Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Thơ: "Ô Tà Sóc" - Nguyễn Trung Nguyên

07-01-2015 01:02:09 PM

Ô TÀ SÓC

 

Khẽ chân thôi em, Ô Tà Sóc linh thiêng

Các anh ấy vẫn còn đang yên ngủ

Súng xếp dọc thân, lưỡi lê giương thẳng

Chốc nữa thôi lại thét xung phong

 

Các anh nằm như thể trẻ thơ

Mớ gọi mẹ giữa hiếm hoi tỉnh lặng

Cơn gió nhẹ luồng kẽ đá phả lên vầng trán

Mát như dòng nước quê nhà

 

Bảy anh em kẹt lại trong hang

Chưa kịp kể nhau nghe chuyện tình còn giấu kín

Nụ hôn đầu ngập ngừng chẳng dám

Đâu phải cái gì cũng nhẹ nhàng như chuyện hy sinh!

 

Bao ngày đêm giặc vùi lấp đạn bom

Ô Tà Sóc chiếc lá lành cũng khó

Lòng hang tối quân thù bịt kín

Sáng rực lên bảy ánh mặt trời

 

Khẽ chân thôi em, Ô Tà Sóc nơi này

Cỏ rất xanh tưới bằng máu đỏ

Đất màu mở vì thịt xương đổ xuống

Hãy yêu thêm chút nữa quê mình.

 

 

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn