Chế Lan Viên: Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước/ Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà/ Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc/ Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa (…) Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây/ Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?/ Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ/ Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?
Gửi thư    Bản in

Trường ca: Người đi trước thời gian

Nhân xem bộ phim truyền hình nhiều tập "Bí thư Tỉnh ủy"

Hồ Bá Thâm - 06-05-2011 02:51:21 PM

Mở đầu

 

Khi anh mò mẵm tìm khoán hộ

Giải phóng sức dân, tôi còn ở chiến trường

Nay đất nước hòa bình và đổi mới

Phim kể chuyện đời anh, càng ngẫm càng thương!

 

Phần một:  Bế tắc. Ai dám vượt qua

 

Có một bí thư đi trước thời gian

Bí thư thức tỉnh bao giấc ngủ miên man

Bươu đầu sứt trán không lùi bước

Đứng vững trên đất, dáng hiên ngang!

 

Dẫu biết hậu phương một thời làm nên đại thắng

Nhưng ai tường tỏ mặt trái tấm huân chương

Cách làm ăn nào rồi cũng cũ

Ai biết vượt lên mở những nẻo đường!

 

Ai nhớ một thời bao trăn trở

Nỗi đau ấu trĩ, ngây ngô

Hợp tác giản đơn mà ngộ nhận là ưu việt nhất

Còn tư nhân - tư hữu, thật xấu xa!?

 

Ôi những ai mê ngủ với cái lập trường lô cốt kia ơi

Tưởng như bất biến vững như trời

“Trói” tay chân dân, thành đói rách

Mà giương “lý tưởng” dọa bao người!

 

Ngó Tây ngó Tàu đều thế cả

Mà sao ta vẫn nhắm mắt theo vết xe xưa

Sông cạn khô, cội nguồn đâu nhỉ?

Chưa hiểu ra hay ý chí hăng lên cứ làm bừa!

 

“Chủ nghĩa xã hội” kiểu gì với cái xe cái tiến, cái cày chìa vôi

“Cộng sản” thành “chung tài sản” cả mất rồi!

Cứ tưởng văn minh mà nguyên thủy

“Cha chung” thành kiếp nợ tôi đòi!

 

Cứ ngỡ tiên tiến văn minh mà thực ra là “công xã”

Ngẩn ngơ cứ ngỡ tuyệt nhất đời!

Bao kẻ khư khư ôm giáo điều chữ nghĩa

Cục đá khô khốc, ngỡ vàng mười

 

Ôi tiếng kẻng khua, ôi dối lừa

Đất tốt đân cần cù mà thất mùa

Hợp tác kiểu gì mà biến dân thành lười nhác

Và Ban quản trị chén của chùa!

 

Hằn sâu nếp cũ, chép sách người

Đã thành giáo lý, nhất thành rồi

Cứ sợ đi chệch, trái dường lối

Mặc cho dân đói, mặc trắng đồi!

 

 

Lô cốt quan liêu càng bảo thủ

Thành quách giáo điều những tầng cao

Bao cấp tư duy thành chuyên chế

Ai dám vượt qua gai thép những tường rào!

 

 

Bao kẻ quen ăn và dựa dẫm

Của chung càng dễ chén của người

No đói mặc bay, chỉ lo “nhậu”

“Vì nhân dân” xơn xớt nói cười!?

 

 

Ai dám đổi thay, ai dám dời

Đảng vì dân no hay vì kinh thánh ở trên trời

Lô cốt bao quanh, cây nào mọc

Lý luận màu xám, cây đời tốt tươi!

 

Vì phải dồn sức cho chiến trường

Hay ta bao biện với hậu phương

Hậu phương đói nghèo sao đánh giặc

Lòng yêu nước của dân sao dám coi thường !

 

“Đói đầu gối phải bò”, dân tự cứu mình

Tăng vụ ngô khoai giữa thời bom đạn chiến chinh

Chân lý mùa màng đâu mọc lên từ sách mà là từ đất mẹ

Bão gió dập vùi, vẫn ấp ủ mầm xanh!

 

Và có một bí thư đi trước thời gian

Bí thư thức tỉnh bao giấc ngủ miên man

Bươu đầu sứt trán không lùi bước

Đứng vững trên đất, dáng hiên ngang!

