Có lẽ, Tú Xương là nhà thơ duy nhất không tân học, chống Âu hoá: “Không không, lạy mợ xanh căng lạy/ Mả tổ tôi không táng bút chì”; ông chỉ chuyên học thi thư Khổng Mạnh mà đến ngay được hiện đại - hiện đại theo nghĩa không tu từ, điển cố chỉ dùng lời thường nhật làm thơ: “Chỉ e rầy gió mai mưa/ Lấy gì đi sớm về trưa với tình?”  
Thứ năm, 8/4/2010 | 8:39:11 AM
Trang chủ
Tin văn
Văn hóa - Nghệ thuật
Tiếng nói Nhà văn
Dư âm Hội nghị Quốc tế giới thiệu Văn học Việt Nam
Nhà văn ta đang làm gì?
Hướng tới 1000 năm Thăng Long Hà Nội
Lý luận - Phê bình
Tác phẩm và dư luận
Đối thoại
Nghề văn
Văn học với đời sống
VanVN.Net Giới Thiệu
Tác phẩm
Thơ
Truyện ngắn
Bút ký - Phóng sự
Tạp văn
Tiểu thuyết
Mỗi tuần một truyện ngắn, một chùm thơ
Nhà Văn Trẻ
Văn học nước ngoài
Tư Liệu Văn Học
Hội nhà văn
Cơ quan văn học
Hội viên
Di sản
Quán Văn Chương
Phiếm luận

Đọc nhiều nhất

Về cuốn hồi ký gây xôn xao trên mạng của một giáo sư

Cái tát của Lê Công Định

Sẽ còn những ai đứng đằng sau ông Huỳnh Ngọc Sĩ ?

Dư luận không giống như "Chú Thỏ" trong truyện "Cáo và Thỏ" thưa ông Đoàn Văn Kiển...

Hãy bình tĩnh, đừng quá riết róng theo kiểu “Giậu đổ bìm leo”

"Cái hèn" của người cầm bút

Ma đưa lối quỷ đưa đường hay bần cùng sinh đạo tặc... ( Về những vụ trộm cắp của người Việt bị phát hiện gần đây tại Nhật Bản)

Ăn ốc nói mò của một số người cầm bút


CÔNG TY LÂM NGHIỆP TAM SƠN

Xã Kiệt Sơn, huyện Tam Sơn tỉnh Phú Thọ; điện thoại: 0210 3745 002   Fax : 0210 3745 003   -   Email : - tamsontanson@yahoo.com
Đại diện tại Hà Nội: Phòng 330 Nhà K1 Khu Đô thị Việt Hưng, Long Biên Hà Nội điện thoại:  04 3652 4558 – Email: truongnd@gmail.com

  Công ty Lâm nghiệp Tam Sơn (thuộc Tổng công ty Giấy Việt Nam) quản lý và sử dụng 10.903,1 ha thuộc địa bàn 10 Xã của Huyện Tân Sơn. Có điều kiện tự nhiên và khí hậu đặc trưng của vùng miền núi trung du phía bắc rất thuận lợi cho phát triển sản xuất lâm nghiệp.  
  Ngành nghề sản xuất kinh doanh chủ yếu của Công ty là: Trồng rừng NLG, khai thác, thu mua, vận tải cung ứng gỗ NLG cho Tổng công ty Giấy Việt Nam ; sản xuất kinh doanh giống cây NLG, chè búp tươi; thu mua, chế biến và tiêu thụ các loại lâm sản NLG; sản xuất, chế biến Nấm Dược phẩm (Linh Chi) và cung cấp Nấm thực phẩm sạch cho thị trường Thành Phố Hà Nội, Tỉnh Phú Thọ, các tỉnh lân cận. Sản xuất, xuất khẩu và cung ứng nội địa hàng trăm triệu đôi đũa tre mỗi năm.
  Các sản phẩm Nấm sạch của Công ty sản xuất ra luôn đảm bảo chất lượng, hàm lượng các chất dinh dưỡng, đã chinh phục được các bà nội trợ khó tính. Trở thành một phần không thể thiếu trong bữa ăn hàng ngày của người dân Việt Nam.
  Công ty đã mở một số Đại lý, cửa hàng giới thiệu và bán sản phẩm  trên địa bàn các Tỉnh phía bắc
  Khách hàng có nhu cầu mua số lượng lớn hoặc mở Đại lý bán sẩn phẩm . Xin vui lòng liên hệ với Công ty .

Giám đốc     
Nguyễn Đức Sơn


 
Home / Sự kiện
Về cuốn hồi ký gây xôn xao trên mạng của một giáo sư
Văn Chinh ( 9/10/2008 12:42:03 PM )

Khi Chí Phèo chửi cả làng Vũ Đại, ai cũng nghĩ nó trừ mình ra, kể cả bố con Bá Kiến, ấy là văn học vậy. Khi Lev Tolstoi đem chị em gái của vợ vào tiểu thuyết để giễu cợt thân thiện, họ thấy ông yêu mến mình, còn hờn dỗi sao anh viết về em ít hơn dì nó, ấy là văn học vậy. Văn học không có nhiệm vụ làm thay những kẻ ân oán giang hồ trong quá trình leo thang thanh toán lẫn nhau, không đẩy con người vào chân tường của nỗi nhục nhã. Viết hồi ký, nếu muốn được coi là tác phẩm văn học, cũng không thể đẩy con người và thậm chí là bè bạn mình vào nỗi nhục nhã ê chệ.

Nhưng còn sự thật thì sao?

Vâng, những dòng này viết ra để cổ vũ cho những cuốn hồi ký chỉ viết sự thật. Tôi cũng đồng ý với bạn đọc rằng, các nhà văn nhà báo hễ cứ động bút là khen chê một ai đó, nhiều khi rất đao to búa lớn và thường là để dạy đời; vậy sao khi viết về mình và người của giới mình lại cứ đèm đẹp và tại sao khi ai đó viết xấu về mình lại nhảy lên chồm chồm? Sự thật cũng không van xin anh hãy nhìn nó bằng con mắt ưu ái, con mắt “cánh hẩu”; nó chỉ đòi là chính nó. Có điều, sự thật là một thực thể rất khó tiếp cận, nếu không nói là khó nhất trong tiến trình nhận thức.
Tôi có lần nhận xét: Cùng một sự kiện là Nguyễn Đình Thi đã bỏ rất nhiều công sức để làm tư liệu nhưng rốt cục lại không viết về Điện Biên Phủ, đã có 4 người giải thích khác nhau về nguyên nhân của nó nhưng đều không đúng như chính Nguyễn Đình Thi trực tiếp giải thích. Nhưng, ngay cả khi người nghe ông nói viết về việc này, trách nhiệm vẫn buộc anh ta phải nghi ngờ: Cái điều Nguyễn Đình Thi nói liệu đã phải là lý do đích thực chưa, hay ông chỉ đưa ra tức thời khi ngồi với chúng tôi, một cách trả lời để không trả lời gì cả? Lại mới đây, tôi được xem phim tư liệu về Lưu Quang Vũ, lại xem chương trình tưởng niệm Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ do Nhà hát Tuổi Trẻ dàn dựng. Tiếc rằng cả hai vẫn chỉ nói được một phần cuộc đời của họ và còn cách rất xa sự thật; mặc dù mọi chi tiết đều rất thật và đầy cảm xúc, lại có sẵn cảm xúc của người xem để cộng hưởng, cảm nhận. Có một điển tích về sự thật thế này: Thầy trò Khổng tử bị đói lâu ngày ở đất Trần Thái. Hôm ấy Nhan Uyên kiếm đâu đó một nhúm gạo, bèn vội vã thổi cơm. Do sốt ruột nên cứ lúc lúc lại mở vung thăm cơm chín chưa, tro bếp rơi vào, bèn nhúp lấy mà ăn. Khổng tử từ xa nhìn thấy học trò nhúp cơm ăn, than rằng: “Đến Nhan Uyên khi đói cũng ăn vụng ư?” Rồi thử trò: “Con người hễ lâu không ăn cơm, khi có cơm ăn thì phải cúng thần linh.” Nhan Uyên vội xua tay: “Không, không được thưa thầy. Lúc nãy thấy tro rơi vào cơm, con nhúp ra định bỏ đi. Nhưng bỏ thì tiếc, nên đã ăn, như thế cơm này có người ăn rồi, không thể mang cúng thần linh được. Khổng tử giật mình, ngộ ra: “Cái chính mắt ta nhìn thấy mà chưa phải sự thật, hiểu con người khó thay!”
Trong hồi ký Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng viết về cái đói, cái lúc cùng ông bố dượng vô tích sự chờ mẹ đi chợ về như cả hai đều là con của bà, đã lột tả một sự thật ghê gớm về con người, đồng thời cả một thời đại ông sống cũng hiện ra, thăm thẳm niềm thương cảm. Còn cái sự thật con riêng ghét bố dượng thì đứa trẻ lên ba cũng biết, cần gì đến nhà văn nói ra thì chúng ta mới biết. Khi nguyên soái Liên Xô Zhukov viết Nhớ lại và uy nghĩ, Stalin đã mất, trong xã hội Nga thời ấy đã xuất hiện làn sóng phê phán tính chất độc tài của nguyên thủ này. Nhưng trong hồi ký Zhukov, Stalin vẫn hiện ra như một linh hồn của cuộc chiến tranh vĩ đại, một linh hồn thiên tài quân sự với tất cả hệ luỵ mà một trong các cấu phần của hệ luỵ ấy là sự độc tài. Và khi ông nói: “Tôi không đổi một thống chế lấy một binh nhì.” để trả lời bên Đức bắn tin muốn trao trả con trai ông để đổi lấy một thống chế Đức cũng vừa bị bắt; ông vừa là người cha khôn ngoan vừa là một chính khách . Ký ức tôi vẫn còn bùng nhùng dây dợ mà Stalin tha lôi theo cái tổ hợp điện thoại mỗi khi ông họp với bộ tư lệnh; ông có thói quen vừa đi quanh phòng vừa nghe người họp nói vừa nghe từ mặt trận gọi về và ra lệnh khiến người đọc có cảm giác ông ta nắm vững diễn biến đến từng mét vuông của nước Nga mênh mông; có lúc ông đột ngột nói 15 phút nữa tôi lên đường thế là 15 phút sau ông lên đường rồi cứ thế vừa đi vừa “họp” tiếp với bộ tham mưu ở nhà. Archom, con một bạn chiến đấu của Stalin đã hy sinh trở thành con nuôi của ông, kể lại chuyện sau đây cũng là khi Liên Xô đã tan rã còn làn sóng kể xấu ông thì dâng cao hơn bao giờ hết: “Có một bàn ăn lớn được chuẩn bị. Trên có một âu súp bắp cải lớn và thịt và bánh mì. Ai đói thì tự đến múc súp, ngồi vào bàn ăn. Là một đứa trẻ nghịch ngợm, tôi bỏ thuốc lá (mà Stalin hay dùng để nhồi tẩu) vào liễn súp. Stalin ăn và phát hiện. Ông vào phòng trẻ lúc đó có tôi và Vasili, hỏi: “Các con, đứa nào bỏ thuốc lá vào súp đấy?”. “Con ạ” – Tôi trả lời. “Thế con đã ăn thử chưa?”. “Con chưa thử”. “Vậy bây giờ con thử đi. Nếu con thấy ngon thì con đến bảo bác đầu bếp từ nay bỏ thêm thuốc lá vào súp. Nếu con thấy không ngon và khó ăn thì con nói với bác ấy là con đã thử bỏ thuốc lá vào nhưng thấy không ngon, bác đừng bao giờ bỏ vào nhé”.
Cố nhiên, cả Zhukov, cả Archom vẫn chưa kể hết nổi sự thật về Stalin (điều này cho thấy ông ta là một nhân cách phong phú và phức tạp); họ chỉ có nhiệm vụ, thông qua hồi ký của mình làm cho bản chất con người Stalin hiện ra sống động và chân thực. Đó đồng thời là nhân cách của họ. Họ tin vào lương tri nhân loại dù họ biết rằng đôi khi nó bị dẫn dắt bởi thù hận và sự nông nổi của các lợi ích trước mắt.

Viết hồi ký đang là một nhu cầu khách quan.
Hơn nửa thế kỷ qua là một thời đại thật nhiều sự kiện, rất nhiều hiển hách nhưng cũng lắm tai ương; có tai ương do xu thế lịch sử, có cái do ấu trĩ và duy ý chí, rút cục là con người vừa là nạn nhân vừa là kẻ gây ra tai họa, vừa là thành tố hưởng lợi vừa là xương máu và tuổi xuân hiến cho vinh quang chiến thắng. Đó là những đối cực tạo ra cảm xúc, nhu cầu muốn viết lại. Nhiều cái hồi trẻ ta thấy đúng thấy hay, về già lại thấy sai thấy xấu, đó cũng là đối cực tạo cảm xúc, nhu cầu muốn viết lại. Thời đã qua đối với bạn đọc trẻ tuổi hôm nay và mai sau luôn luôn là kho thông tin bí mật mà họ muốn khám phá, muốn cắt nghĩa để tìm hướng đi cho tương lai. Điều này cũng giống như cái thú thích nghe chuyện cổ tích của con người. Tóm lại, cả người viết lẫn người đọc đều muốn có hồi ký. Người viết những dòng này có số phận khúc khuỷu và đa đoan, nếu giời để cho minh mẫn mươi năm nữa, thể nào tôi cũng viết một hồi ký bán chạy. Vậy nên, những gì tôi nói hôm nay, xin cứ coi như tự căn dặn mình trước khi thưa với đồng nghiệp.
Nguyễn Khải khi viết Nghĩ muộn còn bỏ sót điều này: Trong ấu trĩ duy ý chí ông đã gây hoạ cho nhiều người. Giá khi nói rằng ông vừa là nạn nhân vừa là thành phần hữu cơ của nó, thì ông mới là người sòng phẳng chứ tôi chưa nói hồi ký của ông hay. Nguyễn Khải khi viết nó, hơn tôi 17-18 tuổi, vậy mà ông chưa đạt đến độ trung dung. Hẳn ông từng đọc truyện sử Tàu, thấy nhân vật khi được hỏi về triều đại mà ông ta phụng sự, chỉ cười cười nói lảng sang chuyện khác chứ nhất thiết không bêu xấu nó. Nhân vật ấy biết chắc không đương thời thì hậu thế, thể nào cũng có người nói về nó, lịch sử không bao giờ để sót cái điều muốn di lý cho đời sau. Chẳng lẽ ông không nhận ra, đó mới là đạo của người quân tử? Nay thể chế và đất nước tạo cho ông thành đạt, vinh quang; thành đạt và vinh quang thì ông hưởng trọn, còn cái xấu xí của nó thì ông hùa theo đám đông mà bêu xấu nó một cách văn vẻ là lý cố gì vậy? Theo tôi, nếu Nguyễn Khải thấm truyện lịch sử Tàu, thì ông không viết Nghĩ muộn, trước khi nhắm mắt hoặc chỉ nên nói “Được, được!” hoặc nhờ con cháu nói với mọi người rằng cho ba cảm ơn và xin lỗi nếu có việc gì, có nhời nói nào của ba gây hoạ cho ai. Hoá ra không chỉ có TS HNH dịch triết học rất giỏi mà không thấm triết học vậy!
Nguyễn Khải nói ở Khoá II Trường Viết văn Nguyễn Du rằng, nhà văn là giống ích kỷ, tôi thấy đúng, ít nhất là đúng với ông. Chuyện nêu trên là ví dụ thứ nhất. Chuyện thứ hai là Nguyễn Khải thường coi đám nhà văn đàn em là cử toạ, là bản nháp những cuốn sách sẽ viết của mình. Tại nhà số 4 Lý Nam Đế, nơi ông lĩnh lương mà không đảm trách việc cụ thể nào, đúng hơn là rất ít công việc. Nhưng ông hay đến đó với các nhà văn trẻ, hay kể cho họ nghe chuyện này chuyện nọ. Với lối kể chuyện lôi cuốn, ông thường khiến các nhà văn trẻ, trong đó có tôi thi thoảng chầu rìa, cứ há hốc mồm nghe còn mắt thì sáng lên. Ông căn cứ vào cấp độ mắt sáng lên của cử toạ nhiều hay ít mà viết hay không viết chuyện này chuyện kia; hoặc sẽ viết khác cái chỗ ông cảm thấy hay mà chúng nó mắt lại sáng lên ít thế. Tôi biết chắc chắn tiểu thuyết Thời gian của người được nháp 3 buổi lên lớp ở trường Nguyễn Du, cố nhiên, nhuận giảng bài của trường thì ông vẫn nhận đầy đủ dù học trò chúng tôi thì chả nhận được cái gì đáng giá ngoài câu thằng Mậu nó khôn, nó lấy vợ ở quê, thứ bẩy về ném cho vợ vài chục, vậy là vợ te tái đi bắt gà làm thịt; các anh chị muốn là nhà văn, chớ có lấy chồng lấy vợ cùng nghề, nó chả coi ra cái gì đâu.
Vậy mà tôi hãi hùng khi thấy GS Nguyễn Đăng Mạnh lại có thể háo hức lắng nghe, háo hức kể lại đến mấy chục trang về Nguyễn Khải trong hồi ký của mình.
Cũng giống như với Nguyễn Khải, GS Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng tài năng. Ông giảng ở trường Nguyễn Du 20 buổi về văn học Việt Nam hiện đại. Giọng giảng đều đều, không lên bổng xuống trầm, giọng của người biết rằng điều tao nói là quan trọng, nghe hay không kệ chúng mày, đứa nào không nghe thì thiệt chứ tao không thiệt gì. Tôi ví bài giảng của ông là dòng sông mùa lũ, khúc nào cũng ăm ắp tri thức, từ buổi đầu đến buổi thứ 20, vẫn chưa thấy dấu hiệu vơi cạn. Trong khi Đỗ Chu nổi tiếng hoạt khẩu và uyên bác, nói hơn 1 giờ thì không biết nói gì nữa, văng tục rồi bảo: “Làm quái gì có bí quyết viết truyện ngắn hay. Nếu có, nhà văn đã sử dụng cho chính mình và văn học sẽ la liệt những truyện ngắn hay chứ đâu lại chỉ có tin hỉn mấy cái như thế?” rồi giải tán, thầy trò ra uống rượu sex ở quán bà Duẩn cổng trường. Lạ lùng là từ hơn 9 h sáng đến 3 h chiều hôm ấy chúng tôi mới thật sự học Đỗ Chu.

