Chế Lan Viên: Ai lên biên giới cho lòng ta theo với/ Thăm ngàn lau chỉ trắng có một mình/ Bạt ngàn trắng ở tận cùng bờ cõi/ Suốt một đời cùng với gió giao tranh Thứ bảy, 21/11/2009 | 6:27:32 PM
Trang chủ
Tin văn
Văn hóa - Nghệ thuật
Tiếng nói Nhà văn
Tiến tới Hội nghị Dịch thuật giới thiệu Văn học Việt Nam ra nước ngoài
Nhà văn đang có hồ sơ xin vào Hội
Nhà văn ta đang làm gì?
Hướng tới 1000 năm Thăng Long Hà Nội
Lý luận - Phê bình
Tác phẩm và dư luận
Đối thoại
Nghề văn
Văn học với đời sống
VanVN.Net Giới Thiệu
Tác phẩm
Thơ
Truyện ngắn
Bút ký - Phóng sự
Tạp văn
Tiểu thuyết
Mỗi tuần một truyện ngắn, một chùm thơ
Nhà Văn Trẻ
Văn học nước ngoài
Tư Liệu Văn Học
Hội nhà văn
Cơ quan văn học
Hội viên
Di sản
Quán Văn Chương
Phiếm luận

Đọc nhiều nhất

Về cuốn hồi ký gây xôn xao trên mạng của một giáo sư

Cái tát của Lê Công Định

Sẽ còn những ai đứng đằng sau ông Huỳnh Ngọc Sĩ ?

Hãy bình tĩnh, đừng quá riết róng theo kiểu “Giậu đổ bìm leo”

"Cái hèn" của người cầm bút

Dư luận không giống như "Chú Thỏ" trong truyện "Cáo và Thỏ" thưa ông Đoàn Văn Kiển...

Ma đưa lối quỷ đưa đường hay bần cùng sinh đạo tặc... ( Về những vụ trộm cắp của người Việt bị phát hiện gần đây tại Nhật Bản)

Ăn ốc nói mò của một số người cầm bút


CÔNG TY LÂM NGHIỆP TAM SƠN

Xã Kiệt Sơn, huyện Tam Sơn tỉnh Phú Thọ; điện thoại: 0210 3745 002   Fax : 0210 3745 003   -   Email : - tamsontanson@yahoo.com
Đại diện tại Hà Nội: Phòng 330 Nhà K1 Khu Đô thị Việt Hưng, Long Biên Hà Nội điện thoại:  04 3652 4558 – Email: truongnd@gmail.com

  Công ty Lâm nghiệp Tam Sơn (thuộc Tổng công ty Giấy Việt Nam) quản lý và sử dụng 10.903,1 ha thuộc địa bàn 10 Xã của Huyện Tân Sơn. Có điều kiện tự nhiên và khí hậu đặc trưng của vùng miền núi trung du phía bắc rất thuận lợi cho phát triển sản xuất lâm nghiệp.  
  Ngành nghề sản xuất kinh doanh chủ yếu của Công ty là: Trồng rừng NLG, khai thác, thu mua, vận tải cung ứng gỗ NLG cho Tổng công ty Giấy Việt Nam ; sản xuất kinh doanh giống cây NLG, chè búp tươi; thu mua, chế biến và tiêu thụ các loại lâm sản NLG; sản xuất, chế biến Nấm Dược phẩm (Linh Chi) và cung cấp Nấm thực phẩm sạch cho thị trường Thành Phố Hà Nội, Tỉnh Phú Thọ, các tỉnh lân cận. Sản xuất, xuất khẩu và cung ứng nội địa hàng trăm triệu đôi đũa tre mỗi năm.
  Các sản phẩm Nấm sạch của Công ty sản xuất ra luôn đảm bảo chất lượng, hàm lượng các chất dinh dưỡng, đã chinh phục được các bà nội trợ khó tính. Trở thành một phần không thể thiếu trong bữa ăn hàng ngày của người dân Việt Nam.
  Công ty đã mở một số Đại lý, cửa hàng giới thiệu và bán sản phẩm  trên địa bàn các Tỉnh phía bắc
  Khách hàng có nhu cầu mua số lượng lớn hoặc mở Đại lý bán sẩn phẩm . Xin vui lòng liên hệ với Công ty .

Giám đốc     
Nguyễn Đức Sơn


 
Home / Nhà văn đang có hồ sơ xin vào Hội
Nguyễn Ngọc Lợi
( 10/16/2009 5:14:21 PM )
Họ và tên: Nguyễn Ngọc Lợi
Sinh ngày: 15 tháng 7 năm 1950
Quê quán; Quỳnh Hậu, Quỳnh lưu, Nghệ An
Trú quán: Quỳnh Mỹ, Quỳnh Lưu, Nghệ An
Đảng viên Đàng cộng sản Việt nam ( vào Đảng năm 1975)
Bộ đội chống Mỹ ( Nhập ngũ 1972, xuất ngũ năm 1977)
Hiện là Uỷ viên chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Nghệ An
Hiện đang công tác tại Phòng Giáo dục và Đào tạo Quỳnh lưu, Nghệ An
                Quá trình sang tác:
Bắt đầu viết văn 1999. Có nhiều tác phẩm được công bố trên tạp chí Văn nghệ Quân đội, báo Văn nghệ, báo Văn nghệ trẻ, Văn nghệ Dân tộc và miền núi, các tạp chí Văn nghệ địa phương như tạp chí Văn nghệ Lào Cai, tạp chí Sông Lam, tạp chí Cửa Việt, tạp chí Nhật Lệ, tạp chí Sông Hương, báo Văn nghệ thành phố Hồ Chỉ Minh và các báo cuối tuần của một số địa phương.
Các Giải thưởng:
Giải th ưởng cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Sông Lam năm 2000
Giải th ưởng cuộc thi truyện ngắn của báo Văn nghệ năm 2004                 
Giải th ưởng cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí Cửa Việt năm 2005
Giải th ưởng Hồ Xuân H ương về Văn học Nghê năm 2005
Giải thưởng của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật năm 2008
Đã xuất bản: 3 tập truyện ngắn do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành vào các năm 2002, 2006 và 2008. Hiện đang chuẩn bị cho ra mắt tập truyện ngắn thứ 4
 