 

 

Phần hai: « Dò đá qua sông »

 

« Hợp tác xã là nhà dân là chủ » ư?

Nhà dột nóc. Chủ bơ vơ ai sai khiến

Còng lưng tôm sớm tối vẫn đói hoài

Cuộc đời mới hay quay về quá khứ xa xôi?

 

 

Sự thật phủ phàng thay « cách mạng » !

Bao nhiêu trăn trở gập ghềnh đâu đêm như bưng

Giữa ban ngày mà làm chui làm trộm

Chuyện làm ăn, tìm no ấm là lẽ sống mất còn !

 

 

Sách vở nào không thấm mồ hôi và bùn đất

Có lóe lên ánh sáng giữa đời ?

Dân theo Đảng vì  Dân chủ, công hòa, Vì độc lập, tự do, ấm no,  hạnh phúc  !

Chính sách nào đi ngược lại lòng dân ?

 

 

Dân nhạt muối mà bao ao làng bỏ trống không

Thật bao ngớ ngẩn chuyện riêng - chung

Quên lợi ích thiết thân làm nên cuộc sống

« Tập thể » trở nên trống rỗng giữa nhân quần !

 

Bao tài sản « cha chung không ai khóc »

Làm chủ là gì mà « vô sản hóa » nông dân

Dân tự nhiên mất quyền tự chủ  công cụ, ruộng vườn?

« Tập thể hóa » kiểu gì mà làng xóm, lòng dân thêm xơ xác ?

 

 

Bí hay là mù mờ mà cứ cấm bừa

Cấm mua cấm bán thật lạ chưa

Ngăn sông cấm chợ, ao tù đọng

Ngộ nhận ấy là…, thật mộng mơ !

 

 

Cứ tin « Chúa » lúc nào cũng sáng

Cho nên chủ nghĩa hóa tin điều

Dân chỉ có một tình yêu ở đất

Và một vầng dương nắng tỏa sớm chiều !

 

Đua nhau lên hợp tác xã bậc cao

Chạy theo thành tích những phong trào

Cứ tưởng một phen là nhảy vọt

Đất sụt dưới chân có thấy nào!

 

Chỉ lo trái đường chẳng lo dân

Đói no, bệnh tật, thiếu trăm phần

Vanh vanh váo váo,  dương “chủ nghĩa”

Ai lo cho dân ai chăm bẳm ghế “quan”!

 

Ta đang ở đâu, đang ở đâu ?

Mà mơ với mộng tiến lên mau

Một bước tiến - ba bước lùi như thế

Tưởng nhanh hóa chậm, chồng chất nỗi đau !

 

“Đói đầu gối phải bò”, dân tự cứu mình

Tăng vụ ngô khoai giữa thời bom đạn chiến chinh

Chân lý mùa màng đâu mọc lên từ sách mà là từ đất mẹ

Bão gió dập vùi, vẫn ấp ủ mầm xanh!

 

Khi người dân tìm lại chính mình

Cắm rễ đất sâu đội cả trời xanh

Giữa đông tàn trụi cành và buốt lạnh

Nghe xa xa gió xuân nhú ở đầu cành !

 

 

Và có một bí thư đi trước thời gian

Bí thư thức tỉnh bao giấc ngủ miên man

Bươu đầu sứt trán không lùi bước

Đứng vững trên đất, dáng hiên ngang!

 

Phần ba : Mở đường

 

Có một bí thư thấu lòng người

Nặng tình dân nước tự trong nôi

Biết đâu thật giả, đâu xấu tốt

Dũng khi quân nhân, quân tử nòi!

 

Có một bí thư, biết thế thời

Có tâm, có trí, dũng tuyệt vời

Lăn lộn với dân tường gốc rễ

Đảng ở trong dân thấy được mặt trời!

 

Ôi một con người dân với Đảng

Hòa thành máu thịt trái tim hồng

Đi tìm áo cơm cho dân nước

Đồng cam cộng khổ, lội khắp đồng…

 

Hợp tác không thể giải thể hộ nông dân

Là tế bào sự sống phải được nhân

Khoán mới ra đời bao trầy trật

Từ ấy mới hay khôn dại đã bao lần!

 

Có tầm nhìn sâu hay tần nhìn xa

Anh có mắt xanh giữa mù sương nhập nhoạng

Anh là Dân hay anh là Đảng

Đảng từ Dân là Đảng nhân văn !

 

 

Anh đã thấy ánh sáng cuối đường hầm

Tìm lối ra giữa mê hồn trận

Đồng chí bạn bè ai chung tay, ai chống

Bao mắt trần mắt thịt lại mù sao ?

 

Anh hỏi dân và dân hỏi đất

Độc lập rồi no ấm này ư ?

Độc lập rồi dân có tự do ?

Không dân chủ thật, sao giàu mạnh ?

 

Vượt qua chính mình bao câu hỏi lớn

Dân ấm no là đích phải làm

Như hạt nhân tất cả điện tử phải quay vòng

Sao ta tự trói mình bằng bao nguyên tắc?

 

Anh chính là Cuộc Sống

« Cuộc sống không bao giờ chán nản »

Anh thương dân hay chính thương mình

Dân tin anh và thấu hiểu thế nào là Cộng sản!

 

“Đói đầu gối phải bò”, dân tự cứu mình

Tăng vụ ngô khoai giữa thời bom đạn chiến chinh

Chân lý mùa màng đâu mọc lên từ sách mà từ đất mẹ

Bão gió dập vùi, vẫn ấp ủ mầm xanh!

 

Đường lối là mở  hướng không gian sáng tạo

Hay chỉ là một đường kẻ thẳng băng có một không hai

Đường thì có lối cong lối thẳng

Lẽ nào cấm uốn, cấm mở những những thắt cổ chai !

 

Anh dọn đường đi theo hướng mặt trời

Lấp bao ổ gà, ổ trâu, ổ voi

Những lối cong quanh làm cho thẳng

Sao bảo rằng đi ngược hướng tương lai !

 

Dẫu một ngày kia về « đuổi gà cho vợ »

Vẫn tin theo đường lối dân chủ dân no

Không thể nhắm mắt làm dân đói và dân khổ

Anh rằng: tội ấy thật tội to!

 

Trải bao sương gió mấy dậm dài

Gạt bao trở lực mấy, bạn bè ơi

Ghé vai cùng dân đẩy cày lên phía trước

Đường dưới chân bao quản chông gai !

 

Ôi bệnh rập khuôn và nóng vội

Còn áp đảo nghìn lần sáng tạo

Bao bão bùng chờ dập những mầm non

Số phận cái mới thật lắm gian nan !

 

Không thích tranh luận sách vở

Chỉ quen tranh luận bằng cuộc sống người dân

Bằng năng suất lao động

Bên chiến hào, lo động đội hy sinh !

 

Một bí thư đi trước thời gian

Bí thư thức tỉnh bao giấc ngủ miên man

Bươu đầu sứt trán không lùi bước

Đứng vững trên đất, dáng hiên ngang!

 

Phần bốn: Gió xuân

 

Đang còn đông, mà gió xuân về

Từ lòng dân lòng đất, có nghe

Nghị quyết 86, giải phóng tư duy, sức ta giải phóng

Nắng ửng hồng, rạng rỡ cả vùng quê !

 

Đất tăng thêm vụ, xanh hoang hóa

Thóc tăng thêm tấn, lợn tăng cân,

Áo ấm cho con, cơm thay sắn

Chiến trường thêm sức của hậu phương!

 

Ôi bao tiềm năng một thời hoang phí

Cơ chế bao cấp, quan liêu ta tháo cùm

Cơ chế mới, lưu thông mua bán

Kẻ thiếu người thừa, lẽ tự nhiên!

 

Như đứa con sinh ra trên đất

Thơm thơm mùi sữa - phù sa

Thơm thơm mùi rơm rạ

Lớn lên bằng dân ca !

 

Ai không tin hãy hỏi dân, hỏi đất

Tranh luận hoài sách vở có ích chi

Óc - sáng tạo chứ không phải nơi chứa sách

Trường đời nâng ta từ những bước tập đi!

 

Lên cao quên đất quên dân, quên thuở nằm hầm

Bám vào chân ghế, đến lạnh lùng

Con người chứ đâu tủ sách di động

Gió xuân về nên cứ ngỡ vẫn là đông!

 

Cảm ơn Khoán mới hợp lòng dân.

Dứt ruột sinh ra, bao thai nghén

Như trên cành khô, đã nẩy mầm xanh!

Ôi gió xuân về. Ta đợi đã bao năm!

 

Đất tăng thêm vụ, xanh hoang hóa

Thóc tăng thêm tấn, lợn đã tăng cân,

Áo ấm cho con, cơm thay sắn

Chiến trường thêm sức của hậu phương!

 

Ôi quê ta, đã có lối ra rồi

Anh sáng cuối đường hầm bừng sáng

Như bình minh mới rạng

Chim trên cành líu lô!

 

Anh vẫn trầm tư bao lo lắng

“Búa rìu” còn đó. Biết khi nao?

Cái cũ lỗi thời còn to, mạnh

Nhưng lòng dân, ai trái được nào!

 

Là trong mơ với bao dằn vặt

Hay cuộc đời giằng xé, những đúng, sai

Ai ngăn được gió xuân đến nhỉ

Sẽ một ngày tràn ngập tin vui !

 

Phần năm: Bão tố

 

Mầm sống vừa nhoi lên đã bị phạt ngang

Ôi đau đớn thay, trời cao có thấu

Núi quan liêu ấp xuống sạt mùa vàng

Luận anh hùng đâu phải là thành bại?

 

Bạn bè đồng chí, có hiểu anh?

Nhận thức, đổi mới tư duy là một quá trình

Ai có gần dân, vì dân mới thấu

Ai ở trên trời, sách vở chỉ loanh quanh!

 

Gặp bao lực cản phải dừng sao?

Bỗng nghe lời Bác đâu vang vọng:

Việc lợi cho dân thì nên làm

Việc hại cho dân thì nên tránh!

 

Anh rằng, lên ngựa rồi là cứ phi thôi

Ngã ngựa thì mình mới ngã

Dù có lên giàn hỏa

Tôi vẫn nói rằng, tôi chẳng sai đâu!

 

Bè bạn tâm giao lại phải xa nhau

Nước mắt tràn mi, lòng nén đau…

Choảng nhau mới nhận ra “hàng họ”

Sẽ vì nhau, vì no ấm đồng bào!

 

Đất hoang hóa thì có công sao?

Người cùng đất làm ra mùa vàng thì bắt tình bắt tội?!

Chẳng thà chịu tội với trời cao

Còn hơn chịu tội với đất!

 

Đi chung một đường mà mỗi người mỗi nẻo

Trên dưới hiểu nhau khó làm sao

Bao nhiêu định kiến mờ đôi mắt

Sống cùng dân mới sáng tỏ đạo trời!

 

Thấy đúng thì phải làm

Làm bí thư không thể để dân đói

Không thể để đất hoang và thưa thới mùa màng

Thời gian sẽ bào chữa cho mình, lịch sử công bằng phán xét!

 

Bỗng đâu mây đen che lấp ánh hồng

Trời lặng yên hay sắp bão bùng?

Có lẽ bao mồ hôi công sức

Nghị quyết 86, thành công cốc?

 

Bạn bè, đồng chí xưa trong lửa đạn

Giờ sao xa lạ đến lạnh lùng

Sức nghĩ già nua, sao vậy nhỉ?

Đâu một thời nhắc nhở: dựa vào dân?

 

Ta đã giành độc lập về tay

Nhưng bao đói khổ cảnh dân cày

Ta đã làm gì cho dân có ăn có mặc?

Sao ta lại tự mình tay bó tay ?

 

Cởi được gông cùm phong kiến thực dân

Sao nỡ chui vào lại gông tập trung vô chủ?

Hợp tác xã là gì, chủ nghĩa xã hội là gì?

Đâu là mục tiêu đâu là phương tiện?

 

Một bí thư đi trước thời gian

Bí thư thức tỉnh bao giấc ngủ miên man

Bươu đầu sứt trán không lùi bước

Đứng vững trên đất, dáng hiên ngang!

