Thảo Phương: Làm sao trở lại mùa Đông/ Dòng sông cây cầu đã gẫy/ Thôi đành ru lòng mình vậy/ Làm như mùa Đông đã về Thứ ba, 26/1/2010 | 6:06:43 PM
Trang chủ
Tin văn
Văn hóa - Nghệ thuật
Tiếng nói Nhà văn
Dư âm Hội nghị Quốc tế giới thiệu Văn học Việt Nam
Nhà văn đang có hồ sơ xin vào Hội
Nhà văn ta đang làm gì?
Hướng tới 1000 năm Thăng Long Hà Nội
Lý luận - Phê bình
Tác phẩm và dư luận
Đối thoại
Nghề văn
Văn học với đời sống
VanVN.Net Giới Thiệu
Tác phẩm
Thơ
Truyện ngắn
Bút ký - Phóng sự
Tạp văn
Tiểu thuyết
Mỗi tuần một truyện ngắn, một chùm thơ
Nhà Văn Trẻ
Văn học nước ngoài
Tư Liệu Văn Học
Hội nhà văn
Cơ quan văn học
Hội viên
Di sản
Quán Văn Chương
Phiếm luận

Đọc nhiều nhất

Về cuốn hồi ký gây xôn xao trên mạng của một giáo sư

Cái tát của Lê Công Định

Sẽ còn những ai đứng đằng sau ông Huỳnh Ngọc Sĩ ?

Dư luận không giống như "Chú Thỏ" trong truyện "Cáo và Thỏ" thưa ông Đoàn Văn Kiển...

Hãy bình tĩnh, đừng quá riết róng theo kiểu “Giậu đổ bìm leo”

"Cái hèn" của người cầm bút

Ma đưa lối quỷ đưa đường hay bần cùng sinh đạo tặc... ( Về những vụ trộm cắp của người Việt bị phát hiện gần đây tại Nhật Bản)

Ăn ốc nói mò của một số người cầm bút


CÔNG TY LÂM NGHIỆP TAM SƠN

Xã Kiệt Sơn, huyện Tam Sơn tỉnh Phú Thọ; điện thoại: 0210 3745 002   Fax : 0210 3745 003   -   Email : - tamsontanson@yahoo.com
Đại diện tại Hà Nội: Phòng 330 Nhà K1 Khu Đô thị Việt Hưng, Long Biên Hà Nội điện thoại:  04 3652 4558 – Email: truongnd@gmail.com

  Công ty Lâm nghiệp Tam Sơn (thuộc Tổng công ty Giấy Việt Nam) quản lý và sử dụng 10.903,1 ha thuộc địa bàn 10 Xã của Huyện Tân Sơn. Có điều kiện tự nhiên và khí hậu đặc trưng của vùng miền núi trung du phía bắc rất thuận lợi cho phát triển sản xuất lâm nghiệp.  
  Ngành nghề sản xuất kinh doanh chủ yếu của Công ty là: Trồng rừng NLG, khai thác, thu mua, vận tải cung ứng gỗ NLG cho Tổng công ty Giấy Việt Nam ; sản xuất kinh doanh giống cây NLG, chè búp tươi; thu mua, chế biến và tiêu thụ các loại lâm sản NLG; sản xuất, chế biến Nấm Dược phẩm (Linh Chi) và cung cấp Nấm thực phẩm sạch cho thị trường Thành Phố Hà Nội, Tỉnh Phú Thọ, các tỉnh lân cận. Sản xuất, xuất khẩu và cung ứng nội địa hàng trăm triệu đôi đũa tre mỗi năm.
  Các sản phẩm Nấm sạch của Công ty sản xuất ra luôn đảm bảo chất lượng, hàm lượng các chất dinh dưỡng, đã chinh phục được các bà nội trợ khó tính. Trở thành một phần không thể thiếu trong bữa ăn hàng ngày của người dân Việt Nam.
  Công ty đã mở một số Đại lý, cửa hàng giới thiệu và bán sản phẩm  trên địa bàn các Tỉnh phía bắc
  Khách hàng có nhu cầu mua số lượng lớn hoặc mở Đại lý bán sẩn phẩm . Xin vui lòng liên hệ với Công ty .