     Nhưng, có thể khi về già giáo sư bị lẫn? Điều đáng trách nhất là ông cho rằng nhà văn có hai phe rõ rệt: Bảo thủ và cấp tiến. Làm gì có nhà văn nào hôm nay không muốn mới hơn chính mình hôm qua, truyện này mới hơn truyện trước, chương này mới hơn chương trước? Nếu ông muốn nói rằng có một nhóm quan chức văn nghệ muốn trì níu văn học quá khứ, nơi các tác phẩm của họ đã xếp thành bậc tam cấp đưa họ đến vị trí hôm nay (1989), trên quan trường thì còn đi một nhẽ. Nhưng như thế ông chỉ được nói cụ thể từng cá nhân thôi chứ, sao có thể chia các nhà văn ra mới cũ một cách rất phi logic như vậy?
    Đằng khác, khi lựa chọn bầu ai, nhà văn luôn có xu thế muốn trung dung. Tên tuổi các uỷ viên BCH Hội 4 khoá vừa qua đã thản nhiên nói rằng các nhà văn lựa chọn đúng, tuy họ luôn miệng nói đại hội chỉ là để gặp nhau uống bia cho vui. Chỉ lấy ngay cái BCH mà ông bảo phe bảo thủ thắng làm ví dụ, sẽ thấy ngay. Khoá ấy, (1989-1995) nhà văn trung dung Vũ Tú Nam là Tổng Thư ký, thì mùa giải 1991 rực rỡ chưa từng, mùa giải 1993 lại vừa có Sự mất ngủ của lửa vừa có Xúc xắc mùa thu hai thi pháp bổ trợ lẫn nhau và cùng vui vẻ dắt nhau vào thi đàn. Chỉ có trung dung, “mà trong lẽ phải có người có ta” mới biết nghe nhau thôi, thưa ông; chứ người của ông mà thắng, không biết điều gì sẽ xẩy ra đâu ạ. Vả lại, bầu ai là quyền của nhà văn, của con người; sao có thể nhân danh cái hão huyền để chia chúng tôi ra hai phe như gạt đàn vịt ra hai ngả?
      Trên kia tôi có nói rằng tôi hãi hùng thấy giáo sư mắc nỡm Nguyễn Khải. Nói thế mà chưa chứng minh thì như là vô lễ. Vâng, tôi xin chứng minh.