 

Phần sáu: Nỗi đau

 

Mầm sống vừa nhoi lên đã bị phạt ngang

Ôi đau đớn thay, trời cao có thấu

Núi đất quan liêu ấp xuống sạt mùa vàng

Luận anh hùng đâu phải là thành bại?

 

Anh chẳng sợ kỷ luật với phê bình

Chỉ sợ dân không hiểu tấm lòng mình

Không đau, không buồn sao được

Nghịch lý này đâu dễ phân minh!

 

Nếu quay về khoán cũ rồi dân sẽ ra sao?

Dân có cam tâm cái phận đói nghèo

Đất có nằm im cùng mưa gió

Lẽ nào ta lại nhắm mắt, làm theo?!

 

Anh lang thang đi khắp xóm làng

Ôm cây điếu cày giải sầu và tự vấn!

Có ai thấu hiểu trong thẳm sâu đâu ý Đảng lòng dân

Ôi cái mới bị dập vùi trong giông tố!

 

Cơn đau dạ dày lại hoành hành

Cơn đau chảy máu đã mấy lần

Đau khổ cùng dân như một thuở

Thắt lòng, nhìn cảnh “trói tay chân”!

 

Anh lại nghĩ một ngày hợp tác

Lại kẻng khua, đủng đỉnh, lần khân

Có lẽ cứ yên tâm khi là hợp tác:

Dân đói no không cần biết, chẳng bận tâm!

 

Ôi lại “những ngày giáp hạt”

Dân chạy tứ tán kiếm miếng ăn

Củ sắn củ khoai cũng cấm lưu thông,

Dấm dúi, mua bán chui, như trộm cắp!

 

Cơ chế nào làm dân lười biếng

Cơ chế nào làm dân siêng năng

Cơ chế nào làm dân giả dối

Cơ chế nào tăng trách nhiệm cán, dân?

 

Gắn bó với nông dân cả cuộc đời

(Từ thời “bí mật” được dân nuôi

Từ thuở tá điền làm cho địa chủ)

Thấm vào trong máu của anh rồi!

 

“Bản tự kiểm” nói lời tâm huyết

Chẳng phải bằng bút mực, mà bằng máu trong tim

Sự thật vẫn chói chang: ôi Sự thật!

Ôm bụng nhói đau, ứa máu, lặng im!

 

Trời đất lặng im như cũng thấu tình

Mây đen ùn ùn lấp cả trăng xanh…

Đất cũng lặng im như muốn khóc

Đêm mênh mông như mặt tối sầm!

 

Cơ chế nào thanh thiên bạch nhật

Cơ chế nào dân phải sống chui

Đói đầu gối phải bò. Có thực mới vực được đạo

Gió lật cây lá ngược xuôi bao phải trái đời người!

 

“Bắt phong trần phải phong trần”?

Lệnh “Thiên đình”, biết sao nên

Đất thấp thua Trời, đành phải vậy?

Chỉ lo dân đói khổ triền miên!

 

Anh lang thang đi khắp xóm làng

Ôm cây điếu cày giải sầu và tự vấn!

Có ai hiểu trong thẳm sâu đâu ý Đảng lòng dân

Ôi cái mới bị dập vùi trong giông tố!

 

Lúc anh ngã, có bạn bè đỡ dậy

Có vợ đảm vợ hiền nghiêng bờ vai

Đường còn dài dẫu còn chông gai, nhập nhoạng

Còn cô đơn, mới lạ giữa đất trời!

 

Anh đứng thẳng lên, hiểu lại chính mình

Như đánh trận thắng / thua.  (Khi nào làm lại)

Đời nhiều khúc quanh chờ người từng trải

Cái giá nào cho đổi mới hôm nay?

 

 

Phần bảy: Thức tỉnh

 

Bức tường thành bao cấp, quan liêu đang bục ra từng mảnh

Khắp nơi khoán chui, xé rào, giải phóng…

Chứ đâu phải riêng gì Phước Vĩnh, bí thư Kim

Đâu chỉ lợi ích nhất thời trước mắt!

 

- Phải chăng sét đánh xuống đầu khoán hộ

Là quá nặng nề ?

Ai bỗng đặt lại vấn đề và tự vấn

Nhưng cái cũ vẫn khăng khăng:

 

- Không, phong trào hợp tác xã vẫn tiến lên!