Giám đốc     
Nguyễn Đức Sơn


 
Home / Dư âm Hội nghị Quốc tế giới thiệu Văn học Việt Nam
Chănthy Deasavanh ở Hạ Long
* Hoàng Minh Tường ( 1/15/2010 3:17:36 PM )
                
 
                                                       
Mãi tới lúc tàu cập bến đưa du khách lên thăm động Thiên Cung, tôi mới nhận ra mình đi cùng chuyến du thuyền với hai vợ chồng nhà văn Chănthy Deasavanh, Chủ tịch Hội Nhà văn Lào tham dự Hội nghị Quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam. Mấy ngày qua, ông lẫn với nhiều nhà văn, dịch giả Việt Nam, Mông Cổ, Campuchia, Trung Quốc, Hàn Quốc...Một gương mặt vuông chữ điền, nước da ngăm nâu, vẻ trầm tĩnh nghĩ ngợi, khiến ông có dáng dấp một học giả hơn là một nhà tiểu thuyết.
                Giáo sư Hoàng Ngọc Hiến cũng lầm lẫn như tôi. Ông ngồi đối diện với người bạn Lào, nói chuyện bằng tiếng Việt hồi lâu, rồi chợt nhận ra, cách đây hai mươi năm, tại thủ đô Viên Chăn, họ đã từng trò chuyện, tặng sách cho nhau, thậm chí nhận nhau là người đồng hương nữa.
                - Đó là năm 1990, tôi sang thăm các bạn nhà văn Lào, gặp ông nhà văn có bố là người Nghệ An. Tôi đã tặng đồng chí đó cuốn từ điển Bách khoa văn học Nga, và cả cuốn Văn học - Học văn do tôi biên soạn...
                - ô, người được tặng sách đó chính là tôi đấy - Chănthy xoài người qua bàn, bắt tay giáo sư Hoàng Ngọc Hiến - Tôi nhận ra rồi. Hai cuốn sách ấy bây giờ tôi vẫn còn giữ. Hồi ấy gặp người cùng quê, tôi vui quá. Tôi đã kể, bố tôi là người Nghệ An, tên cụ là Hồ Sỹ Đường. Mẹ tôi là người Tày ở Con Cuông. Bố tôi đi Việt Minh, mẹ tôi sang Lào rồi bị bệnh mất. Tôi làm con nuôi cho một gia đình giàu có người Mèo. Năm tôi mười hai tuổi, bỏ nhà đi theo bộ đội Lào Itxala. Vì còn bé quá, bộ đội khuyên về nhà. Tôi cứ lẽo đẽo đi theo. Có hôm đói vàng mắt, trèo lên cây đào hái quả ăn, bị ngã vỡ đầu. Các anh bộ đội Lào chữa trị và đồng ý cho làm giao liên. Đi theo bộ đội Lào, gian khổ lắm, nhưng tôi đã thành người. Tôi được đồng chí Phumi Vôngvichít , sau này là Uỷ viên Bộ chính trị, Quyền Chủ tịch Nước nhận làm con nuôi....
                Chuyện đời tư của Chủ tịch Hội nhà văn Lào đã bắt đầu mang dáng dấp của một bí sử, khiến tất cả các du khách nhỡ cuộc lên thăm động Thiên Cung, còn ngồi lại trên du thuyền, đều dồn lại bàn chúng tôi. Bà Lady Borton, nhà văn Mỹ thân thiết của Việt Nam, nói sõi tiếng Việt, có tên Việt là chị Lý, háo hức quá, xin được ngồi cạnh Chănthy nghe chuyện.
                - Tôi biết viết văn là nhờ được học trường báo chí của Việt Nam – Chănthy tiếp tục - Đó là năm 1961, tôi được cử sang học trường Báo chí ở Đống Đa ( nằm trong khu trường của Bộ Giáo dục ở ấp Thái Hà). Sau đó về làm ở Đài phát thanh Lào. Đến năm 1970 lại được sang học Trường viết văn ở Quảng Bá.
                - Có phải đó là trường Viết văn Nguyễn Du không? – Lady không kìm được nỗi tò mò.
