Từ đời vào văn

23/9
4:21 PM 2017

GIỚI THIỆU CHÙM THƠ CỦA NHÀ THƠ PHAN THÀNH MINH

Nhà thơ Phan Thành Minh, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Lâm Đồng, đã in 9 tập thơ và có nhiều thơ in trên các báo trung ương, địa phương và được trao nhiều giải thưởng thơ văn học. Trong thơ Phan Thành Minh, các nét văn hóa và hình ảnh dung dị về đời sống các miền quê luôn là cảm hứng chủ đạo khiến thơ anh gần gũi với tình người, tình đất. VANVN.NET giới thiệu chùm thơ của anh.

                                               Nhà thơ Phan Thành Minh

THƠ PHAN THÀNH MINH

                                    CHỢ LÀNG

Chợ làng lổn ngổn thúng quang

Líu lo chào hỏi

Rộn ràng lời rao

Ngát hương đồng nội ngọt ngào

Chưa tang tảng sáng đã lao xao người

 

Chợ làng giòn rụm rau tươi

Thừa câu nhân ngãi

Thiếu lời đẩy đưa

Bốn mùa dầu dãi nắng mưa

Cá tôm đợi mẹ hờn trưa trách chiều

 

Bước qua từng ngưỡng đói nghèo

Cải dưa khát mắm

Đậu đèo khát tương

Người đi từ buổi gió sương

Hồn quê rười rượi nhớ thương chợ làng

 

 

 

 

CƠM QUÊ

 

Dẻo thơm cơm gạo vườn nhà

Rô non xối mỡ tương cà dầm cay

Cua đồng o bế rau đay

Mắm tôm đậu phụ lót tay sả riềng

 

Ngon cơm nhờ có bạn hiền

Rượu đong giáp quận ly chuyền thâu canh

Sớt san đùm bọc rách lành

Đồng tâm hợp ý mà thành mai sau

 

Giáp mùa chẳng phải lo âu

Sắn khoai tiếp bữa cho nhau tới cùng

Chuối non đậu rán ốc bung

Cơm no bò cưỡi vẫy vùng tây đông

 

Lạch luồng chiu chắt nên sông

Gian lao đi giữa những vòng hoa mưa

Ruộng sâu mỏi rã chân bừa

Mo cơm xởi lởi tương dưa thanh bần

 

Đêm về vất vả dừng chân

Bếp rơm thả lỏng những vầng khói cay

Bẵng quên xì xụp điếu cày

Trèo lên gác nguyệt lần tay hái tình

 

 

 

 

 

 

NGÔN NGỮ ĐẤT

 

Có dòng sông không bao giờ ngủ

Có con đường không một khúc quanh

Có câu thơ hoá thành bất tử

Vất vả gian lao mới nên luỹ nên thành

 

Cỏ vẫn mọc trên cánh đồng khánh kiệt

Khói rơm cay ấm vị quê nhà

Hạt lúa theo người từ tiền kiếp

Lũ lụt dâng đời nước mắt, phù sa

 

Người này vừa lòng

Người kia xót xa

Gieo cấy mong mưa

Cày bừa mong nắng

Nơi này hạn khô

Nơi kia lũ trắng

Đất có ngôn ngữ riêng nhưng phải lặng thầm

 

Lời vu vơ có khi giận trăm năm

Tình bất chợt có khi thành bất tử

Có tiếng nói không làm nên ngôn ngữ

Có nụ cười đâu phải của niềm vui

Bom đạn chiến chinh…ngôn ngữ ngậm ngùi

 

 

 

 

 

CHIỀU Q          UÊ

 

Trôi về phía nắng đang phai

Trâu con cõng tiếng học bài trên lưng

Hạ phơi chân đất đầu trần

Thơm vào quả chín ngọt dần gió thu

 

Cành cao buông tiếng chim gù

Võng đưa kẽo kẹt lời ru xóm giềng

Sông đầy cắm mảnh trăng nghiêng

Nhịp chày xao động lòng thuyền đang vơi

 

Khói rơm vẽ dáng mẹ ngồi

Bát cơm đẫm vị mồ hôi tảo tần

Bếp nghèo khoai sắn theo chân

Bữa quê chín giữa hai lần sớm hôm

 

Lời vui chật cứng chiếu rơm

Cháo rau đã hoá thành cơm nuôi ngày

“ Ai ơi bưng bát cơm đầy

Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần ”

 

 

 

 

 

NGÀY ANH VỀ

 

Chỉ là đôi dép lốp thôi

Chạnh lòng đất trả…

Mẹ ơi…anh về

Đã thành con của hai quê

Máu xương chứng giám câu thề kiên trung

 

Bao năm ngang dọc vẫy vùng

Đạn bom lửa khói điệp trùng bủa vây

Miệt mài nam bắc đông tây

Vẫn đôi dép lốp đêm ngày sóng đôi

 

Ngọt ngào chưa kịp bén hơi

Nợ duyên đất ngậm

Mẹ ơi…buốt lòng

Xương dâu thịt sét tiểu sành

Tay mình chạm khúc ruột mình mà đau

 

Chiến tranh khép lại đã lâu

Vẫn đau cốt nhục

Vẫn sầu tóc tang

Rưng rưng lệ nến tuôn tràn

Khóc xanh

Thương mẹ…lá vàng…lắt lay

 