    Tôi hay gọi ông LĐT là một quyền uy thực lực tuy ông có mất lòng một số người, trong đó có Nguyễn Khải. Tôi cũng biết khi tôi nói thế cũng bị ghét lây, nhưng xin tự chịu trách nhiệm. Ông LĐT khi bảo ông cấp dưới hãy chờ, tôi còn bận tiếp nhà văn đã, là muốn nói rằng chúng ta phải tôn trọng nhà văn, không cái gì cấp bách và quan trọng hơn nhà văn. Vì một nhà văn biết thì một trăm nhà văn biết, một trăm nhà văn biết thì trước sau cả nước biết và cho đến nay, đó đã là một tiên tri! Ông cấp dưới biết ngay một ngụ ý, nên đi lui dài hơn là để hô ứng với cấp trên, chứ còn đi lui vốn là phép lịch sự tối thiểu khi đến nhà ai mà nhà ấy đang bận tiếp khách. Viết như giáo sư viết, e rằng có cả tin, ông từng nói một câu rồi ra đã nổi tiếng tại phiên họp với văn nghệ sỹ của (nguyên) Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, câu ấy không cần nhắc lại thì ai ai cũng biết, âu cũng là phải thôi!
     Trong hồi ký của giáo sư, tôi có cảm giác không ai tốt cả, trừ những người đã khen ông, trò chuyện với ông và thậm chí, coi ông như là cử toạ bản nháp. Mà ai khen ông? Sinh thời, Xuân Diệu đọc bài ông viết về khát khao giao cảm với đời của mình, sướng, mời ông đến tặng cái đồng hồ Ponzot giá 90 đồng, bằng khoảng 900.000 bây giờ. Vậy mà ông sướng âm ỉ suốt 30 năm qua! Khốn khổ, đó là điều ai ai cũng biết, là một phát minh ra cái xe đạp. Ấy là chưa kể, nhà thơ nhà văn thì ai mà không có khát khao chia sẻ, giao hoà với thiên nhiên xã hội? Mang bài của giáo sư, thay nhân xưng và, ví dụ trích dẫn thơ Xuân Quỳnh, thì bài ấy chắc chắn sẽ giao hoà sâu hơn và những câu dẫn còn nóng hổi hơn chứ không cũ mòn đến thành sáo mới như cái bài ông viết về Xuân Diệu. Mà ai khen ông chứ còn ông thử gọi hồn mà trò chuyện với Vũ Trọng Phụng xem? Phan Khôi xem? Tô Hoài kể trong Chiều chiều rằng, hồi ở Việt Bắc, ông đã cúc cung trà thuốc cho Phan Khôi, một nhân sỹ mà cách mạng muốn Tô Hoài “thừa sai phái” phục vụ. Chán mà chưa thấy cụ Phan khen văn của mình, mon men đến gần. Được Phan Khôi “tặng cho một cái đồng hồ Ponzốt” như sau: “Không biết anh viết có ra gì không? Tôi nghe nói anh viết truyện con giun con dế phải không?” Tôi Hoài kể lại chuyện, tuy không nói rõ, nhưng tôi cảm được niềm quý trọng cụ Phan, nhờ lời chê, phẫn mà sau này có Cát bụi chân ai, có Ba người khác chứ cứ dế mèn mà viết, thì cũng thành con giun con dế mà thôi.

Một điều đáng chê trách nữa, là sao giáo sư lại có thể yên tâm viết hồi ký theo “thi pháp” ngồi lê đôi mách, hay để cho hiện đại hơn, là thi pháp buôn dưa lê? Nhưng, đằng này thì bài đã dài, đằng khác thì ở chỗ khác, những chỗ khác đã nhiều người nói, tôi xin dừng lời. Để kết thúc, xin một lần nữa bầy tỏ lòng biết ơn thầy đã dạy tôi hiểu về văn học hiện đại VN thấu đáo hơn. Để bày tỏ, bắt chước câu cổ nhân dạy: Trẻ cậy cha, già cậy con, tôi như con giáo sư, xin khuyên thầy hãy thu hồi triệt để cuốn sách rất không hay ấy, cũng không nên tiếc công sức đã viết mà để đấy làm một di sản, nguy lắm, khôn lường lắm.
Vâng, TS Hoàng Ngọc Hiến bạn thầy từng nói: Tự do, với số đông là một bi kịch. Tài!

Văn Chinh

[ Print this page ]In bài   Trang trước [ Top page ]Đầu trang

Các ý kiến phản hồi (16)

Hà Tính (hatinht@gmail.com.vn)

Tôi đồng tình với bài viết của Văn Chính. Không biết giờ đây có ai gọi ông Mạnh là Thầy nữa không nhỉ? Theo tôi ông ta không xứng đáng làm thầy, và tất nhiên cũng không xứng đáng mang danh hiệu là giáo sư.

 

thanhnam (thanhnam146@yahoo.com)

Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh đã có rất nhiều cống hiến trong nghề văn và học thuật và đạt được biết bao danh hiệu cao quý do nhà nước phong tặng. Ông đã được chúng tôi, những sinh viên không thuộc ngành văn hằng ngưỡng mộ, khi hằng ngày hằng giưof trên bục giảng, thầy dạy văn chúng tôi hồi cấp III khen giáo sư là chuyên gia đầu ngành, number one về văn học Việt Nam. Có lý nào giáo sư khi về già lại gây nên vụ xì - căng - đan trên mạng vì một cuốn hồi ký gây tranh cãi. Phải lăng - xê mình như thế thì có lẽ là giáo sư đã già thật rồi...