Không thể quay đầu về cá thể

Không thể nhất thời,

Mà phải vì lý tưởng ngày mai!

 

- Nhờ khoán hộ mà thêm vụ xen canh

 Ao chuôm bỏ không, giờ thêm nhiều cá

Công cụ chung xếp xó, về tay dân sử dụng lâu dài

Sao bảo khoán hộ của bí thư Kim là sai?

 

Cũ - mới giằng co bất phân thắng bại!

Khoán hộ bí thư Kim sai ở chỗ nào

Sao cứ câu nệ vào  hợp tác và tập thể

Mà không xem hiệu quả thực tế nó ra sao?

 

Đâu là sự thật

Đâu là tương lai

Đâu là sức trẻ

Đâu là già nua ?

 

« Chưa có thực tế chứng minh » ư ?

Sao không cho họ làm thí điểm

Mà lại một mực gạt phăng và cấm đoán ?

Vì dân no ấm hay chỉ vì không thể trái nghịquyết, chủ trương?

 

Nghe một tai hay cả hai tai

Nhìn hai mắt hay chỉ bằng một nửa

Cũ - Mới cái nào cần ủng hộ

Sao cứ khăng khăng lấy chủ rương sách vở làm đầu ?

 

Ai đã nhìn ra, nghe ra cái hay cái đúng

Cái hiện thực tiến bộ chứ phải đâu mơ mộng

Thực tiển nào thay đổi tư duy

Ai cứ bay bỗng trên trời, tay cầm lưỡi sét !

 

Bức tường tập trung - bao cấp - quan liêu

Ở đâu tỏ ra còn vững

Ở đâu mục ruỗng

« Lô cốt » có giam hoài được sức dân không ?

 

Tại sao dân nhiều nơi cứ bung ra

Tại sao lại phải “khoán chui”, “xé rào” như ăn trộm !

Tại sao dân đói triền miên?

Phải chăng vì cán bộ kém, dân lười, hay vì thời chiến?

 

Bao câu hỏi tự vấn

Thức tỉnh dần lương tâm

Không chỉ  từ Phước Vĩnh, bí thư Kim

Trời cũng bắt đầu lung lay, nhìn lại chính mình!

 

Cơ chế nào làm dân lười biếng

Cơ chế nào làm dân siêng năng

Cơ chế nào làm dân giả dối

Cơ chế nào tăng trách nhiệm cán, dân?

 

Cơ chế nào thanh thiên bạch nhật

Cơ chế nào dân phải sống chui

Đói đầu gối phải bò. Có thực mới vực được đạo

Gió lật cây lá ngược xuôi bao phải / trái đời người!

 

Phần tám: Vĩnh biệt người anh hùng

 

Về hưu rồi nhưng anh vẫn thiết tha

Hợp tác làm ăn thế nào mà

Dân lại đói, ôi cơ chế cũ!

Khoán hộ cấm rồi, dân trăn trở tìm lối ra…

 

Ai lại tự trói mình, lúng túng

Ai lại khoán chui, xé rào im lặng…

Ai buồn rầu, xin ra hợp tác để cứu mình

Ai còn hy vọng bí thư Kim?

 

Anh nhớ nông dân, nhớ ruộng đồng

Về thăm, tâm sự với bà con

Cơn đau lạ làm anh ngẩn xiủ

Bệnh âm thầm, giờ phát quá nhanh!

 

Ôi sét đánh ngang trời- đột ngột anh đã ra đi!

Không kịp gặp con, nhắn lại bạn bè

Trời lặng thinh mà như gió bão

Đất quê sụp dưới bàn chân!

 

Sao vội “bỏ bạn bè đồng chí mà đi”, anh thế anh?

Đất đai đang chờ tấm lòng thành

Mùa cơm mới đang chờ anh đó

Bà con vẫn mong anh trên những cánh đồng!

 

Ôi vợ góa và con côi cút

Khóc chẳng nên lời, lòng quặn lòng

Nông dân mình bao giờ hết đói?

Anh đi lòng có thanh thản không anh?