 
Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Lợi
 
CƯỜI KHÓC, KHÓC CƯỜI
 
 
         Tuyết là người hay chuyện, bạn làm ăn ai cũng bảo thế. Chủ đại lý bia rượu lớn nhất nhì phố huyện có khuôn mặt đầy đặn, nở nang, tính tình xởi lởi. Phây phây ở tuổi bốn mươi, biết giữ chữ tín trong làm ăn nên Tuyết kinh doanh phát đạt. Tối tối dở sổ sách đồi chiếu tiền hàng mà Tuyết thấy hởi lòng hởi dạ. Ông trời chẳng để cho ai phải thiệt, chẳng những không thua kém về tiền bạc, ngay chuyện tình duyên, chuyện gia đình nhà cửa Tuyết cũng có thua kém ai đâu.
        Đã thế Tuyết lại hay chuyện. Cô kể chuyện đời, chuyện tình của mình cứ như kể chuyện hài, chuyện tiếu lâm, chuyện đùa cợt, chuyên của ai đó, kể rất hồn nhiên, rất thoải mái. Không hẳn là tâm sự, không hẳn là khoe khoang để thoả mãn lòng kiêu hãnh, không hẳn để mong mọi người hiểu mình, cảm thông chia sẻ với mình, Tuyết kể say mê hào hứng làm người nghe cứ ngẩn ra, câu chuyện cuốn hút đến nỗi không ai nỡ ngắt lời cô. Có đủ diễn biến tình cảm trong câu chuyện của Tuyết, hết khóc lại cười, trạng thái tình cảm cô đan xen, chồng chéo, thay đổi chẳng biết đâu mà lường. Đang vui chợt sang buồn, hết hả hê lại sang thương cảm đến trào nước mắt. Cô cười khanh khách, hô hô, hinh hích... Rồi cô khóc tồ tồ, hu hu, hức hức... Em thương anh ấy lắm, thương lắm, thương không bỏ đâu cho hết. Cho đến bây giờ, ngay lúc này đây, kể cho các chị nghe em lại càng thương. Mấy chị ngồi ngẩn ngơ, không kịp vui đã lại chép miệng, chưa kịp nghiêng ngã cười thì có người đã sụt sịt. Cái cô này đến lạ, lần đầu gặp nhau đã mở lòng mở dạ, đã phơi bày hết ruột gan. Bạn hàng mới, lần đầu tiên các chị được nghe một câu chuyện thực đến khó tin. Chuyện lấy chồng người làm chồng mình mà cô Tuyết cứ coi như chuyện được món lãi lớn, như trúng xổ số độc đắc.
        Cô nữ sinh lớp mười hai tâm hồn viễn vông, lãng mạn. Mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm người anh mang về sau giải phóng miền Nam ngồi đâu đọc đó, đọc đến quên ăn quên ngủ quên học, trong đầu Tuyết chất đầy những cuộc tình sướt mướt mà cô luôn là nhân vật chính trong đó, bị bỏ rơi, bị lỡ dở, bị cách núi ngăn sông… Nhiều hôm đọc xong Tuyết ngẩn ngơ thiểu não đau khổ cứ như cuộc đời này chẳng công bằng tí nào với mình. Đọc nhiểu rôi cô ngẫm ra rằng ở đời muốn được hưởng sự công bằng thì tự mình phải giành dật lấy chứ không nên chờ đợi. Đừng mong ông trời mang đến cho mình vận may. Phải mạnh bạo chứ đừng yếu đuối yếm thế như mấy cô tiểu thư trong tiểu thuyết…Dạo đó cô quen chàng phó giám đốc thương nghiệp huyện một vợ ba con. Anh hơn cô đến hai chục tuổi, sống một mình, lui cui trong căn phòng của khu tập thể. Bếp dầu, chai nước mắm, lọ cọ nấu ăn một mình rồi nằm khểnh nghiền tiểu thuyết, làm thơ tình…Ngày nghỉ, vẫn thấy anh ở lại, cô hỏi sao anh không về nhà. Chàng lúng búng trong miệng không nói nên lời. Bằng nhiều cách dò la tìm hiểu, mấy ông trung niên mỗi lần thấy Tuyết đến là mắt la mày lét, có người bảo với Tuyết rằng lão về mà làm gì. Vợ anh ấy đâu được như em. Thay vì cùng hưởng cái thi vị của thơ ca do chồng sáng tác thì bà ta mặt mày sưng sỉa “…thơ anh đem mà vứt sọt rác, con đang đói rã họng mà anh thì thơ với thẩn.” Anh Đăng đâu được yêu. Yêu là một cái gì đó thật xa xỉ, thật viễn vông với anh ấy. Không ngờ một người như thế mà lại bất hạnh. Tuyết thấy mủi lòng, Tuyết thấy lòng mình chênh chao như mặt hồ gợn sóng. Vậy thì Tuyết sẽ bù đắp cho anh.
       Anh có dáng thư sinh, cao, mảnh, tóc bồng bềnh và khuôn mặt phong trần. Phong thái ấy là biểu hiện của một tâm hồn yếu đuối. Nhiều hôm mới chập tối cô mò đến rửa cho anh cái bát, rót cho anh chén nước và giặt giũ cho anh. Có hôm hai người hẹn nhau đi chơi, ngôi chờ anh chải lại mớ tóc bù xù, thắt lại cái nịt nhăn nhúm cáu bẩn một cách lóng ngóng cô đã mạnh dạn xô đến. Chà chà, đàn ông đàn ang gì mà chậm như sên. Cô vừa nói vừa ra tay. Ông phó giám đốc ban đầu ngượng ngập sau thì có vẻ thích thú mà đứng yên. Cô xoay trước xoay sau ngắm nghía rồi dắt lại trước gương hỏi bảnh chưa, bảnh chưa? Rồi cô dắt xe lôi anh đi
       -Thế thì chúng tôi chịu cô đấy. Cô là người tỏ tình trước chứ? Một chị hỏi. Tuyết ngước mắt nhìn rồi phá lên cười.
       - Em chẳng nhớ nữa, mà hình như chẳng phải nói gì. Tình yêu có ngôn ngữ riêng của nó. Khi đã bập vào nhau rồi thì tất cả như lũ cuốn trào dâng. Có người bảo rằng em ham của. Anh ấy là phó giám đốc thương nghiệp cơ mà. Hồi đó nói đến “thương nghiệp” là ghê lắm…
       Cô chưa bao giờ được anh “kỷ niệm” một cái gì gọi là của thời buổi khan hiếm hàng hoá. Cô chẳng hề mảy may nghĩ tới điều đó. Bản thân anh ấy cũng chẳng có gì. Cái đồng hồ “Pôn Jốt”anh đeo đã ố vàng, cái may ô anh mặc cũng đã đổ màu cháo lòng. Có ai tin rằng một ông”thương nghiệp” lại như thế bao giờ. Vậy mà như thế thật đấy các chị ạ. Khi mới yêu lão em như ngươi say có để ý gì đâu. Cũng có lần anh ấy hỏi em có cần gì không, cửa hàng có lụa hoa dâu đẹp lắm. Cô trả lời rằng không. Em có thể mua cho bạn bè… Không! bạn bè cũng không. Cô nói em chỉ cần anh chứ không cần cái gì của anh. Hồi mới quen nhau cô cũng có đưa vài người bạn gái đến chỗ anh nhưng rồi cô nghĩ chỉ thêm rách chuyện. Nhất là từ lúc nghe mấy đứa bạn lè lưỡi, trợn mắt bảo sao mày lại chơi được với ông bằng tuổi bố mình vậy. Cô tức lắm, chúng nó thật chẳng hiểu tình yêu là gì, rõ là một lũ ngớ ngẩn, nói với chúng chỉ uổng công, chỉ tội thêm chuyện cho chúng thóc mách. Rồi cô chỉ đi một mình. Đi một mình để cô được ngồi với anh trong căn phòng ấm cúng mà nghe anh nói, mà thấy anh cười. Đi một mình để trong phòng chỉ có hai người, để nghe anh đọc những câu thơ mà mỗi ý mỗi lời đều như khứa vào trái tim thiếu nữ đang đang khát khao, đang chờ đợi, đang run rẩy của cô. Con người ấy lạ lắm các chị ơi. Trông thì ngơ ngơ ngác ngác như người mất sổ gạo, ấy thế mà khi anh ấy đọc thơ thì…cô tặc lưỡi. Giá mà các chị được nghe thơ anh ấy nhỉ.
        Gặp, quen rồi yêu, sau đâu ba bốn tháng gì đó, nàng tự nguyện dọn đến sống cùng chàng trong căn phòng mười hai mét vuông của khu tập thể phía sau cửa hàng bách hóa huyện, bỏ ngoài tai bao lời đàm tiếu, bỏ qua những ánh mắt ghen tức lẫn dè bĩu của những chàng trai cùng trang lứa, trong đó có người lâu nay vẫn đang theo đuổi cô mà chẳng được cô đoái hoài.
       Quyết định đến với anh Tuyết đâu nghĩ rằng đời mình rồi sẽ ra sao. Cô chỉ biết rằng từ nay sớm tối sẽ được sống bên người mình yêu. Hằng ngày cô sẽ được nấu cơm cho anh, giặt giũ cho anh. Bởi một người như anh đáng được hưởng như vậy. Về ở với nhau được mấy hôm em hỏi anh có sợ bị mất chức không? có sợ chị ấy xuống làm tanh bành không? Lão ngồi im. Em vừa tức vừa thương. Người chi lạ, gái trẻ tự nguyện đến sống cùng mà lại sợ lại run. Em hỏi thẳng khi cái bụng em đã lùm lùm ba tháng. Em hỏi anh có dám sống chung cùng em không. Nếu anh sợ, anh hối hận thì hãy nói thẳng để em đi ngay bây giờ. Và coi như chưa có cái thai này… Người như thế mà hoá ra yếu đuối các chị ạ. Anh ấy cuống lên xin em đừng làm thế, đừng làm thế. Em hãy để từ từ rồi anh tính cho ổn thoả. Mặt anh ấy thuỗn ra trông mà thương. Mà lạ lắm, anh ấy càng yếu đuối mong manh em lại càng yêu hơn. Có lúc em những tưởng mình sẵn sàng trở thành thú dữ, sẽ nhe nanh vuốt bảo vệ anh, bảo vệ những gì em vừa dành được. Ví như vợ anh xuống gây sự chẳng hạn, hoặc như cơ quan anh gây khó dễ…Em bảo thế thì được, đã yêu thì em không còn sợ gì hết. Anh cùng đừng sợ gì. Cơ quan có đuổi việc ư. Em sẽ kiếm tiền nuôi anh. Em sẽ chở che anh. Chẳng ai làm được gì mình đâu. Không biết tại sao lúc đó em can đảm, em dữ dằn, em ghê gớm đến vậy. Thế mới biết khi yêu người ta có thể trở thành thiên thần, khi yêu người ta cũng có thể thành ác quỉ…