 

Thai Binh (tungbsdy123@yahoo.com.vn)

Gs Mạnh là nhà lý luận phê bình văn học thì đúng rồi. Nhưng nói rằng "có nhiều đóng góp lớn" thì e rằng chưa thoả đáng ( nếu tôi chưa muốn nói thẳng ra là không đúng).Có lẽ do vị trí công tác và nhiệm vụ được giao mà ông ra nhiều đầu sách lý luận phê bình mà thôi, chứ thực ra kiến thức của ông không thể được gọi là " uyên bác hơn người". Ở khía cạnh thẩm mĩ( và cả uyên thâm nữa) tôi thấy ông còn xếp dưới Hoài Thanh, Nguyễn Văn Hạnh,Trần Đình Sử, Lê Tuấn Anh, Xuân Diệu, Trần Mạnh Hảo,Trần Đăng Khoa...Mặc dù trong số này nhiều người chỉ làm lý luận phê bình không chuyên.Vậy mà ông dám " táo tợn" viết cái gọi là "hồi ký" này khi thấy phản cảm quá lại còn giả bộ "không rõ vì sao bị tung lên mạng" để lẩn trốn trách nhiệm đạo đức.Thử hỏi: ông viết sách nói là chưa công bố thì nó nằm trong nhà ông chẳng lẽ " trộm" vào khoắng và thằng trộm này tâm đắc rồi tung lên mạng(!?).Nếu thât vậy thì thằng trộm này thực là có " đạo đức" thật chứ không giả như tác giả !

 

Nguyễn Thị Kim Oanh (khuong_oanh70@yahoo.com)

Trước đây tôi rất tôn kính thầy nhưng sau khi đọc cuốn hồi kí của thầy phát tán trên mạng tôi rất buồn.Chẳng lẽ thầy lại dung tục,tầm thường và phản động đến thế sao?!!!

 

le yen thanh (maithanh228@yahoo.com)

Tôi tán thành với ý kiến của Mặc Khách , Mèo . Tôi cũng từng là một sinh viên được hoc và yêu quý ngưỡng mộ thầy NĐM . Giờ đây tôi thấy buồn vì hiện tượng này và những việc tương tự vẫn còn khá nhiều trong giới trí thức .

 

Nguyễn Quang Trung (nqtrung_vp@yahoo.com)

Hôm nay, tôi vô tình đọc được thông tin về hồi ký của một vị giáo sư(như trong bài báo giới thiệu), tôi vô cùng choáng váng. Là sinh viên ngành CNTT, nhưng yêu văn học, tôi vội vào ineternet để tìm thì thật sự là vô cùng "bức xúc". Một giáo sư với rất nhiều danh hiệu ,với kinh nghiệm mấy chục năm cầm bút, vậy mà tác phẩm cuối đời lại để những thế hệ con cháu đọc không thể hết nổi một trang vì nó quá "kinh khủng". Tôi chỉ muốn trích dẫn một câu với vị "giáo sư" rằng: "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình, để đến khi nhắm mắt xuôi tay, mà có thể nói rằng: Tất cả đời mình ta đã cống hiến cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời...". Tiếc thay...

 

le hoang (hoangle_174@gmail.com)

Tôi không phủ nhận những cống hiến của GS Nguyễn Đăng Mạnh đối với đất nước; nhưng với Hồi ký của ông viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh vậy ông đã tự hạ thấp nhân cách của mình trước bao thế hệ học trò của ông rồi. Có lẽ ông già quá rồi nên lú đấy thôi? chứ với trình độ như ông làm sao có thể viết những lời lẽ thô thiển như ngôn ngữ của dân chợ búa thế được. Có lẽ ông đã cạn vốn văn rồi, thôi nghỉ đi cho khoẻ, để con cháu nó còn kính phục, kẻo lại...

 

Lâm Tùng (lamtung@yahoo.com)

"Văn là người",nhất là Hồi ký.Hồi ký Sơn Nam ,đúng là Sơn Nam:phong phú thế,đôn hậu mà lịch lãm thế. Hồi ký của Nguyễn Đăng Mạnh,đúng là Nguyễn Đăng Mạnh,sợ thế.Người lành chắc chẳng dám chơi với ông.Cũng xin nói thêm,lạm dụng mà gọi là "hồi ký" đó thôi,chứ đâu phải là hồi ký.Đa số là chuyện "nghe nói" kể lại ,vô hồn rồi tung ra những nhận xét bình luận chủ quan.Đâu có những kỉ niệm thành máu thịt của mình.

 

dinh vich (abramovich34@yahoo.com)

tôi biêt đến giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường PTTH va lên dến Đại Học tôi càng có nhiều cơ hội được tiêp xúc với những bài viết hay phê bình văn hocc của ông, tuy chưa một lần được găp ông nhưng trong tôi luôn tràn đầy một tình cảm yêu quý, kính trọng một con người tài hoa này cho tới khi ông viêt cuốn hồi ký của mình thì tình cảm đó của tôi dành cho ông đã hết, hết thật rồi. tôi không nghĩ một người với không ít những học hàm, học vị của nhà nước trao tặng như ông lại có tư tưởng, lối suy nghĩ nhiều sạn như vậy. Chủ Tịch HỒ CHÍ MINH là người mà tôi luôn tôn thờ dù rằng trong cuốn hồi ký của mình ông đưa ra những thông tin mà có lẽ nhiều người trong chúng ta còn chưa biết nhưng cũng không ai có thể phủ định những gì mà Bác đã công hiến, đã hy sinh cả cuộc đời mình cho cả dân tộc ta có được cuộc sống như ngày hôm nay. Lối viết châm biếm, đả kích, bôi nhọ người khác kia của ông cũng chỉ là lối văn phong rẻ tiền theo kiểu ngồi lê đôi mách thôi, lượm lặt một vài thông tin, ý kiến bất mãn của kẻ khác rồi cho vào hồi ký của mình để đánh bóng cái tôi cá nhân của một ' tri thức' như ông chăng?