 

 

 

                                   

XUÂN VÙNG CAO

 

Anh gùi mùa lên nương rẫy

Nắng xăm tím biếc nụ cà

Níu trời ruộng cao em cấy

Rét ngọt vén áo cẩm hoa

 

Ngựa thồ oằn lưng khoai sắn

Dắt dìu nhau xuống chợ phiên

Câu hò chơi trò rồng rắn

Nụ cười lúng liếng môi duyên

 

Thắng cố thơm mùi xuân chín

Rét đông ngọt bát Sán Lùng

Ngựa vác ông chồng về bản

Vợ cười xuân hết cỡ xuân

 

Xinh em ghen thầm lá cỏ

Thoi dệt thoăn thoắt lại qua

Nhanh tay hoàn thành khăn thổ

Tặng người chiến sĩ Trường Sa

 

Ngọn lửa bập bùng đêm hội

Này xuân nhảy với lũ làng

Đâm trâu thủng nồi cơm mới

Chiêng cồng khoái chí cười vang

 

 

 

 

 

HƯƠNG ĐỒNG

 

 

Thắp trời tháng ba hoa gạo

Nở thơm lanh lánh đường bừa

Đon mạ xanh rì tần tảo

Lưng còng chấm xuống già nua

 

Rơm rạ âm thầm trả nghĩa

Mục hoai xanh thắm chiêm mùa

Lở bồi sông từ hai phía

Giàu nghèo quanh quẩn được thua

 

Chân đất đầu trần khoác nắng

Khoai lùi cười cợt nồi niêu                                                          

Đó đơm úp vào thinh lặng

Tre cong câu ngác ngơ chiều

 

Gửi lòng lên trang giấy trắng

Ơn mẹ chín chữ cù lao

Ơn cha dãi dầu mưa nắng

Ơn người đồng cạn đồng sâu

 

Dẫu đi cho hết địa cầu

Chẳng công lao nào hơn mẹ

Mãi mãi ta là nhỏ bé

Mãi mãi ta là rạ rơm

 

 

 

 

 

LỤC BÁT QUÊ

 

Câu lục cắm nước sông Hồng

Để anh câu bát cấy trồng ươm gieo

Nước lên san sớt khó nghèo

Sắn khoai thấm đẫm thương yêu nồng nàn

 

Bất an bông cải nở vàng

Vại chum thầm thĩ tính toan mọi bề

Mệt nhoài lũ gió triền đê

Lỏng lơi tay quạt mơ về giấc hoa

 

Vàng rơm vàng cả chiều tà

Cạ sừng vào nắng trâu già ngắc ngư

Củ nêm mật đất ngọt lừ

Tép tôm cõng đuối khoai từ khoai đao

 

Đủ thơm cho thoả ngọt ngào

Tóc xua hương bưởi bay vào thương yêu

Gánh về gánh cả nắng chiều

Ơn em tần tảo nồi niêu đủ đầy

 

Nắng mưa gừng quế vẫn cay

Lở bồi sông vẫn dạn dày hơn thua

Trăm năm chia chẵn bốn mùa

Thiếu thừa trừ cộng còn vừa vặn em

 

 

 

 

 

VỀ ĐỒNG THƯƠNG NẮNG THƯƠNG MƯA

 

 

Về đồng gặt vụ ca dao

Gánh sang đất mặn gieo vào bùn chua

Nhặt câu tần tảo sớm trưa

Thương sao cho hết nắng mưa dãi dầu

 

Nợ duyên giỏi giang bắc cầu

Sảy sàng xay giã làm dâu quê mùa

Muộn chồng rau cũng thèm chua

Cải cay mướp đắng bỏ bùa tép tôm

 

Tiếng cười vây ráp niêu cơm

Chiêm mùa tẻ tám thảo thơm đưa ngày

Rỗi nhàn nhắp chén rượu cay

Vén đêm ngẫm lại đường cày nông sâu

 

Thay lời cây nói bằng màu

Cỏ giăng lưới thiện

Tre câu móc lành

Lá hoai mục dưỡng lá xanh

Kiên gan cây lúa mỏng manh đội trời

 

Thắp tình qua tiếng nói cười

Sáng câu nhân ngãi

Sáng lời tri âm

Cau trầu gõ cửa trăm năm

Nào ai “ đánh bắt ” xa xăm chóng về

 

 

 

 

 

TÌNH QUÊ

 

Giếng mờ năng múc cũng trong

Môi em siêng nở nên hồng quanh năm

Óng tơ đau đứt ruột tằm

Ngọt lời hả dạ tri âm kim bằng

 

Oằn vai gian khó nhọc nhằn

Thoả vui ruộng nẻ đất cằn thay da

Tảo tần đã kết thành hoa

Chiêm mùa đã trổ thành ca dao làng

 

Cuộc người mây hợp mây tan

Một vuông vải tám mấy hàng bình sinh

Nhá nhem thế thái nhân tình

Một chung quan họ mấy bình lễ nghi

 

Trầu têm têm cả nghĩa nghì

Được lòng được cả đường đi lối về

Tình nào hơn được tình quê

Nghĩa nào hơn được phu thê đạo đồng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Từ khóa
Chia sẻ

Tin khác

0 bình luận

Bình luận

Email sẽ không được công khai trên trang.
Điền đầy đủ các thông tin có *