- Cô Tuyết nói mà cứ như đọc thơ ấy nhỉ..
      - Em là thế đấy. Em tự hào lấy được người em yêu. Mặt Tuyết nghêng nghênh.…dù rằng chẳng được pháp luật công nhận. Lấý anh Đăng, chính em đã mang lại hạnh phúc cho cả ba người. Tuyết hùng hồn khẳng định. Chẳng ai phản đối, chẳng ai thắc mắc, vậy mà mắt Tuyết vẫn long lên, lông mày dựng cả dậy như đang đối mặt với kẻ tình địch. Chứ không à, chị ấy sống với anh Đăng có sung sướng gì đâu... Do bố mẹ ép buộc mà phải lấy chứ hai người có hợp nhau đâu, có yêu nhau đâu. Đã không hợp nhau thì tất nhiên cả hai đều đau khổ. Sống với nhau quá bằng cực hình, chi bằng giải thoát cho nhau có hơn không. Anh Đăng đã mười mấy năm phải chịu đựng rồi. Còn em và anh Đăng yêu nhau, yêu nhau thực lòng. Em và anh Đăng không thể sống thiếu nhau được… Bây giờ thì Tuyết kể từ tốn.
        Em quyết định không thi đại học, đầu tiên là bán mấy chỉ vàng mà mẹ dúi cho từ trước, sắm cái bàn, mấy cái ghế mang ra trước tiền sảnh cửa hàng bách hoá. Mấy bao thuốc, mấy cái cốc, cân đường, mớ chanh…mỗi ngày em kiếm mấy chục. Ngồi đó để kiếm tiền, ngồi đó để ngày ngày được thấy anh. Em như kẻ câm điếc. Mấy cô mấy chị mậu dịch viên nhìn em cứ như nhìn một con hủi. Em cũng như một người câm, một người điếc. Anh Đăng có hứa là sẽ giải quyết việc gia đình ổn thoả, vậy mà ở với nhau cả năm mà việc ly dị vợ cũ vẫn chẳng nhúc nhích gì. Em dục nhưng anh ấy chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Nhắc mãi rồi em cũng chán. Trong lúc cái bụng em cứ to dần. Nếu làm căng chỉ có mình thiệt. Té ra khi ngồi với nhau, để mình yên tâm, để cho qua chuyện lão hứa thế chứ người như lão thì dám làm dám quyết cái gì. Đến nước ấy em cứ mặc kệ. Người ta có cười thì cười mấy ngày cứ chẳng ai mất công mà đi cười chê người khác cả năm. Em quyết bám sát từng giây từng phút không cho lão thoát. Thấy vậy thiên hạ cũng lắc đầu lẽ lưỡi rồi cũng quen dần, mặc nhiên công nhận chúng em là vợ chồng. Hễ có tiêu chuẩn gì của anh họ cũng gọi em nhận, có điều gì cần liên lạc họ cũng thông báo cho em. Nhì nhằng vậy mà rồi cũng vượt qua được hết các chị ạ, điều quan trọng là mình biết chịu đựng…
         -Thế vợ con người ta cũng để cho cô yên à? 
        Tuyết giương mắt, cái miệng đai dài. Có mà bở ăn, cũng trầy da tróc vảy chớ bộ. Vợ anh ấy mấy lần mang con xuống, đầu tiên cũng sừng sộ, ra chừng muốn ăn tươi nuốt sống nhưng thấy em cứng nên không dám...Thử chạm vào con này xem… Hích hích..Tuyết lại cười. Câu hỏi như khơi trúng mạch, khơi trúng cái tính hiếu thắng trong sự giành giật của cô:
       -Cái chuyện ấy thì đàn bà con gái ai mà chẳng vậy, nhường ăn nhường mặc chứ có ai chịu nhường…
       - Gớm, mồm mép cái cô này. Cô là người đi giành của ngươi ta thì người ta phải đòi lại chứ.
     - Em chẳng giành của ai cả, em đã nói rồi. Anh ấy tự nguyện và chấp nhận em thì anh ấy là của em. Tuy pháp luật chưa công nhận nhưng về mặt tình cảm, và trên thực tế thì chúng em đã là chồng vợ. Người ta nói một ngày cũng nên nghĩa, huống hồ chúng em đã có với nhau hai đứa. Đứa nào đứa ấy đều khoẻ mạnh và giống bố. Em nói thẳng với chị ấy ai bảo dại không biết giữ chồng. Hích hích hích…Tuyết cười nghiêng cười ngã, cười chảy cả nước mắt. Cứ nói xong một câu có tính chất như liệt kê “thành tích” là Tuyết cười. Khuôn mặt bình thường vốn đã dầy, đã to, lúc này như cục bột mì được ủ bột nở qua một đêm. …Dần dần chị ta cũng phải xuống thang. Chị ấy tức lắm, giận lắm mà chẳng làm được gì em. Chị ta tỏ vẻ chán chường và bất lực, ban dầu em thấy hả hê nhưng rồi lại thấy thương quá. Cùng đàn bà với nhau mình hiểu được sự đau khổ của người bị cướp mất chồng… Sau đó thì chị ta chỉ xuống một mình, đó là những lúc nhà có chuyện khó khăn…Cũng không ngờ chị ta lại chịu đầu hàng sớm và nhanh như vậy. Một đời lam lũ lấm láp, chưa đi đâu ra khỏi làng, chưa từng va chạm nên chị ấy có vẻ yếu đuối và cam phận. “Thôi thì tôi xin, đời cô còn dài, tuổi cô còn trẻ. Anh ấy còn mẹ già con dại ở quê, tôi thì nay ốm mai yếu…” ừ, nói thế còn dễ nghe. Không hiểu sao cứ mỗi lần đối diện với chị ta em lại cứ giương sừng giương mỏ ra như thế chứ thực ra trông chị ấy cũng thật đáng thương. Vậy mà ngoài mặt em vẫn cứ phải nghiêm, bờm xơm là chết liền. Em bảo ai cướp chồng chị. Chị dại chị ngu, chị không biết giữ chồng. ở với chị anh ấy khổ sở thế, còn như ở với tôi a, chỉ có sướng trở lên…Được thể em tấn công luôn, tấn công liên tục. Làm vợ mà chị để cho chồng khổ thế à? Lương tâm chị không bị cắn rứt à? Chị không thấy xấu hổ à? Không một chút nào à? Chị ta ngồi cúi đầu cứ như chính mình là người đi gây sự, chính như mình là người có lỗi. Chị thử hỏi anh Đăng xem tôi có quyến rũ anh ấy không. Anh Đăng ngồi im như thóc, nghe em nhiếc mắng chị ấy mà không nói được câu gì. Em bảo anh hãy nói với chị ấy xem tôi có quyến rũ anh không, có mua chuộc gài bẫy gì anh không hay anh bám vào tôi. Lấy tôi anh có mang tiền trăm bạc vạn đến không, hay chỉ trên răng dưới “các tút”. Anh nói thật đi xem nào. Đàn ông đàn ang gì mà hèn, mà kém thế. Tôi báu gì đàn ông cưới vợ mà chỉ có mỗi mâm cơm, gia tài chỉ có hai bộ quần áo với cái rương mọt…
         Hồi xách túi về ở với anh ấy, thiên hạ đồn em rằng con ấy hám của. Họ cứ tưởng ông phó giám đốc công ty thương nghiệp là “dày mỡ” lắm. Có mà dày lắm, mở cái rương gỗ của lão chỉ thấy có đôi xăm xe đạp, mấy mét vải ka tê. Nói đến đây, như quên bẵng chuyện đôi co bốp chát với người vợ trước của chồng mà Tuyết vừa kể, mắt cô chớp chớp: “ …Tội lắm các chị ơi, nhớ lại cái nghèo hồi đó mà tủi thân, mà thương anh ấy bao nhiêu. Cái nghèo nó làm cho con người ta hèn và lú lẫn đi...” Nét mặt Tuyết dịu lại. Đôi môi vừa mới cong tớn đã trở nên mềm mại, hai khoé miệng dần giật, run run. Đôi mắt đang dương to sáng quắc phút chốc như bầu trời phủ kín mây giông, ầng ậng nước, những giọt yêu thương long lanh lã chã lăn trên đôi gò má có những nốt tàn nhang mới lộ ra sau lớp phấn dày bị trôi.
       -Làm phó giám đốc, có được tí lộc lá nào cũng như được đồng lương nào là anh ấy đều phải mang cả về để tiếp tế cho “mấy cái tàu há mồm” . Em bảo giờ anh ấy có về với chị thì quá bằng giải thoát cho tôi. Mắt Tuyết lại ráo hoảnh. ở với tôi có hai mặt con, không làm ra được đồng nào để nuôi con mà tôi còn phải nuôi báo cô. Tôi nói cho chị biết, mỗi lần ông ấy về trên đó, chai nước mắm, cân cá ruốc cũng là tiền tôi kiếm, tôi mua sắm cho. Đến thuốc cho ông bà nội ngoại trên đó cũng tiền tôi. Em cứ nói, anh Đăng ngồi im, bà ấy cũng im , vẻ “sát khí” ban đầu trốn đâu mất tiệt…Hích, hích, hô hô…Tuyết lại cười, cười rất thoải mái. Em nghĩ có các vàng lão cũng không dám về trên đó. ở với em thì cơm ngon rượu say, tối đến có gái trẻ mà ôm ấp, về với bà ấy a, có mà bị té tát, mới nhìn cái mặt quắt, thân hình khô đét trước sau như một của bà ta đã ‘thun” hết cả cái ấy rồi chứ nói gì đến chuyện ấy. Gái này còn thơm như khúc giò lụa ấy chứ...Giọng Tuyết đai ra, cặp môi lại vểnh lên đầy vẻ ngoa ngoắt