 

Văn Ngu (vanratngu@gmail.com)

Đọc cuốn hồi ký của GS Mạnh tôi thực sự bị sốc. Lẽ nào văn phong của một vị giáo sư lại có thể tục tằn vô học đến thế? Cứ cho là các "tư liệu" có được kiểm chứng chăng nữa cũng không thể hiểu nổi làm sao những con người như thế này có thể đứng trên bục giảng hàng chục năm trời ở một trong những trường ĐH hàng đầu của đất nước. Dưới con mắt của ông hầu như tất cả mọi người ông không ưa đều là những thằng đểu, xỏ lá, mất dạy. Tôi không làm văn, nhưng tôi nghĩ GS Mạnh không đúng với tư cách là một nhà văn hay phê bình văn học trong tất cả các nghĩa của từ này, từ cổ chí kim. GS Mạnh cần xin lỗi công khai trước dư luận với tư cách là một nhà hoạt động văn hóa, và với tư cách là một Người Việt Nam vì đã thô tục hóa văn hóa Việt Nam.

 

Mèo (htranvo@gmail.com)

Em chỉ là một sinh viên, vừa mới đọc xong cuốn hồi kí của giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh. Thực sự là em cảm thấy rất buồn. Thừa nhận rằng mỗi người đều có quyền bộc bạch nhưng là một nhà ngiên cứu, đáng lý ra phải có sự khách quan. Nhất là một nhà giáo lão thành như giáo sư. Cách nhìn nhận một con người của giáo sư có phần biên kiến. Nếu cho rằng hồi kí là ghi nhận sự kiện cá nhân thì nên để hậu thế bình luận, nếu muốn bình luận nhiều thì phải làm thế nào để người ta cảm thấy mình có lý hơn. Em không đồng ý với ý kiến của bạn huongphanmai, bài viết của bác Văn Chinh hoàn toàn lấy văn học và mục tiêu của văn học là trung tâm. Trong số những phản hồi về tập hồi kí này, đây là một trong những bài em cảm thấy có sức thuyết phục nhất, không phải "dừng ở mức độ buôn dưa lê" như bạn nói. Văn học mổ xẻ những sự thật cuộc sống nhưng không phải cái gì ta thấy cũng quy thành tuyệt đối, và phản ánh một cách trần trụi. Từ lúc nổ ra cuộc tranh luận giữa NĐm và TMHảo, em đã cảm thấy rất buồn. Không nhất thiết phải nói qua nói lại mới chứng minh mình là đúng, ngược lại, còn làm cho giá trị mình hạ thấp xuống. Nếu đơn thuần chỉ xem hồi kí của NĐM là một nhật kí, thì có thể chấp nhận được. Có thể sự việc tập hồi kí của ông bị tung lên mạng là một sơ suất. Hiểu như vậy ở góc độ mỗi ng cần 1 góc cho riêng mình thì ta có thể chấp nhận được.

 

Mặc Khách (hahonggam@gmail.com)

Tôi khâm phục sức chịu đựng của nhà văn Văn Chinh và cả tính trung thực khi vẫn để những lời comments hết sức vô lối của hoasu@yahoo.com và huongphanmai@yahoo.com. Tôi không hề thấy lời chửi bới nào, (giễu cợt thì có) trong bài của VC. Và rất nhiều bài của ông VC in ở Văn nghệ mấy năm qua, ở web vanchinh.net tôi không hề thấy ông chửi bới. Qua bài này và qua những gì tôi đọc Vc, tôi thấy ông tấn công có lý lẽ cả phía "cấp tiến" cả phía bảo thủ nếu cái đó xâm hại đến lẽ phải, lẽ công bằng và đạo lý người Việt. Tôi có cảm giác VC phản bác bất cứ ai xúc phạm đến những cái đó dù nhân danh bất cứ cái gì. Tôi đề nghị website của Hội cần có chế độ kiểm soát comments. Tôi buồn vô cùng khi người này bảo người khác là "bồi" và tôi cam đoan ông bà vodanh kia đang bồi bút cho một ý niệm, một nhóm vô chính phủ nào đó.