                - Đúng đấy. Hồi ấy thầy Nguyên Hồng làm hiệu trưởng. Các nhà văn Nguyễn Đình Thi, nhà thơ Chế Lan Viên, Xuân Diệu... là thầy dạy. Sau khoá học ấy, tôi viết được tác phẩm đầu tay : Người con yêu quý của Tổ quốc, in năm 1962. Năm 1965 cho ra tiếp tập ánh sáng của Cách mạng. Cuốn sách này, Việt Nam và các nước Trung Quốc, Nga, Đức đã dịch. Những năm tháng ấy, nhất là sau năm 1975, khi cách mạng Việt Nam và cách mạng Lào thắng lợi, cuộc đời vui lắm chứ. Tôi đươc cử làm Tổng biên tập báo Nhân dân Lào. Chín lần đi thăm các nước Xã hội Chủ nghĩa. Được đón tiếp, tiền hô hậu ủng như một thượng khách...
                 Cả tôi, Lady, giáo sư Hoàng Ngọc Hiến và nhà văn Nguyễn Tiến Lộc từ Canada về, cùng trầm trồ. Giáo sư Hoàng, mắt vốn to, giờ lại càng mở to hết cỡ để thẩm thấu câu chuyện.
                - Nhưng làm chính trị, làm văn chương đâu phải lúc nào cũng bằng phẳng, thăng tiến vù vù. Đúng khoảng thời gian này năm 1983, tôi bị bắt vào tù...
                - Ai bắt? Làm sao mà bắt? - Chúng tôi cùng ngớ ra, dồn dập hỏi.
                - Thì còn ai nữa? Đảng, Chính phủ Lào bắt tôi đi tù. Hơn bốn năm cơ đấy, từ ngày 29 tháng 1 năm 1983 đến ngày 22 tháng 2 năm 1987.
                Tôi nhìn Lady. Chúng tôi cùng thấy thật khó tin. Một ông Tổng biên tập tờ báo chính trị cao nhất của Đảng, một chiến sỹ cách mạng kì cựu, con nuôi của một đồng chí lãnh đạo cao cấp hàng đầu Nhà nước mà sao lại bị dính vòng lao lý?
                Chănthy ngoái lại phía sau, nơi có người đàn bà phúc hậu và khiêm nhường đang lặng lẽ ngắm nhìn biển. Chị nhìn biển hay lắng nghe câu chuyện của chồng, mà khi ngoảnh lại, tôi nhận ra hai khoé mắt sau cặp kính trắng ngấn lệ.
                - Vợ tôi đấy, đó chính là nguyên cớ của bốn năm tôi ngồi tù...
                Lady quay lại, đưa tay dắt chị Chănthy lại cùng ngồi. Đó là một bóng dáng của cỡ hoa hậu ngày xưa. Một gương mặt trái xoan còn lưu giữ những nét đẹp thời xuân sắc.
                - Vợ tôi tên là Sanh Khăm, tên tiếng Hoa là Huy Dinh - Chănthy giới thiệu - Cô ấy là người Lào gốc Hoa, quê gốc bố mẹ ở Quảng Đông. Chúng tôi lấy nhau từ những năm tôi bắt đầu nghiệp cầm bút, có với nhau bốn đứa con, ba trai, một gái. Đứa con trai đầu học ở Việt Nam, rồi đi học Liên Xô. Cô gái út mới học xong Đại học Văn hoá ở Hà Nội... Chuyện tôi bị bắt, có nguyên cớ từ cuộc chiến tranh biên giới Việt –Trung năm 1979. Hồi ấy, mối quan hệ với người Hoa ở Lào cũng phức tạp chẳng kém gì ở Việt Nam. Vợ tôi là người Hoa, tât nhiên tôi bị đặt trong tầm ngắm.... – Chănthy bỗng dừng lại, thở dài – Sau này, ra tù, tôi mới hiểu ra rằng, thực ra đây là sự ghen ăn tức ở. Có người thấy tôi thăng tiến, ganh ghét, tìm cách hãm hại. Trung ương Đảng và Chính phủ Lào cũng minh oân cho tôi như thế...
                Tôi sợ trí nhớ của mình không đủ độ tin cây, vội lấy bút, chép lại câu chuyện của Chănthy lên tờ thực đơn trên bàn. Bốn năm tù, không phải kìm kẹp, nhưng là quản thúc, không được liên hệ với ai. Vợ con tiếp tế thực phẩm, thuốc men, chỉ được gặp ở phòng chờ. Một thời gian dằng dặc bằng cả đời người.
                - Xin được hỏi một chuyện rất riêng nhé. Anh có thể từ chối trả lời – Tôi ghé tai Chănthy – Thế trong thời gian anh ngồi tù, ông cụ bố nuôi có ý kiến gì không ?
                - Không. Hoàn toàn không. Hình như ông cụ cũng sợ liên luỵ... Tôi ngồi tù mà ngay cả quả ớt ông cụ cũng không gửi cho...Bốn năm, chỉ có vợ tôi chung thuỷ, tiếp tế cho tôi từng tấm bánh, quả ớt...Tình yêu của vợ và các con tiếp cho tôi sức mạnh, bản lĩnh của người cầm bút. Cây ngay không sợ chết đứng. Tôi bắt đầu viết tiểu thuyết.