     - Khiếp, mồm mép cái cô này…
     - Em đẻ thêm con bé thì có “kinh tế thị trường”. Hàng hoá bên ngoài bày bán ê hề, giá cả lại dễ chịu. Mấy chị mấy cô mậu dịch viên một thời hô mưa gọi gió giờ ngồi buồn xiu như chó bị cắt tai. Sau rồi thì công ty giải thể, ai có vốn thì góp vào để cổ phần cổ phiếc gì đó. Nhân viên công ty chạy đôn chạy đáo tìm việc làm. Các bà các chị lâu nay dấu của như mèo dấu cứt bắt đầu bắt đầu ngo nghoe hùn vốn làm ăn. Ông phó giám đốc nhà em không một xu dính túi, đứng ngoài nhìn thiên hạ làm giàu. Gặp thời buổi nhộm nhoạm nên nhiều người giàu lên rất nhanh. Bây giờ thì người ta bắt đầu khoe giàu, khoe sang. Nhìn mấy cô nhân viên cua anh ấy giờ đây ho ra bạc, khạc ra tiền em tức lắm. Họ khinh mình ra mặt. Mang tiếng là phó giám đốc phụ trách kinh doanh mà lúc này lão cứ ngu ngu ngơ ngơ. Em bảo cứ ở nhà trông con để con này thi thố với thiên hạ. Vậy là lão nghe em, sáng sáng dậy nấu nướng cho cả nhà rồi chở thằng anh đến trường Tiểu học, con em đến lớp Mầm non, về giặt xong chậu quần áo lúc nào thì vào bưng bát lúc đó. Ngồi soạn sửa để ra quầy hàng, nhìn lão bưng bát mì mà thương các chị ạ. Tội nghiệp, đàn ông đan ang, chẳng lúc nào có lấy đồng bạc trong túi, bởi mọi thứ đều do em mua đưa về cho, lão chỉ việc nấu nướng lấy mà ăn. Đàn ông ngữ ấy có cầm tiền trăm tiền vạn cũng chẳng biết mua bán gì đâu. Sổ hưu của lão thì bà ấy đã giữ. Em bảo anh cứ ở đây em nuôi, có chuyện gì trên đó em chu cấp... Các chị bảo thế có được không. Mấy trăm bạc của lão đối với cái nhà ấy thấm tháp vào đâu, cứ như muối bỏ bể. Thế là tiền học phí, tiền đóng bảo hiểm y tế, tiền mua sách giáo khoa, tiền xây dựng cho cả mấy đứa, tất tần tật, tiền gì cũng xuống xin.. Dì Tuyết. Có khi còn phải tiếp tế cả lương thực, cứ như cứu tế ấy. Một tay em cáng đáng cả đại gia đình lão ấy. Thử hỏi như vậy cả lão ấy, cả bà ấy có dám làm gì em nữa không. Có biết điều thì đừng có gây sự với gái này, sinh chuyện ra có mà thiệt, có mà mất cả chì lẫn chài... ở trên đó nghèo lắm, khổ lắm, cả ngày không bói đâu ra được một chinh một hào. Mặt mày ai ai cũng hớt ha hớt hải như nhà có đám tang. Em lên trên đó rồi em biết. Đến bữa ăn cơm còn phải chia, thức ăn chỉ rổ rau luộc không thì bát nhút ăn với tương, quanh năm tương. Bát tương muôn năm. Nếu nhà có khách, may ra có chút thịt kho lều bều, con chưa thò đũa mẹ đã gằm mặt đe. Như vậy nếu lão có bỏ em mà về thì chỉ thiệt đơn thiệt kép. ở dưới này với em lão chẳng phải lo gì, lại “cơm no bò cưỡi”. Mấy chị ngồi lè lưỡi, khiếp, khiếp. Tuyết lại phá lên cười. Hết khóc lại cười. Cười đến bò ra cả giường rồi dừng lại, kể, rồi lại thương rồi lại khóc rồi lại nói. Thế em nói không phải a? Hô hô, hích, hích…. Gái trẻ phải ăn đứt gái già chứ, đàn ông thì cha nào chả thích gái trẻ. Bao nhiêu ông, bao nhiêu sếp nói dối vợ cũng chỉ vì ham gái trẻ còn gì. Khanh khách, khạch khạch. Gái trẻ thơm thịt, lại được ăn ngon gì mà lão chẳng ham. Cứ dăm ba tuần một lần, ấp a ấp úng mãi lão mới dám nói ra việc muốn về thăm vợ thăm con. Nghĩ cho cùng lão cũng là người tốt, sống có lương tâm, có trách nhiệm…Ban đầu tức lên em bảo thế ở đây không phải vợ con anh chắc. Lão ngồi im trông thật tội. Mủi lòng em bảo thôi thì anh có muốn về thì cứ thế mà về, về vài bữa rồi lo mà xuống. Nằm chết lâu trên đó là không xong với tôi đâu. Đấy, có thùng mì tôm, ít cá khô, chịu khó mang về cho mấy đứa…Cô cười rinh rích, người rung bần bật, cười ngả cười nghiêng.
       Chúng em về với nhau rất đơn giản các chị ạ. Người ta nói em theo không lão cũng chẳng oan. Cũng không thể nói là rổ rá cạp lại, cũng không thể nói là đám cưới đàng hoàng. Nó cứ thế nào ấy…Đó là sau này em mới nghĩ được thế chứ lúc đó thì…Hích, hích…có mà nghĩ được gì nữa. Yêu nhau mà được ở với nhau thì còn gì bằng. Nói thật với các chị chứ lúc đó hàng ngay em chỉ mong cho …trời chóng tối. Lão nhìn lẻo khoẻo thế đấy, nhưng cái khoản ấy thì…thôi rồi. Mấy chị ngồi nghe có người đỏ mặt, có người hào hứng nhổm cả người trên ghế. Cái cô này nói chuyện đến hay. Đang chờ nghe tiếp cái chuyện ấy thì Tuyết dừng cười đột ngột. Cô vén tóc, lau mắt, nói. Mẹ em buồn phiền vì nghe thiên hạ xách mé dèm pha, các anh các chị em chửi em ngu, em dại. Ai đời gái tơ đã ngứa nghề, bỏ nhà theo không gã hơn bốn mươi đã đủ vợ con, lại không một lời thưa gửi, họ hàng không được miếng trầu, điếu thuốc. Họ nói em là kẻ lạc loài, đã làm xấu cả họ. Nói cho công bằng thì em và anh ấy cũng có làm một mâm cơm. Anh trai em có đến nhưng không vào nhà, đứng ngoài sân chửi và thề sẽ từ mặt. Muồn từ thì từ, em bảo anh trai rằng ông không đồng ý thì về đi, đừng có mà đến đây gây mất trật tự…Mâm cơm chỉ có vài người trong cửa hàng, lúc đó em chỉ mong cho xong việc để được một mình với anh. Hô hô…. Người đàn bà hai con bắt đầu đẫy đà, vẻ xuân sắc trở lại trong ánh mắt long lanh đầy vẻ đa tình.
      Thiên hạ bảo em bỏ phí một đời con gái. Phí sao được mà phí, em ngủ với chồng, có con với chồng, vậy thì phí chỗ nào. Phải nói rằng thiên hạ lắm điều, thật vô công rồi nghề, mồm mép họ thật kinh khủng. Đi đâu, cũng thấy người ta xầm xì, bóng gió, cạnh khoé..Họ cho rằng em tâm thần, là đứa dở hơi. Mặc, em bỏ ngoai tai hết. Con người ta thật lạ, sao cứ lăm lăm đi dòm ngó vào cuộc đời người khác mà bình phẩm. Họ làm như việc người khác ảnh hưởng đến bát cơm manh áo của họ, ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình họ không bằng. Họ đâu biết rằng em yêu anh ấy. Yêu vô cùng, yêu như điên dại. Em chỉ cần hàng ngày được nhìn thấy anh Đăng. Sớm tối được ở bên anh là…. Tuyết lại kể về những ngày đầu. Với cô, những ngày được yêu ấy cứ như men say, như những liều thuốc làm sống dậy những tình cảm mạnh mẽ, cuồng si. Cô kể về những ngày đó không biết chán. Khi con tim biết rung lên những thổn thức, khắc khoải chính là thời khắc kì diệu nhất trong đời người thiếu nữ. Con tim luôn khát khao được đền đáp. Em như người khát nước. Hàng giờ, hàng buổi, “cơn khát anh ấy” cứ dày vò em đến khốn khổ. Theo Tuyết thì những “những rung động đầu tiên…” là quan trọng nhất. Nhiều hôm chưa hết giờ làm việc, cô mở cửa phòng anh ngồi chờ. …Dạo đó anh ấy trao cho em một chìa khoá phòng. Mãi đến hơn ba mươi phút sau anh ấy mới về. Chả là hết buổi họ còn phải soát lại sổ sách, cân đối tiền hàng... Ngồi chờ mà thật tức, thật nóng ruột, có hôm em bảo anh không muốn em vào đây ư, anh khinh em, coi thường em…Các chị có biết lúc đó anh ấy xử sự ra sao không? Lão đứng đực ra như người mất hồn. Em tức lắm, đã vậy thì em xấn đến. Không thích mà được à. Anh định chạy làng phải không? Không xong đâu nha. Tôi mất đời con gái cũng vì anh. Anh không rũ bỏ trách nhiệm được đâu. Thế là em quần lão nhừ tử. Rồi người đàn ông trong lão cũng bừng tỉnh. Rồi lão cũng biết đến chức phận. Bàn tay anh ta di chuyển đến đâu là cơ thể em rung lên đến đấy. Lúc dó em chỉ ao ước trên trái đất này chỉ còn anh ấy với em. Em đê mê trong hạnh phúc, bao nhiêu giận hờn rồi cũng tan biến và chỉ còn lại cảm giác ngọt ngào của tình yêu. Đã bao đêm trong căn phòng nhỏ hẹp, rồi ngoài bờ đê dưới bầu trời đêm, tiếng dế, tiếng ếch nhái và cả những giọt sao trời... Hai người nắm tay nhau, em bước đi như đi trong mộng, người cứ như muốn tan ra…Mỗi lần như thế là em như người khát nước. Em uống anh ấy ngốn ngấu, say mê và nghe mơ hồ đâu đó trong cơ thể sự hối thúc, sự đòi hỏi như gào thét, như thúc dục. Thôi, chẳng kể nữa, xấu hổ lắm. Giá như con ngươi ta cứ sống mãi được với nhau trong tình yêu, trong sự thèm khát nhau như vậy các chị nhỉ. Mặt Tuyết ửng đỏ như hiển thị của từng đợt sóng tình dào dạt…Một lúc sau, như đã qua được cơn xốc, Tuyết trở nên trầm tĩnh;
      - Trước đó đọc báo, đọc sách, đến cái đoạn người ta nói về bi kịch gia đình em không thể tưởng tượng ra được. Làm sao vợ chồng lại có thể đánh chửi nhau, phụ bạc nhau, thậm chí đâm chém nhau…
- Thế bâygiờ thì hiểu rồi chứ? Ai đó vừa cười vừa lên tiếng.
- Biết rồi, trải qua đến sưng cả mặt mày rồi chị ơi…
      Tuyết lại cười. Vừa lâm li thống thiết trong cảm xúc yêu đương, thoắt cái, cô trở lại vẻ nanh nọc, chán chường...
     - Căn phòng mười hai mét vuông, những ngày đầu vô đụng ra chạm ấm áp thi vị cũng qua nhanh. Có lẽ dấu hiệu của sự chán chường bắt đầu từ những ngày lão trở nên vô công rồi nghề. Ngày ngày lão lù lù ngồi trước thềm, nhem nhuốc quần đùi may ô, tay chân lóng ngóng khi phải bế con để em đi làm. Nhìn cái cảnh ấy em chán chường không để đâu cho hết. Chán nhất là mỗi bận từ quầy hàng trở về phải chui vào bếp hầu hạ, cơn nước cho lão. Lão dỗ con cũng không nên. Em mua cho đôi lợn để lão có công việc làm cho vui, vậy mà nuôi cả năm cũng chỉ lên được vài chục cân, chỉ tội tốn tiền cám. Lão mó tay vào việc gì là hỏng việc đó. Nhìn thế mà lão lại có tính hờn mát. Hễ nghe em nói, em trách một chút là vùng vằng bỏ về với bà ấy. Hồi trước khi đang yêu nhau thì lúc nào cũng anh anh em em, nói năng thanh thoát, còn giờ đây thì…nói với em câu nào cũng chỉ mẹ mi, mẹ mi…Nhiều hôm em phát điên phát khùng, chỉ muốn gây sự mà có cớ hét toáng lên cho bõ tức…
-Vậy mà hai người vẫn có với nhau hai mặt con đấy thôi. Ai đó hỏi.
     - ấy, chuyện đó lại khác. Hích hích…Hễ tối đến, khi lão mò vào rón rén đặt tay lên người em là em như quên hết mọi chuyện. Mà vợ chồng phải có chuyện ấy chứ. Em là em tức lão chuyện khác, còn cái khoản ấy thì…hì hì…Vậy mà vừa rồi em đuổi lão ấy đấy. Sao vậy? người nghe hỏi. Biết lão không làm được gì về cái khoản chân tay, em giao cho ở nhà lo mà kèm con học hành cho tử tế. Vậy mà mới đây, các chị có biết không, cô giáo chủ nhiệm lớp thằng anh đến nhà cho biết nó học rất kém, lại hỗn láo nữa. Ai đời lớp tám rồi mà bài toán lớp hai cũng không giải được. Em điên lên. Anh chẳng được cái tích sự gì cả, chỉ tốn công nuôi báo cô để anh cơm no bò cưỡi. Làm thằng đàn ông như anh thà chết quách cho rồi. Tưởng lấy anh tôi được nhờ hoá ra lại mang thêm cái tội cái nợ. Em chửi như té tát, lôi tất áo quần nhét vào cái túi du lịch lão hay mang ném ra sân. Anh cút đi, cút về với mụ vợ già trên đó cho sướng…Lão mắm miệng ngồi im, tối đó bỏ cơm lên giường nằm sớm. Không ăn có mà nhịn đói, để xem tối có mò dậy mà lục cơm nguội không.
      ở với nhau mười mấy năm chẳng bữa nào lão như hôm đó. Vậy mà em không để ý. Tính em vậy, quát lão xong em đi ngủ thấy nhẹ cả người. Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy giường lão trống không. Cứ tưởng lão dậy sớm đi đâu đó. Ai ngờ đến giờ đưa con em đến lớp rồi mà vẫn chẳng thấy mặt mũi lão đâu. Hoá ra lão đã đi từ lúc nào. Bộ quần áo giặt phơi ngoài dây cũng được lão cuốn đi tất. Em cứ nghĩ hờn mát mấy bữa rồi lại mò xuống cho mà xem. Lâu nay vẫn vậy, lão như con thoi lên xuống xuống lên. ấy vậy mà…lần này thì lão đi thật. Đã gần tháng rồi. Thằng anh hốn láo đâu không biết, thế mà vắng bố nó trở nên lầm lì và ghét sang cả em. Con em cũng vậy, đến bữa bỏ ăn, em quát mấy cũng ngồi khóc không thèm đụng đũa. Tiên sư cha chúng mày, hết cha đến con, làm tình làm tội tao mãi. Nhưng rồi cuối cùng chính em cũng phải khóc. Chính em lúc ấy cũng không thể chịu được sự thiếu vắng của anh ấy. Người đàn ông trong nhà như cái trụ cái cột, vắng họ đi ngày nào là chống chếnh ngày đó, huống hồ anh ấy đã vắng nhà cả tháng trơi. Tuyết rưng rưng, giọng nói bắt đầu nức nở. Bây giờ thì em không thể nói cứng được nữa rồi. Em sợ rằng mình mất lão thật. Mấy ngày đó chẳng còn bụng dạ đâu mà bán hàng nữa. Cứ lên quầy một lúc em lại mò về, đi vào đi ra mất hết cả hồn vía. Trưa qua về nhà muộn hơn, em vừa vào đến cửa thì con em nói mẹ ơi, bố về. Em cuống lên. Bố đâu, bố đâu rồi. Nhưng bố lại đi rồi. Sao chúng mày để bố đi. Thế bố có nói gì không? Bố ôm lấy con rồi khóc. Con em nức nở. Bố bảo bố không thể ở với các con được nữa. Mẹ khinh bố quá rồi, xúc phạm bố quá rồi. Bố là thằng đàn ông khốn khổ vô tích sự. Bố xứng đáng để mẹ con chửi mắng. Nói rồi con bé lục túi đưa cho em hai trăm ngàn đồng. Nó bảo bố nói rằng bố chỉ có chừng này, con cầm lấy mà mua thêm sách vở. Bố ốm đau bệnh tật chẳng có nhiều tiền đâu… Con có cầm thì bố ra đi mới yên tâm. Các chị ơi, cầm mấy đồng bạc đẫm màu mồ hôi mà ruột em quặn lên. Vợ chồng trao xương gưỉ thịt sao em lại tàn nhẫn với anh ấy đến như vậy…Tuyết không thể nói thêm được nữa. Cố nấc lên một lúc rồi khóc hu hu. Cô khóc thống thiết, khóc ai oán, nước mắt chảy ròng ròng cô cũng chẳng thèm lau. Tội lắm các chị ơi, một lúc thì cô dừng khóc, nói. Nghe con nói vậy, em xách xe phóng như điên lên phố. Em nghĩ có lẽ lúc đó anh ấy chưa bắt dược xe nhưng hoá ra anh ấy đã đi rồi. Có người quen bảo thấy anh Đăng đã đi dược hơn hai tiếng. Em vào bưu điện gọi. Alô, có phải nhà…làm ơn gọi hộ cho tôi anh Đăng. Anh ơi, anh của em ơi, hu hu…Nghe giọng anh trên máy là em khóc luôn, khóc tức tưởi, khóc nức nở. Tuyết vừa nói vừa khóc, vừa khóc vừa nói. Mấy cô nhân viên bưu điện tròn xoe mắt. Có lẽ lúc đó họ nghĩ em điên, em tâm thần. Mặc họ, em vừa khóc vừa nói. Em ngàn lần cầu xin anh tha thứ, hãy xuống đây với mẹ con em. Anh bị bệnh gì sao không cho em biết. Sao anh không nói để em chia sẻ cùng anh, để em được chăm sóc anh, chữa chạy cho anh, tẩm bổ cho anh…Xuống đây với em rồi anh sẽ khoẻ thôi. Em sẽ đưa anh đi chữa bệnh. Anh chẳng có bệnh tật gì đâu. Anh sẽ khoẻ. Khoẻ rồi anh muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi. ở dưới này có chán thì thỉnh thoảng lại về trên đó với chị và các cháu. Quí hồ anh đừng bỏ mẹ con em. Tiền nong nhà mình có thiếu thốn gì đâu anh ơi. Em thưa sức nuôi anh, nuôi các con anh trên đó nữa. Anh ơi, anh có nghe em nói không…Tuyết vừa kể vừa khóc. Nói rồi khóc, khóc một lúc rồi nói, giọng cứ nức nở như chính đang nói với chồng, đang thương yêu chồng, đang ai oán với chồng…
      -Thế anh ấy nói thế nào? Sau rồi anh ấy có xuống với mẹ con cô không?
- Lão xuống rồi! Vừa mới xuống hôm qua các chị ạ.
     - Bây giờ thì cô tha hồ mà chăm sóc chồng nhé. Đừng có gây sự mà mất lão như chơi đấy.
       Tuyết cười. Bây giờ thì Tuyết cười. Sướng lắm, vui lắm, Tối qua vừa mua cho lão mấy chục ngàn thịt chó. Thấy lão ăn ngon lành mà thương ơi là thương. Giờ thì em lại có lão rồi Lần này em sẽ không thể để cho anh ấy đi nữa đâu. Thương lắm, tội lắm, ở trên đó mới vài chục ngày mà gầy tọp như que củi các chị ạ. Không biết anh ấy có bệnh tật gì không. Mai mốt có lẽ em phải đưa đi Hà Nội kiểm tra xem sao./.
Tháng 6 năm 2006
                  
 
                    RƯỢU CẦN ĐÊM MƯA
 
                                                                            
 
         Người đàn bà đứng như chôn chân, nhìn tôi bằng đôi mắt mở to, một thoáng ngỡ ngàng rồi cúi mặt. Trong bóng tối nhập nhoà tôi vẫn nhận ra Sa. Tôi nói, không nhận ra mình à? Không. Mắt chớp nhẹ, giọng nói ngập ngừng và cái lắc đầu của người đàn bà làm tôi buồn se sắt.
         Căn nhà sàn ọp ẹp, trống trải nằm cuối bản Mạy chìm trong bóng tối đầu hôm. Bên kia cánh đồng ruộng bậc thang nơi tôi vừa đi qua, thị trấn miền núi ánh điện dăng dăng, lung linh trong bầu trời sương đêm. Vượt khỏi cái dốc khúc khuỷu đã từng quen thuộc, tôi dừng xe bên chân cầu thang ngôi nhà rồi mạnh dạn bước lên. Tôi nhận ra ngôi nhà có cây dừa đổ nghiêng nơi chạn sau. Cây dừa ngày trước, lần đầu tiên đưa tôi về nhà, Sa đứng ở chạn sau chọc quả cho tôi uống nước. Căn nhà tàn tạ đang chìm trong màn đêm. Trên nhà chỉ le lói ánh đèn dầu. Trong ánh sáng đèn pha xe máy, bóng người đàn bà mặc chiếc váy tiều tuỵ bước vội vào ngăn buồng cạnh bếp. Tiếng rột rệt của sàn nhà vang lên gấp gáp. Khi tôi vào đến cửa thì Sa cũng từ sau vách bước ra. Trong bộ quần áo vừa thay bằng vải ka tê hoa đã đổ màu và nhăn nhúm, ống quần xoắn như lò xo trông Sa càng thê thảm hơn.
-          Không nhận ra tôi thật ư? Tôi hỏi lần nữa.
          -    Không! Vẫn không nhìn lên, Sa trả lời. Ngồi chơi đi. Sa đẩy đến trước mặt tôi chiếc ghế kết bằng mây đã xộc xệch rồi ngồi xoè tay trên bếp lửa. Thế có nhớ thầy Lân ở Huổi Chây không? Thầy Lân thì nhớ. Thế nhìn lại coi. Sa từ từ ngẩng mặt rồi ánh mắt lại cụp xuống. Không nhớ. Lâu quá rồi mà. Sa chăm chăm đẩy củi vào bếp, như sợ rằng không như vậy ngọn lửa sẽ tắt mất.
       Tôi thất vọng đứng dậy, định ra về nhưng ái ngại, dùng dằng...
      Người đàn bà trước mắt tôi tiều tuỵ quá. Chỉ còn lại chiếc răng khểnh. Chiếc răng khểnh khoé trái cái miệng tươi như hoa của Sa hồi đó hút hồn tôi bao nhiêu thì giờ đây nó lại khó nhìn bấy nhiêu. Lâu nay, mỗi lần nghĩ đến Châu Hà, Sa trong tôi vẫn là một thiếu nữ hồn nhiên như bông Bạc May rực vàng bên suối tháng ba. Dù bông Bạc May có xát vào lòng tôi vết xước buốt nhói nhưng tôi vẫn không sao quên được. Dù sao thì Sa cũng đã cho tôi biết thế nào là sự ngọt ngào của mối tình đầu tiên. Tôi cố tìm những nét ngày xưa nơi cô gái mang hai giòng máu kinh - thái mà một thời đã làm tôi mê đắm. Người đàn bà trước mặt tôi với Sa ngày nào đã cách nhau ngót ba chục năm. Tôi đảo mắt nhìn chung quanh. Trong góc nhà vài cái gùi rách lăn lóc. Nơi vách nứa, mớ váy áo loang lổ vắt vội, chồng chất. Căn buồng cạnh bếp cũng trống hơ hoác. Tôi đoán chẳng có gì trong đó. Chạn bếp lủng lẳng vài túm ngô giống hình như mới được treo lên. Mới tết ra sao đến nông nỗi này.
-          Sa ở nhà một mình à. Người nhà đi đâu cả rồi?
-          Ông ấy đi họp bản. Con đi làm...
         -   Sa không nhận ra tôi thật ư. Thế có nhớ anh Thái không? Một thoáng rùng mình nơi Sa.
                                                                  *
        Tôi về xã Châu Hà của huyện Châu Qúi dạy học lúc tròn hăm hai tuổi. Trường cấp hai lúc đó đóng ở bản En. Bản En, bản Mạy và các bản khác của xã Châu Hà, nhà sàn rất to. Nhà nào cũng có đàn vịt bầu béo múp. Mùa đến, các bản ở quanh cánh đồng chìm lút trong màu vàng của lúa. Sáng sáng, lúc sương còn mờ mịt, bản đã dậy lên thậm thịch của tiếng chày giã gạo. Tiếng gõ loỏng lách cách vang xa, náo nức như nhịp sống bình yên của núi rừng từ ngàn xưa. Mùi nếp mới, mùi cá suối nướng, mùi măng chua ninh thơm lừng. Từng tốp trai gái hát “suối” đối đáp nhau mê mẩn, đắm say. Con gái đầy đặn, nở nang và trắng hồng. Mắt cô nào cũng trong veo như nước suối và ngơ ngác như mắt nai:-Thầy giáo à, thầy giáo có chịu ở rể Châu Hà không? Đẹp trai như thầy giáo không chịu lấy gái bản mình đâu. Tôi biết mình không đẹp, họ khen cho vui và vì tôi là người lạ. Tôi cũng cố mạnh dạn: - Con gái cũng thích người đẹp trai à? Thích. Nhưng tôi không đẹp. Thầy có đẹp mà, đẹp nhiều mà. Thế cô nào thích tôi làm chồng? “Noọng” này này. Hắn đã có mấy bộ chăn nệm rồi thầy giáo à. Hắn muốn có người làm chồng rồi đấy. Các cô đùa vui hồn nhiên làm tôi quên cả nhớ nhà và sự thiếu thốn của cuộc sống miền núi. Hồi đó tôi còn ngơ ngáclắm, chẳng biết tí gì về phong tục tập quán của người dân ở đây. Tôi làm gì, vào nhà ai cũng chỉ sợ mắc phải một điều gì cấm kỵ của bà con. Với con gái tôi cũng thấy sợ. Lên miền núi dạy học, mẹ dặn tôi cẩn thận kẻo con gái dân tộc bỏ bùa mê là không về được đâu. Tôi vừa thích vừa sợ.
        Lớp sáu tôi chủ nhiệm, con trai còn lộc ngộc, ngờ nghệch mà lũ con gái đã ý tứ, khôn ngoan. Con gái mười lăm, mười sáu tròn trịa, mềm mại, da thịt căng mẩy, tóc đen óng mượt và lông măng óng ánh trên làn da phớt hồng. ánh mắt long lanh, các cô nhìn thật bạo dạn. Tôi hỏi bài, các cô đứng dậy rồi cười: -Em không được học thầy giáo à. Em không được nhớ mà. Ra khỏi lớp, các cô coi tôi như bạn. Họ trêu tôi, họ đùa tôi. Vui lạ. Nhiều lúc tôi quên họ là những học trò. Họ cùng lứa tuổi trẻ như tôi, lứa tuổi đầy nhạy cảm và khát khao. Tôi tếu táo đối đáp và trả lời những câu hỏi ngây thơ của các cô. Chỉ đến khi họ chào ra về tôi mới dám nhìn theo những eo hông mềm, những bắp chân trần chắc nịch sau gấu váy và ngây ngất trong hương thơm của hoa rừng, của các cô gửi lại. Rồi có một ngày, tôi nhận được một ánh mắt khác lạ.
        Hôm đó có việc, tôi phải ra Phòng Giáo dục, về đến Huổi Chây thì trời sắp tối. Nước Huổi Chây chảy ào ào bởi có nhiều tảng đá to cản lối. Rừng già âm u đã tràn đầy bóng tối. Tôi xắn quần và bám theo từng hòn đá, vừa thả quần bước lên dốc thì thấy Sa, cô học trò lớp bảy người bản Mạy đang ngồi bệt bên mép đường, mặt tái nhợt, miệng xuýt xoa và hai tay giữ chặt lấy bàn chân phải. Váy kéo cao gần đầu gối, hai chân Sa xếp nghiêng song song như cặp măng tre vừa tước bẹ đặt cạnh nhau. Màu trắng hồng của đôi bắp chân hút lấy mắt tôi. Bên cạnh Sa, cái gùi thả chỏng chơ và lăn lóc mớ khoai mài.
       - Sao vậy Sa? Tôi hốt hoảng, quên cả “cặp măng mập mạp vừa tước bẹ”.
       - Cái mai chắn đứt ngón chân em rồi. Lúc này tôi mới nhận ra hai bàn tay Sa đã đầm đìa máu. Máu trên mu bàn tay thì đã khô, trong các kẽ ngón, máu tươi vẫn không ngớt trào ra. - Chẳng có ai qua đây để em nhờ cả. Thầy hái cho em nắm lá. Sa chỉ cho tôi đám lá phía sau lưng. Tôi vặt vội và nhai ngấu nghiến nắm lá rồi đắp lên chỗ vết thương. – Thầy cõng em về được không? Tôi ngần ngại, rụt rè ghé lưng cho Sa. Sa ôm riết lấy cổ, ghì tôi đến nghẹt thở. Trên lưng tôi là một khối ấm nóng, mềm mại. Hơi thở Sa nóng rực, vài sợi tóc, hình như cả làn môi mơn man trên vành tai, trên gáy tôi. Tôi bước đi loạng choạng như người ngấm men rượu.
                                                    *
         Tôi đưa mắt tìm bàn chân người đàn bà. ánh đèn dầu và ánh lửa chỉ soi sáng được một quầng nhỏ trước chỗ Sa ngồi. Vết thương khiến tôi và Sa thương nhau chìm đâu đó trong bóng tối. Cũng từ vết thương đó mà ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau. Con gái Thái đã yêu là yêu kinh khủng. Hôm nào đến trường Sa cũng đi sớm để đón nơi chân dốc bản En rồi cùng tôi vào trường. Không ngại lũ bạn trêu, Sa có vẻ tự hào vì yêu được thầy giáo. Tôi nhớ cặp mắt Sa lúc đó. Đôi mắt bồ câu sáng trong dưới cặp lông mày không tỉa tót, đen nhánh, nhìn tôi đến chói chang. -Bố em người Kinh, em muốn theo anh về xuôi để đi thăm quê bố. Sa nói. Hai mẹ con Sa ở với nhau trong ngôi nhà sàn nhỏ rìa bản. Nhà Sa tuy nhỏ mà ấm cúng lạ lùng. Tôi nghe hơi hướng người đàn ông bố Sa để lại ở những mẩu quặng, đôi xà cạp chống vắt và cuốn sổ chi chít những lộ trình..Mẹ Sa là người đẹp nhất bản. Sa không nói thì tôi vẫn nhận ra điều đó. Bố Sa là cán bộ địa chất. Hai người có thai với nhau và chưa kịp cưới thì ông gặp nạn. Bố Sa chết trong lúc đi khảo sát vỉa quặng thiếc phía bắc huyện. Mẹ Sa mang tiếng là cô gái không chồng mà có con. Từ trước đến nay bản Mạy chưa bao giờ có chuyện như thế. Lớn lên không biết mặt bố, Sa chấp chới và khao khát tình cảm của một người đàn ông trong gia đình. Phải chăng vì vậy mà bao nhiêu tình cảm Sa dành hết cho tôi. Học hết cấp hai, nghe lời tôi Sa đã đi học sư phạm. Tôi chờ Sa thêm ba năm ở Châu Hà. Học xong, Sa về dạy ở Châu Hợp. Từ Châu Hợp về bản Mạy, Sa đi bộ mất gần một buổi. Ba năm đi học, Sa trở về, tôi không nhận ra một nét gì nơi Sa trước khi đi. Sa cao lên và cơ thể cân đối, nở nang hơn. Sa uốn tóc, mặc áo sơ mi, quần ống chẽn, đi guốc cao, biết hát tình ca, mặn mà, cuốn hút.
       Thái người cùng quê với tôi, vừa tốt nghiệp trung cấp lâm nghiệp, được điều về làm kiểm lâm ở Châu Hà. Tôi và Thái là bạn cùng học thời cấp hai. Thái học kém. Các bài kiểm tra thường phải nhờ tôi mới đủ điểm. Thái không hề mặc cảm chuyện mình học kém. Thái nói hồn nhiên rằng cậu chỉ hơn mình chuyện học thôi. Các chuỵên khác thì mình sẽ chẳng kém đâu. Thái đã nói đúng. Mấy năm xa nhau giờ gặp lại tôi thấy Thái khác hẳn, hoạt bát và chững chạc lên rất nhiều. Tôi đưa Thái về cùng ở một phòng trong mấy gian nhà nứa mà uỷ ban dựng lên cho các giáo viên. Hồi đó người miền xuôi lên công tác miền núi còn ít, hơn nữa trong cảnh buồn tẻ, hoang vắng nên con người rất dễ gần nhau. Huống chi tôi và Thái lại là bạn học cùng quê. Khác với tôi, gầy nhẵng và trắng xanh, Thái cao to và hồng hào. Tôi đứng bên Thái giống như con vịt cỏ đứng cạnh con ngỗng Bắc Kinh. Mấy năm học ở ngoài bắc làm Thái trở nên một người lịch sự và điệu đà. Học lâm nghiệp mà chẳng bao giờ tôi thấy Thái nói tới một tí chuyên môn cũng như chẳng có lấy một cuốn sách nghiệp vụ nào. Thái khoe với tôi đã quen được chú chủ tịch và ông bí thư huyện. Họ đã coi Thái như người nhà. Thái thường nói chuyện yêu đương, trai gái. Quanh đi quẩn lại là các em ở đây nào là ngon như mít chín, thơm như thịt rán.. Thái hỏi mày có em nào chưa? Tôi nói có rồi. Mày đã làm gì nàng chưa? Làm gì? Tôi ngây thơ. Ngốc thế. Con gái khi đã thích mình thì mình phải...Chính họ muốn thế mà. Thái khôn lọc lõi và nói chuyện chơi gái tự nhiên như chuyện lấy tiền của mấy tay chở gỗ lậu mà hằng ngày Thái gặp.
        Sa dạy xã bên, cuối tuần về lần nào cũng sang thăm tôi. Sa chỉ gật đầu với Thái nhưng Thái lại nhìn Sa như con hổ nhìn con dê, đắm đuối và man rợ. Đã là con gái, được một người con trai như Thái ham muốn, theo đuổi ai mà không thích. Dần dần, Sa về và chăm sang chỗ tôi hơn nhưng không phải vì tôi mà là vì Thái. Tôi hoang mang và linh cảm được điều mình sắp sửa mất Sa. Thái tìm mọi cách để được gần Sa. Thái đón đường để đưa Sa vào trường. Thái dùng chiếc xe đạp Pha Phô Rít mà cánh trả đưa Sa ra huyện mua thịt tiêu chuẩn... Đi với nhau, Sa vòng tay ôm ngang hông Thái. Hai người nói chuyện, cười với nhau rất tình tứ. Tôi và Sa chưa bao giờ cười với nhau như vậy. Có lẽ điều lo lắng của tôi đã thành sự thật.
         Tối đó, khuya, Thái về và nói rằng nàng đã mê hắn. Thái khoe một cách hồn nhiên như Sa chưa từng là người yêu của tôi. Buồn đến lịm người, tôi nằm thở hắt ra như người sắp hết hơi. Thế là tôi mất Sa. Mất người yêu ai chả buồn, mà lại mất vào tay bạn bè. Chẳng lẽ tôi cãi nhau, đánh nhau với Thái. Đã bao lần cãi nhau, giận nhau, nhưng cũng chỉ được một lát, Thái làm cho tôi không giận được nó lâu. Với Sa tôi chỉ buồn mà không trách. Tôi nghĩ Thái xứng đôi với Sa hơn. Sa lấy Thái sẽ sướng hơn lấy tôi. Thái là dân thị trấn. Bố mẹ Thái có buôn bán, hơn nữa gia đình Thái là Việt kiều từ Thái Lan về nên ít nhiều có của nả. Còn nhà tôi có gì? Tôi chẳng dám ghen với Thái. Tôi nghèo thảm hại. Còn Thái, đi đâu về cũng có quà cho Sa, lúc miếng xà phòng thơm, hôm thì tấm lụa.. toàn những thứ có nằm mơ tôi cũng không thấy. Hồi tôi còn ở một mình, bữa ăn may lắm có chút cá khô còn thường là rau, nước mắm. Thái về hai đứa ăn chung, Thái vào bản mua gà, mua vịt làm thịt, mua nếp nấu xôi. Đi làm vè Thái cũng quẳng xuống xâu thịt rừng, ống bương mỡ lợn... Tôi được hưởng lây cái sung sướng của Thái. Cũng phải nói rằng hồi đó Thái là người vô tư, chẳng tính toán và tốt bụng. Thỉnh thoảng rủ đi chơi, Thái bắt tôi mặc áo quần của Thái cho đẹp cả hai. Lần đầu đưa Thái vào nhà Sa, mẹ Sa cho chúng tôi uống rượu cần. Mẹ Sa ủ rượu cần rất nồng, rất ngọt. Thái lóng ngóng cầm cần và phồng má hút trông đến buồn cười. Vậy mà chỉ ít tháng sau, vào nhà Sa, Thái đi lại, nói năng và uống rượu cần thành thạo như đã quen thuộc từ lâu. Mẹ Sa quí cả hai người. Ba chúng tôi vít cần, bà đong từng sừng trâu nhỏ nước suối đổ vào ché rượu, miệng “chơ mơi”, mắt long lanh nhìn tôi và Thái. Tôi nghĩ bà quí tôi nhưng có lẽ ưng Thái lam con rể. Chắc bà mừng lắm khi con gái mình có được một thanh niên đẹp trai và hào hoa như Thái. Tôi chạnh lòng thoáng buồn mà chẳng dám tỏ thái độ. Sa quì đối diện Thái, hai bắp chân trắng hồng căng chật gấu váy thêu, miệng chúm chím và mắt cười với Thái. Thỉnh thoảng cô quay sang tôi:
           - Thầy không uống à? Nhìn em với anh Thái đây này. Sa bỏ tôi để yêu Thái thật dễ dàng như chưa từng yêu tôi. Đã khá lâu, Sa không gọi tôi bằng anh
                                                                   *
         -Thầy có còn giận em nữa không? Người đàn bà ngước lên nhìn tôi hỏi nhỏ. Thế Sa bây giờ ra sao? Sa thở dài như một cơn gó lạnh....Em không được đi dạy lâu rồi...Không hiểu sao hồi đó em si mê và mù quáng đến vậy. Sa đột ngột trở nên sắc sảo, ví von đến chua cay. Lúc đó em như cây củi khô nỏ và sẵn sàng bốc cháy khi gần Thái. Mà Thái thì ...lúc nào cũng như lửa độc. Em vẫn thương thầy nhưng không cưỡng được mỗi lần bên Thái. Sa nói mà không ngước lên, giọng ráo hoảnh đến ngột ngạt. Khi em báo có thai, Thái bảo uống thuốc lá cho ra đi. Thái bảo không thể cưới em được. Em không chịu, Thái nói em muốn họ đuổi việc anh à. Khi chưa gặp nhau thì em giận, gặp Thái rồi em chẳng làm được gì, nói được gì nữa. Uỷ ban huyện xây một cái nhà cho kiểm lâm và Thái chuyển ra huyện. Em có ra tìm nhưng lần nào Thái cũng tránh, không cho em được gặp. Thái về xuôi lúc nào em cũng không biết. Mẹ không cho em uống thuốc lá. Mẹ bảo không có bố tao cũng nuôi lớn được mày đó Sa à. Sắp đến ngày em sinh thì mẹ mất. Một mình em sinh con, phải bỏ dạy. Định chờ khi con lớn sẽ xin đi dạy lại. Nhưng nó ốm yếu mãi...Bỏ lâu qua, lúc đó nếu họ cho dạy cũng không dạy được nữa, quên hết rồi...
 