 

Các con đã biết đứng trên đôi chân của mình

Chẳng bao giờ ỷ quyền ỷ thế

Như lời anh dạy, anh mong

Dẫu non dại đã có bao bàn tay cuộc đời nâng đỡ!

 

 

Anh hãy an lòng, anh ơi anh!

Bà con đến tiễn anh nườm nượp

Bông lúa cũng cúi đầu như người tràn nước mắt

Dâng lên anh cùng những đóa hoa lòng!

 

Một đời chẳng nghĩ đến thân mình

Chỉ vì dân nước, quyết hy sinh

Quên ngủ, quên ăn, lo hợp tác

Làm theo lời Bác, để cho dân no ấm, yên lành!

 

Anh chẳng vo tròn cho dễ lọt

Vẫn lòng vuông vức, dạ thẳng ngay

Anh tìm lối mới cho hộ gia đình tự chủ

Không câu nệ lập trường thế nọ thế này!

 

Phủ định, anh biết kế thừa

Phủ định sạch trơn chắc sẽ thua

Luật đời là thế sao làm khác:

Đả phá cá thể, tư nhân kiểu ghét bỏ - làm bừa!

 

Chiến đấu vượt qua bao lỗi thời, lạc hậu

Khi khái anh, khi khái đấng anh hùng

Anh quyết một lòng thắng “giặc đói”

Tâm như lòng Phật biết Đạo biến - thường !

 

Xin hãy an lòng, anh ơi anh!

Bà con đến tiễn anh nườm nượp

Bông lúa cũng cúi đầu như người tràn nước mắt

Dâng lên anh cùng những đóa hoa lòng!

 

Bao hoa trái quê ta  dâng lên anh đó

Vẫn màu cờ đỏ thắm ấm lòng son !

Xin vĩnh biệt người Anh hùng thời mới

Trăm năm sau, dân vẫn  nhớ, tạc công thành !

 

 

Phần chín: Chân lý lại tỏa sáng

 

 

Ngày anh đi xa… về với Bác

Dân đứng lặng bên đường tiễn đưa anh

Dòng người vô tận bao nặng trĩu

Anh về,

         Anh về

               Mãi mãi cánh đồng xanh!

 

Nhìn mình nhìn ra thiên hạ

Sau mười năm cả nước tiến dần lên chủ nghĩa xã hội

Mà cả đất nước vẫn lao đao

Vì cơ chế hay vì thời hậu chiến?

 

Vài chục năm sau, ở cuối đường hầm

Chân lý hiện lên. Chân trời lại sáng.

Khắp nơi cơ chế tập trung quan liêu bao cấp bị tấn công

Khoán hộ cất cao tiếng nói!

 

Khủng hoảng dồn ta đến chân tường

Đảng đã lắng nghe sự thật, trời xa đã thấu

Bao năm quay lưng lại sự thật, trái lòng dân, sai quy luật, nhắm mắt nhìn

Giờ hai tai lắng nghe và luận bàn tỏ tường phải trái

 

Đảng nghe dân đã hiểu sự tình

Khoán 10 rạng dần trí tuệ trái tim anh

Cái tất yếu cuối cùng chiến thắng

Anh còn đây trong ánh sáng quang vinh!

 

Cảm ơn anh, xin cảm ơn anh

Chân lý đi qua bao chìm nổi, thác ghềnh

Ai đã ngộ ra từ thuở ấy?

Ai dửng dưng và vội quay lưng?

 

Còn mãi một bí thư chân đất

Đói no hợp tác nhập tâm rồi

Làm theo gương Bác, từ ngày ấy

Thành chuyện hôm nay thật giữa đời!

 

Ôi một Người hùng thời bao cấp

Bao người theo anh mày mò, tìm lối, dựa vào dân

Như cây xanh mãi trên đất mẹ…

Thật sự vì dân dù trăm nỗi nhọc nhằn!

 

Mảnh khảnh đồng quê một dáng cò

Cánh bay trắng muốt cả trời thơ

Vẫn đây còn mãi cùng đất nước

Một dáng phong trần đến ngẩn ngơ!

 

Xin thắp nén hương tỏ đôi lời

Anh đi để lại nỗi đau đời

May gió xuân về bao đổi mới

Nỗi đau xưa đã hóa mặt trời!

