MỸ NHÂN LÀNG NGỌC-TRUYỆN CỦA TRẦN THANH CẢNH

 

Năm Mậu Ngọ, 1978. Vào đúng hôm rằm tháng tám. Làng Ngọc có ba sản phụ sinh con tại bệnh viện huyện. Ba cô con gái. Cũng không có gì đặc biệt. Thậm chí đấy là một việc rất thường tình nhỏ nhoi, ít người quan tâm trong cái năm đói quay đói quắt ấy. Cả ba đứa trẻ sinh ra hôm ấy mặt mũi đều rất đẹp đẽ, thân hình dài rộng. Nhưng làn da thì lại mỏng và trắng xanh xao như làn hơi nước hồ thu.

NHỮNG CHÙM CHUÔNG GIÓ-TRUYỆN NGẮN CỦA NGÔ KHẮC TÀI

 

Cách đây năm năm, ngôi nhà anh Sáu là nơi tập hợp đám bạn bè. Anh Sang bạn chí cốt của anh Sáu, tôi với thằng Hải, hai đứa nhỏ hơn hai tuổi coi như đàn em. Cô Hà, cô giáo dạy anh văn tư gia kèm thằng Thới, con anh Sáu do anh Sang giới thiệu. Giờ đây tất cả vụt xa xôi, trong bọn chỉ còn lại tôi với thằng Hải gần gũi với gia đình anh.

KỶ NIỆM 60 NĂM HỘI HÀ VĂN VIỆT NAM: NGUYỄN THI- GƯƠNG MẶT CÒN LẠI

 

NHỊ CA-Từ hơn ba mươi năm trước, trong đêm giao thừa sang nửa phần sau thế kỷ, Nguyễn Ngọc tấn từng nghĩ về cuộc đời mình: “Đời tôi, từ lòng thương mẹ, trình độ học thức, ngày vui sướng, cuộc tình duyên, cho tới sự nghiệp cách mạng và tương lai ngày mai văn nghệ, tất cả đều là lận đận và lở dở”. (NK. 30/12/1950). Tập sách này dừng lại ở chương: Những tác phẩm bỏ dở.

CÔ ĐƠN CỦA NHỮNG AI DÁM CHẤP NHẬN NÓ

 

PHẠM TẤN XUÂN CAO-Cô đơn không phải là hành động thu mình của kẻ nhụt chí mà là hành động của kẻ dám đương đầu với những thử thách lớn hơn. Cô đơn trong chính những gì mà mình mò mẫm tự bước đi trên con đường tràn đầy những thử thách. Ở đó, chỉ riêng ta đối diện với cá nhân ta theo kiểu khai mở chính mình.

RẮN VÀO NHÀ-TRUYỆN NGẮN CỦA DU AN

 

Đêm qua rắn vào ngủ chung với cô Lâm. ối giời ôi, thấy trơn trơn, tung chăn ra, nhảy tưng tưng. Quá may, nó mà đớp cho một phát thì hôm nay chúng ta mất phong bì phúng viếng rồi. Thế con rắn ấy vứt đâu, mất toi bữa nhậu. Nhậu nhẹt cái gì… đập cho nát bét, nhũn nhèo rồi.

THỊ MẦU-TRUYỆN NGẮN CỦA TRẦN CHIẾN

 

Cánh đồng làng Bùng Thượng đứng từ xa trông như một tổ ong lớn. Bầy ong đen, nâu, có chỗ cả đỏ, vàng và biêng biếc tím tụ lại nghìn nghịt quanh chỗ con chúa nằm, tức đình Trinh Liệt. Dễ cả ngàn vạn người, làng xã lân cận cũng kéo sang. Mùa gặt vừa xong. Những cánh ruộng lô nhô gốc rạ bị dày xéo bẩn thỉu.

GIỚI THIỆU TẬP THƠ “TỰ DO” CỦA NHÀ THƠ HOÀNG XUÂN TUYỀN

 

Nhà thơ Hoàng Xuân Tuyền, SN 1966, Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Nhân văn Moskva (CHLB Nga), hội viên Hội nhà văn Hà Nội, đã in 2 tập thơ, 1 tập truyện ngắn. Tập thơ “Tự do” của anh do NXB, Hội Nhà văn ấn hành 2016, cho thấy một giọng thơ mới mang xu hướng của tâm thức hậu hiện đại với những lát cắt của sự giễu nhại, mong muốn đánh thức những giấc mơ và ẩn ức của con người hôm nay.