        Tuy cùng ở chung nhưng chẳng mấy khi Thái ngủ ở nhà. Thái bảo rằng phải đi xuống các bản kiểm tra tình hình. Dân các bản, dân miền xuôi dạo này hay vào rừng chặt trộm gỗ. Hôm thì Thái bảo phải đi gác, hôm thì đi họp.. Một hôm Thái về, đêm đến chui vào chăn tôi cười rúc rích. Chuỵên vui quá, Thái không giữ riêng được một mình: - Mình được ngủ với Sa rồi. Tuyệt lắm Lân ạ. Thái khoe Sa còn trinh. Thân thể Sa trắng ngần, ngực Sa mẩy và cứng, chân Sa thẳng và mập...Tôi nóng ran cả người mà có cảm giác như vừa bị người ta xối một ống bương nước lạnh vào mặt. Tôi buồn đến rụng rời và muốn hét vào mặt Thái rằng mi là đồ đểu. Yêu Sa, tôi chưa dám đụng vào người, dù rất muốn. Chúng tôi mới chạm vào người nhau chỉ duy nhất cái lần tôi cõng Sa ở Huổi Chây về nhà. Còn Thái, mới chỉ sau mấy tháng đã “ăn tươi, nuốt sống” Sa
        Sa cầm cái dao cùn chọc mãi vào cây củi trong bếp. Thỉnh thoảng ngọn lửa lại bùng lên, chập chờn khuôn mặt già nua của người đàn bà. Có tiếng bước chân ngoài cầu thang rồi một ông già bước vào. Không ngẩng lên, Sa nói ông ấy đấy. -Có khách à? Người đàn ông sững lại nơi khuôn cửa lên tiếng. Mời khách ngồi chơi. Rồi ông quay ra. Tiếng cọt kẹt xa dần ngoài cầu thang rồi mất hút trong bóng đem.
        - Con Hồng được mười hai tuổi thì ông ấy về ở với em. Ông ấy chết vợ và sống một mình đã lâu. Hai người có con với nhau không? Không. Con Hồng đi đâu? Hắn về xuôi làm ăn, thỉnh thoảng có gửi tiền về. Làm nghề gì? Không biết...
      - Thế anh Thái có lên thăm con Hồng lần nào không? Không. Không được thăm lần nào cả. Thế con Hồng có biết chuyện bố nó không? Biết. Nó cũng muốn đi tìm bố nhưng không biết ở đâu mà tìm. Em không cho con Hồng biết bố nó ở đâu. Mấy năm huyện mở hội, nghe đâu ông ta cũng lên...Sa ấp úng...
 