 

Một thời thiếu gạo phải đi xin

Bây giờ đồng ruông Việt Nam, nông dân xuất khẩu nhất nhì lúa gạo

Sự thật này cứ ngỡ là mơ!

Đất nước tôn vinh bí thư Kim rồi, suối vàng chắc anh  vui lắm!

 

Bí thư của Dân, anh đây rồi!

Ngọc chìm trong đá lại sáng ngời

Câu chuyện một thời mà còn mãi

Bài ca đổi mới lại thêm hồi!

 

Phần mười: Đâu phải chuyện xưa

 

Khi anh mò mẫm tìm khoán hộ

Giải phóng sức dân, tôi còn ở chiến trường

Nay đất nước hòa bình và đổi mới

Nghe chuyện đời anh, càng phục, càng thương!

 

Là người cùng thời, từng lộn lăn hợp tác

Tôi càng thẳm sâu chuyện nước chuyện đời

Đã từng nghe mà giờ mới thấu

Một thời có bao chuyện trời ơi!

 

Cái thời tưởng… đúng lại hóa… sai!

Bảo nó rằng: sai thì lại… đúng!

Đen trắng, dỡ hay bao mập mờ, lẫn lộn

Nghịch lý này chỉ Đất biết thế nào thôi!

 

Lão quân cách mạng vào thời mới

Mới hay ấu trĩ,  “khuynh tả” thật rồi!

Sự lớn phải trả bao giá đắt

“Tự kiêu cộng sản”, đã hết thời?

 

Chuyện xưa mà vẫn nóng bây giờ

Ngổn ngang bao mối lẽ nào ngơ

Đâu máu quan liêu còn ẩn hiện?

Lý luận xa đời vẫn xám tro!

 

Một thời ngợi ca để mà tin

“Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ”

Bây giờ đã hiểu, nhưng dễ đâu em

Quán tính ấy vẫn còn đâu đó!

 

Ai còn ru ngủ lối nghĩ xưa

Bám chặt rêu phong thời Tống Nho

Có kẻ còn vung tay chỉ trỏ

Sặc mùi gia trưởng, dựng cao cờ!

 

Đất nước chuẩn bị chuyển mình đâu bí thư Kim

Lột xác chính mình hay cơ cấu lại công trình

Máy móc cũng lên đời bao thế hệ

Lối cũ nghẽn rồi, lối mới có mở toang!

 

Ai còn bám ghế, để ăn no

Ai đã cương cường, khí kình nghê

Một thời vung lưỡi bao chồi biếc,

Ai sợ bươu đầu phải rúm ro!

 

Roi vọt làm ta nản chí chăng

Một thời làm sao để chim sợ cành cong

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Các tin mới hơn

Sự kiện  

Lễ kỷ niệm 50 năm thảm họa da cam ở Việt Nam

VanVN.Net - Sáng nay, 10/8/2011 tại Nhà hát lớn Hà Nội, Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam (VAVA) đã long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm nửa thế kỷ thảm họa da cam gieo rắc trên đất nước ta. Đúng ...

Nhân vật  

Công chức Nga thời nào tốt hơn

VanVN.Net - Nhà văn I. M. Poliakov, Tổng biên tập Văn báo, ủy viên ủy ban Văn hóa phủ Tổng thống, ủy viên Đoàn chủ tịch Hội nhà báo Matxcơva, tác giả nhiều tiểu thuyết chống quan liêu như Tình trạng ...

Thư giãn  

Thấy, nghĩ và viết: “Từ đâu đến đâu”

VanVN.Net - Việc kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khóa XIII lần này đã phải dành thời gian chủ yếu cho vấn đề tổ chức và nhân sự của các thiết chế Nhà nước, vẫn phải để ra thời lượng ...

Nhà văn đọc sách  

Mấy ai đã đến tận cùng chiều sâu của biển

VanVN.Net - Đỗ Kim Cuông vừa cho xuất bản “Sau rừng là biển” - cuốn tiểu thuyết thứ 12. Đọc những trang đầu, tưởng chỉ là một câu chuyện đơn giản và quen thuộc: ba người lính quê một tỉnh đồng ...