NGHĨ SÂU HƠN VỀ MỘT MÙA GIẢI THƯỞNG

 

Minh Hằng - Lễ trao Giải thưởng cấp Nhà nước, Giải thưởng Hồ Chí Minh lần thứ 5 dự định sẽ được tổ chức ngày 11/3. Trước đó, giấy mời cũng như lịch tổ chức sự kiện đã được công bố rộng rãi trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng thu hút sự quan tâm của toàn xã hội.

NHỮNG BUỔI CHIỀU KHÔNG BUỒN-TRUYỆN NGẮN HOÀNG THANH HƯƠNG

 

Không phải buổi chiều nào cũng buồn, không phải buổi chiều nào cũng ồn ã với bao hưởng thụ cuộc sống hiện đại. Có những buổi chiều nàng nhận ra mình chẳng buồn, chẳng vui. Tâm trạng không rõ ràng nhưng rất cô đơn. Bây giờ con người cô đơn. Cô đơn ngay giữa đám đông.

ĐẶC SẮC LỜI TRẦN THUẬT TRONG TIỂU THUYẾT THỜI XA VẮNG CỦA LÊ LỰU

 

Hoàng Thị Lan Hương-Sau 1986, sự đổi mới tư duy nghệ thuật, sự mở rộng phạm trù thẩm mĩ trong văn học khiến tiểu thuyết không những đa dạng về đề tài, phong phú về nội dung mà còn có nhiều thể nghiệm, cách tân về thi pháp. Mỗi nhà văn đều lí giải cuộc sống từ một góc nhìn riêng, với những cách xử lí ngôn ngữ riêng.

THƠ TRÊN TẠP CHÍ THƠ HỘI NHÀ VĂN, PHẦN III-SỐ 1 VÀ 2/2017

 

Nhà thơ A.Machado “Tôi nghĩ rằng nhân tố thơ ca không phải là ngôn từ trong giá trị âm hưởng của nó, cũng không phải là mầu sắc, cũng không phải đường nét, cũng không phải là sự phức tạp của những cảm xúc, mà là sự rung động sâu sắc của tinh thần"

THÁO MẮT- TRUYỆN NGẮN CỦA TRU SA

 

Một tấm cản. Thứ chướng ngại luôn rào bước mỗi lúc tôi muốn tìm vào sâu hơn trong nàng. Phải, nó đấy: Cái kính.Cái kính án ngữ trước mắt nàng. Hẳn thế rồi, vì nàng đeo kính. Trên mặt nàng lúc này là một cái kính mắt vuông. Gọng kính Lacoste nâu sẫm phù hợp với nước da trắng của nàng.

THƠ TRÊN TẠP CHÍ THƠ HỘI NHÀ VĂN-PHẦN I-SỐ 1 VÀ 2/2017

 

NGHĨ VỀ THƠ-Aimé Césaire-Rõ ràng trong thời đại chúng ta đang sống, việc nghe tiếng nói của thơ ca đã giảm sút. Nhưng càng lúc người ta càng thấy rõ đó là tiếng nói duy nhất còn tràn đầy sức sống và nhờ đó mà con người có thể xây dựng và kiến tạo. Bất kể như thế nào, đó là điều quan tâm chủ yếu của tôi. Và sự tồn vong của thế giới phụ thuộc vào khả năng nghe được tiếng nói đó.

HIỆN THÂN CỦA NỀN VĂN HỌC HẬU CHIẾN ĐỨC

 

Trần Đương-Đó là một buổi chiều nắng bên sông Rhein. Tôi và mấy bạn Đức trong Tổ chức hành động vì Việt Nam đã đáp tàu từ thành phố Duesseldorf về Koeln, quê hương của nhà văn lớn Heinrich Boell, người đã bằng tác phẩm và uy tín của mình phê phán kịch liệt chính sách xâm lược của Mỹ chống Việt Nam.

VẤN ĐỀ CỦA THƠ – NHÀ VĂN CHARLES SIMIC

 

Charles Simic (sinh năm 1938) là nhà thơ và dịch giả người Mĩ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer năm 1990 cho tập The World Doesn’t End, giải Wallace Stevens năm 2007, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate (thi sĩ công huân) của Hoa Kì nhiệm kì 2007 - 2008. Simic từng biên tập thơ cho tờ The Paris Review, là giáo sư hưu trí ngành văn học Mĩ và sáng tác tại Đại học New Hampshire.

TỨ THƠ QUYẾT ĐỊNH BẠI THÀNH

 

NGUYỄN VŨ TIỀM - Túi nhà thơ có ba ngăn: Tứ - Từ - Tư đủ quanh năm tiêu xài