                - Viết trong tù?- Lady hồi hộp.
                - Trong tù chứ. Tôi đặt tên cuốn tiểu thuyết là “Đường Đời”, một cuốn sách có tính chất tự truyện. Viết liên tục trong bốn năm. Sau này ra tù, tôi sửa chữa, rồi gửi cho các đồng chí lãnh đạo đọc, xin ý kiến Trung ương...
                - Trung ương có cho in hay không ?
                - Tôi cũng hồi hộp chờ đợi. Cuối cùng thì Trung ương đồng ý cho in. Trung ương bảo rằng đó là sự thật. Cả chuyện vào tù của tôi cũng là sự thật. Con người có sai có đúng chứ. Vấn đề là biết nhận ra mình sai để sửa chữa...
                Tất cả chúng tôi cùng ôm lấy Chănthy và Chănthy phu nhân.
                Có ai đó đưa đến một chai vodka Hà Nội. Rượu được rót ra li, chúng tôi nâng cốc mừng Hạ Long sắp vào danh sách di sản Thiên nhiên Thê giới, mừng cuốn tiểu thuyết của Chănthy vừa ra đời.
                - Năm nay, vào tuổi bẩy mươi, tôi có nhiều may mắn lắm nhé. Ngày 22 tháng 12 năm 2009, đại hội Hội nhà văn Lào, tôi được bầu lại làm Chủ tịch Hội...
Giáo sư Hoàng Ngọc Hiến giơ tay lên :
- Tôi nhớ, hình như chuyến tôi sang thăm Lào năm 1990 là để dự Đại hội thành lập Hội nhà văn Lào, mà Chănthy được bầu làm Tổng thư ký.
- Đúng đấy. Ngày 22 tháng 10 năm 1990. Hồi ấy tôi ra tù đã ba năm và được Trung Quốc mời đi thăm tới năm lần, hưởng đủ mọi sơn hào hải vị từ Bắc Kinh tới Thượng Hải, Quảng Châu. Lúc đầu đại hội cũng không có tên tôi trong danh sách bầu. Nhưng nhiều người thắc mắc.Họ bảo nếu Chănthy không vào là không được.Thế là đại hội bổ sung vào danh sách. Kết quả bầu cử, tôi xếp thứ ba số phiếu bầu trong chín người trúng cử và được cử làm Tổng thư ký. Đến kỳ đại hội vừa rồi là hai mươi năm tôi làm trong ban lãnh đạo Hội nhà văn Lào... Bảy mươi rồi, già rồi mà anh em vẫn quý mến, không cho nghỉ.
- Cả củi mục và trầm hương đều được hình thành từ cây lâu năm. Chănthy là trầm hương của văn học Lào – Tôi nói.
- Nhưng ở tuổi bẩy mươi mà vẫn sông khoẻ và vui thế này là lộc trời đấy. Cũng những ngày này, cuốn tiểu thuyêt “ Đường đời” viết trong tù, dày 480 trang của tôi được in tới ba nghìn bản, hôm tôi sang Việt Nam đã bán hết một ngàn rưởi. So với Việt Nam, 85 triệu dân, thì sách tôi ở Lào thuộc hàng best-seller rồi đấy. Tôi có mang “ Đường đời” làm quà cho Hội nhà văn Việt Nam và tặng nhà thơ Hữu Thỉnh...
                - Cuốn tiểu thuyết có nói đến bốn năm ngồi tù không? – Lady hỏi lại.
                - Có chứ. Phải viết về bước thăng trầm đó mới gọi là đương đời chứ. Đó cũng là đường cách mạng. Chúng ta phải trả giá, phải không ngừng nhận diện lại chính mình, mới mong đưa đất nước đi lên được...
                - Thế thì phải dịch sang tiếng Anh. Tôi sẽ phải làm việc...
                Lady nói và nâng cốc. Chúng tôi cùng nâng cốc. Mới một tợp mà ai nấy đã say chuếnh choáng.
Ngoài kia, Hạ Long với hàng trăm đảo đá muôn hình vạn trạng càng huyến thoại và mờ ảo trong màn mưa mỏng như giây bột, cũng như say chếnh choáng. Thiên nhiên như muốn hoà lẫn với con người.
 