                                                                *
         Thái được bổ nhiệm làm trưởng phòng văn hoá huyện. Tôi ngạc nhiên, Thái bảo thế ông không nhớ mình biết đàn, biết hát và có hoa tay à. Đó là chưa kể về vốn hiểu biết văn hoá vùng cao mà mấy năm ở Châu Hà Thái đã thu lượm được. Thái kể về các phong tục, tập quán của người Thái, người Thanh. Thái hát những điệu dân ca miền núi một cách say sưa. Đặc biệt, Thái nói về tục uống rược cần, những qui định và ứng xử của người uống một cách rành rẽ.
       - Ông xuôi được một năm thì tôi đi Hà Nội học ngành văn hoá. Ông không biết à? Học xong, Thái vè Châu Hà làm thủ tục chuyển về xuôi. Bây giờ thì đường đường Thái là một trưởng phòng, còn tôi là hiệu trưởng trường làng. Cũng không đến nỗi lắm nhưng tôi có cảm giác lúc nào mình cũng thua Thái về mọi phương diện. Tôi cưới vợ. Vợ tôi là một cô giáo cùng trường, cùng tuổi, chẳng có gì gọi là đẹp nhưng được cái nết dịu dàng. Thái cho hẳn một tốp nhân viên vào giúp chuyện phông màn, trang trí và phục vụ nhạc sống. Ngoài ra Thái còn đưa cho tôi một số tiền có thể mua đủ các vật dụng cần thiết cho một cặp vợ chồng ra ở riêng. Tôi không nhận. Thái bảo đây là tiền tôi mừng ông cưới vợ chứ tôi có cho ông đâu. Chẳng ai đi mừng đám cưới với số tiền lớn như vậy. Sao Thái tốt với tôi thế? Tôi băn khoăn. Vợ tôi cười bảo rằng chừng đó anh ấy cũng chưa trả hết nợ cho anh. Tôi ớ ra. Té ra vợ tôi biết hết những chuyện trên Châu Hà. Nhưng nói cho vui vậy thôi. Vợ tôi bảo. “Của biếu là của lo, của cho là của nợ”. Không biết tôi và Thái thì ai nợ ai.
                                                                          *
         Người đàn ông, chồng Sa đi đâu một lúc thì về. Tiếng bước chân lên cầu thang có vẻ nặng nề. Tiếng rột rệt của sàn nhà vang lên sau lưng tôi. Chồng Sa đặt hũ rượu xuống cạnh bếp rồi đứng thở: -Ta mời khách uống rượu cần thôi. Chẳng mấy khi nhà mình có khách. Ông xuýt xoa vì lạnh. Mái tóc lưa thưa bết xuống cái trán đầy nếp nhăn. Khuôn mặt nhăn nheo, già nua đã tái nhợt vì lạnh. Hai vai áo dính chặt vào người làm nhô ra đôi vai gầy gò, nhọn hoắt. Ông lẩy bẩy ra chạn sau, có tiếng múc nước oạp oạp đổ vào thau... Rồi ông bưng vào thau nhôm nước. Nước suối đựng thau nhôm trong vắt nhìn đã thấy ớn lạnh.
                                                                         *
          Thái làm trưởng phòng văn hoá được hai năm thì được điều về tỉnh làm phó giám đốc sở văn hoá - thông tin. Một lần có việc vào sở giáo dục và gặp Thái, Thái lôi tôi về nhà và giữ lại chơi. Thái nói vào đây để ta ôn lại một chút kỷ niệm về Châu Hà. Thái sai vợ bưng ra một hũ rượu cần và bảo rằng huyện Châu Qúi vừa gửi xuống cho. Chả là dạo này người ta đang có xu hướng bảo tồn vốn văn hoá truyền thống. Cô vợ có lẽ kém Thái đến mười lăm tuổi, trẻ, đẹp đến sững sờ. Tôi chỉ dám nhìn một chút rồi thôi. Đàn bà đẹp, lại là vợ bạn, nhìn nhiều bất tiện. Cô ta lại sà xuống cạnh tôi cười ý nhị, mùi nước hoa, mùi da thịt ngầy ngậy:
        -Bạn bè như các anh thật là quí. Có cần em mời thêm người cho vui không? Không cần, hôm nay chỉ “nội bộ” để các anh “ôn nghèo kẻ khổ”. Em phục vụ cho các anh nhé. Thái nói với vợ rồi nhìn sang tôi như muốn nói rằng ăn đứt cô Sa miền rừng chứ hả? Vâng, ăn đứt... Sao Thái sướng thế. Lúc nào Thái cũng sướng. Tôi nghĩ. Người như Thái đi đâu cũng gặp may, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió. Thái như một cái cây được cắm xuống một mảnh đất màu mỡ hay cái cây này có bộ rễ cực khoẻ, bao nhiêu muối khoáng trong đất bị hút hết vào nên thành ra cái cây này luôn xum xuê và thừa mứa. Tôi nghiệm lời Thái năm nào. ở đời chẳng ai chịu kém ai đâu. Anh kém điều này thì lại giỏi chuyện khác. Âu đó cũng là bản năng sinh tồn, chẳng mấy ai cam chịu để cho cuộc đời vùi dập...Người như Thái chẳng gì vùi dập nổi. Thái đang sừng sững và ngạo nghễ trước cuộc đời. Học giỏi như tôi cuối cùng cũng chỉ là anh hiệu trưởng quèn mà thôi. Còn Thái thì...Nghe Thái nói, tôi đồ rằng cái ghế giám đốc sở đang chờ Thái. Vợ Thái bày ra cái bàn khảm xà cừ nào bò khô, mực nướng, hạt điều chiên. Trên cái bàn thấp đặt cạnh còn dựng chai rượu ngoại và mấy hộp bia.
-          Gì mà lắm thế?
          -    Cứ thoải mái, Không uống thì bỏ đâu cho hết, chẳng lẽ lại mang đi bán, Thái bảo. Của người ta mang cho đấy mà.
       Bập vài hơi, Thái buông cần chê rượu nhạt hoét. Thứ này lâu nay mình có uống đâu. Chẳng lẽ người ta biếu lại không nhận. Ông có thích thì cứ uống.
-          Ngày trước ông thích lắm cơ mà? Tôi nói.
          -    Ngày đó nói làm gì. Thái nằm ngửa trên xa lon với cái ly pha lê sóng sánh màu hổ phách. Cặp mắt lim dim, mặt Thái tràn trề vẻ mãn nguyện. Thấy tôi có vẻ tiếc vò rượu ngon uống dở, Thái cười. Vứt cha nó đi, tiếc làm gì. Đến đây dùng cái khoản này thú vị hơn nhiều. Thái chỉ chai rượu ngoại vừa khui. Lát nữa, có muốn “vui vẻ” một chút để mình bảo mấy đứa nó đưa đi. Chắc ông chưa được hưởng cái khoản đó nhỉ. Rồi Thái lại cười. Thái nói khi cô vợ trẻ, đẹp xin phép “đi nghỉ trước cho các anh thoải mái”. -Đi một lần cho biết ông ạ. Thấy tôi vẫn vít cần rượu Thái bảo rằng hằng năm vẫn lên Châu Qúi nhưng chẳng mấy khi uống rượu cần nữa. Tôi nhắc chuyện cũ, Thái lừ mắt khi nghe bước chân vợ. Tôi nín thinh.
                                                                     *
       Chồng Sa mở nút lá trên hũ rượu, đổ vào một gáo nước nhỏ, cắm hai cái cần, xọc xọc rồi nút thử. -“Đạy lẹo” (Được rồi). - Ông khách về dự hội mà cũng ghé thăm vợ chồng tui, tui quí lắm đó. Đã về thăm là phải uống nha, uống thật lòng nha. Làm khách là ta giận đó. Làm khách là không tốt đâu. Sa cời than nhặt ra mấy bắp ngô vừa nướng xong đặt xuống cạnh bếp trước mặt tôi. Nhìn Sa, tự dưng tôi thấy hình ảnh Thái chiều nay. Trên hàng ghế đại biểu, Thái bệ vệ đứng dậy tiến lên lễ đài giáng hồi trống khai mạc. Thái phát biểu ý kiến ca ngợi nét đẹp văn hoá vùng cao, văn hoá rượu cần. Thanh niên nam nữ, các già làng nhìn Thái với vẻ xúc động trang nghiêm. Bài nói của Thái xong một lúc mọi người mới bừng tỉnh rồi vỗ tay rào rào.
         -     Lúc chiều Sa có dự lễ hội không? Sa im không trả lời nên tôi biết mình lỡ miệng. Người đàn ông trao cần cho tôi và Sa:
         -   Bà uống trước với khách đi. Sa đón cần rượu từ tay chồng, mắt nhìn tôi đờ đẫn:
         -    Thầy uống tạm đi, rượu không được ngon như hồi mẹ em làm. Tôi rùng mình.
        Ngoài nhà trời đen thui, mưa đã nặng hạt và nhì nhằng ánh chớp. Bất chợt có tiếng sấm. Tiếng sét đầu mùa nở oà giữa thinh không. Giữa đêm đen rừng núi, tiếng sét kinh hoàng làm cho ba con người trong ngôi nhà sàn trở nên nhỏ bé. Tiếng mời rượu “lẩu kin chăm mơi”của người đàn ông chìm lấp trong tiếng ầm ào của mưa gió. Người đàn bà trước mặt tôi vẫn ngồi im như pho tượng. Dòng nước nồng nồng, ngai ngái theo cần rượu chảy vào cổ làm họng tôi buốt lạnh./.
 
     
 
 
 
 
 
[ Print this page ]In bài   Trang trước [ Top page ]Đầu trang


Gửi ý kiến
Họ tên
eMail
Điện thoại
Địa chỉ
Nội dung:
   
Các bài mới:
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (10)(21/10/2009)
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (11)(25/10/2009)
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (12)(28/10/2009)
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (13)(3/11/2009)
   Lưu Tuấn Kiệt(4/11/2009)
   Danh sách các tác giả có hồ sơ xin vào Hội (14)(17/11/2009)
   Danh sách các tác giả có hồ sơ xin vào Hội (15)(19/11/2009)
Các bài đã đăng:
   Tô Nhuần(15/10/2009)
   Trương Minh Phố(13/10/2009)
   Phạm Nguyên Thạch(11/10/2009)
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (9)(9/10/2009)
   Phạm Triều Vân (Phạm Ánh Sao)(8/10/2009)
   Đoàn Hữu Hậu(5/10/2009)
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (8)(5/10/2009)
   Danh sách các tác giả đang có hồ sơ xin vào Hội (7)(1/10/2009)
   Nguyễn Đắc Lập (30/9/2009)
Sự kiện
Mối lo về “sức khỏe” các tập đoàn, tổng công ty Nhà nước
Nhân vật
Trần Vàng Sao
Bình Luận
Phải hướng tầm nhìn về phía quyền lợi của nông dân
Giới Thiệu Sách
Phải khác
Tái bản lần thứ mười, hai cuốn tiểu thuyết Trả giá và Bụi đời của nhà văn Triệu Xuân
Lê Quang Sinh - Thơ


 
 
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
Địa chỉ: 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam
Điện thoại: (84-43) 9448134 * Fax: (84-43) 8263777
Email: vanvn.net@gmail.com / hoinhavanvietnam@gmail.com
Tổng biên tập: Hữu Thỉnh
Giấy phép số 77/GP-TTTT- Cục Quản lý Phát thanh-Truyền hình và Thông tin Điện tử- Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 26/8/2008.
Hội Nhà văn VN giữ bản quyền nội dung trên website này.
Xây dựng, phát triển: iDesign