 

vodanh (hoasu@yahoo.com)

Bồi

 

huong (huongphanmai@yahoo.com)

tôi thích câu " văn chương chỉ có thể phẩm bình chứ không thể chửi mắng", dường như là " tuyên ngôn" của trang website HNV. Vậy mà tác giả bài viết này đi ngược lại tiêu chí đó, không chỉ chửi văn chương, mà còn chửi cả thầy của mình. Tôi không nói về quan điểm " hiểu biết" cuốn hồi ký của GS Nguyễn Đăng Mạnh, vì cái tầm của người đọc khác nhau, sẽ đưa đến cách hiểu tác phẩm khác nhau. Và chỉ đọc bài viết này tôi cũng thấy cái tầm "đọc" tác giả Văn Chinh chắc cũng dừng lại ở mức độ " buôn dưa lê", quen viết báo bằng "bút pháp xoi mói" đời tư người khác để tạo hấp dẫn? Tôi không muốn nói về nội dung, quan điểm của cuốn hồi ký, vì sẽ dài lắm. Điều tôi muốn nói ở đây là thái độ tư cách của tác giả Văn Chinh? Thứ nhất, thú thực tác giả Văn Chinh tự xưng là học trường viết văn Nguyễn Du, nhưng tôi không hề thấy tác phẩm nào đáng để tạm đọc, mà có tên tác giả này ( tôi đọc không ít, vì tôi thích đọc sách), tuy nhiên tôi hiểu là không phải ai học ở trường viết văn Nguyễn Du đều cũng có khả năng thành nhà văn. Trong khi đó GS Nguyễn Đăng Mạnh là người có cống hiến lớn lao cho ngành lý luận phê bình văn học. Người đọc có quyền đối thoại với nhà văn thông qua tác phẩm. Vậy Văn Chinh phải biết mình đang đối thoại với ai để mà có thái độ từ tốn đúng mực chứ? Thứ hai, tôi thực sự không hiểu Văn Chinh dùng loại ngôn ngữ gì trong bài báo này, khi kể về thầy dạy của mình:" tao biết điều tao đang nói là quan trọng... chúng mày không nghe thì thiệt...", tôi nghĩ đây đúng là ngôn ngữ " đường phố", và không có thái độ đúng mực với thầy dạy mình. Chắc vì "đi học" theo cái kiểu " không thèm học, ta đây là giỏi nhất, cái gì cũng biết" ấy, nên bây giờ tác giả mới cho công chúng "thưởng thức" một bài báo " buôn dưa lê" theo đúng nghĩa của nó. Văn Chinh đã nhân dịp đọc cuốn hồi ký cảu GS Nguyễn Đăng Mạnh dể buôn chuyện về thầy giáo của mình, và nhân tiện khoe một mớ mình đã "thu nhặt" được từ đông tây kim cổ? GS Nguyễn Đăng Mạnh có hàng ngàn học trò theo đúng nghĩa của từ này, và chắc chắn GS không cần có thêm một học trò tên là " Văn Chinh" nữa đâu.Tôi mạn phép xin được nói vài lời với tác giả bài viết này. Rất mong có nhiều bài viết khác có chất lượng về tri thức, thể hiện đúng đạo đức người cầm bút là mang cái đẹp đến cho mọi người đọc.

 

Tran Hung (tranhungvan@yahoo.com)

Hi hi, Nguyen Dang Manh cung la mot "tri thuc" do !

 

Van Hieu (phamvanhieu@yahoo.com)

Ong Nguyen Dang Manh ghet bo con Le Xuan Duc- Le Tuan Anh cung cuc , vi vay ma ong goi bao nhieu nha van nha nghien cuu co uy tin tham du buoi tuong niem va trao doi y kien ve cuon sach cua Le Tuan Anh do Nha xuat ban van hoc to chuc la tri thuc trong ngoac kep ("tri thuc").Chi can chi tiet khiem nha nay voi bao nha van, nha nghien cuu van hoc cua Nguyen Dang Manh cung thay khong the tin duoc nhieu trang hoi ky cua ong . Hoan ho bai vietcua Van Chinh !

 


Gửi ý kiến
Họ tên
eMail
Điện thoại
Địa chỉ
Nội dung:
   
Các bài mới:
   Nhân cách kẻ sỹ(15/10/2008)
   Báo Văn nghệ - 60 năm - một chặng đường...(17/10/2008)
   Phía sau "ngôi đền" lý luận cách tân(20/10/2008)
   Giá xăng: Câu hỏi về văn hóa quản lý và kinh doanh(25/10/2008)
   Hồi ký văn học – tiềm năng và hạn chế(31/10/2008)
   Ông Obama thắng áp đảo, trở thành tổng thống thứ 44 của Mỹ(5/11/2008)
   Ông Barack Obama có làm nên một cuộc “cách mạng” tại nước Mỹ(6/11/2008)
   Barack Obama: Một nhà thơ siêu tưởng!(10/11/2008)
   Từ "hiện tượng Obama" đến những chuyển biến mang tính thời đại(12/11/2008)
   Khi ta ra khỏi chân núi(17/11/2008)
Sự kiện
Con đường lớn để đi tới mục tiêu lớn
Nhân vật
Thăm thẳm đường đời
Bình Luận
Gặp nhà thơ áp tải ở Sài Gòn
Giới Thiệu Sách
Cuốn sách và tôi
Cuộc đời vui quá, không buồn được
Kẻ tầm xương


 
 
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
Địa chỉ: 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam
Điện thoại: (84-43) 9448134 * Fax: (84-43) 8263777
Email: vanvn.net@gmail.com / hoinhavanvietnam@gmail.com
Tổng biên tập: Hữu Thỉnh
Giấy phép số 77/GP-TTTT- Cục Quản lý Phát thanh-Truyền hình và Thông tin Điện tử- Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 26/8/2008.
Hội Nhà văn VN giữ bản quyền nội dung trên website này.
Xây dựng, phát triển: iDesign