                                                             Hạ Long, 8.1.2010
                                                                      H.M.T
               
 
 Ảnh đầu bài: Vợ chồng nhà văn Chănthy
               
[ Print this page ]In bài   Trang trước [ Top page ]Đầu trang


Gửi ý kiến
Họ tên
eMail
Điện thoại
Địa chỉ
Nội dung:
   
Các bài mới:
   Ngồi lại với báo chí(22/1/2010)
   Các dịch giả nước ngoài tại Hội nghị Quốc tế giới thiệu văn học VN nói gì?(24/1/2010)
Các bài đã đăng:
   Tôi xin lấy tinh thần lạc quan, vui tươi…(14/1/2010)
   A River Poem (Bài thơ dòng sông), Mother And Me (Mẹ và tôi)(14/1/2010)
   Ân tình dư ba(12/1/2010)
   Truyền thống và đổi mới trong văn xuôi hiện đại Việt Nam(11/1/2010)
   KHOẢNG TRỐNG CỦA VĂN HỌC VIỆT NAM TRÊN VĂN ĐÀN NGA(10/1/2010)
   Hồ Xuân Hương với những khát vọng sống cá nhân(2/1/2010)
   Thơ cổ điển Việt Nam ở Ba Lan(30/12/2009)
   Cần một tầm nhìn xa, đầu tư có chiều sâu(25/12/2009)
   Aminios - Một dự án truyền bá thơ Cuba ra thế giới (AMNIOS, UN PROYECTO DE DIFUSIÓN DE POESÍA, DESDE CUBA PARA EL MUNDO(22/12/2009)
Sự kiện
10 nhân vật có ảnh hưởng nhất thập kỷ
Nhân vật
Tiếng nói đáng tin cậy nhất của nước Mỹ
Bình Luận
Trách nhiệm cao đẹp của người nghệ sĩ
Giới Thiệu Sách
Nhiệt đới buồn
Mùa xuân với “Lời ru ngọn cỏ”
Chiến lược nhân tài của Trung Quốc từ năm 1978 đến nay


 
 
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
Địa chỉ: 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam
Điện thoại: (84-43) 9448134 * Fax: (84-43) 8263777
Email: vanvn.net@gmail.com / hoinhavanvietnam@gmail.com
Tổng biên tập: Hữu Thỉnh
Giấy phép số 77/GP-TTTT- Cục Quản lý Phát thanh-Truyền hình và Thông tin Điện tử- Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 26/8/2008.
Hội Nhà văn VN giữ bản quyền nội dung trên website này.
Xây dựng, phát triển: iDesign