Lương Tử Đức: Gió đồng rửa mặt tha hương/ Ta về quê chữa vết thương giang hồ Thứ năm, 30/4/2009 | 4:21:36 AM
Trang chủ
Tin văn
Văn hóa - Nghệ thuật
Phiếm luận
Tiếng nói Nhà văn
VanVN.Net Giới Thiệu
Tác phẩm
Thơ
Truyện ngắn
Bút ký - Phóng sự
Tạp văn
Tiểu thuyết
Lý luận - Phê bình
Tác phẩm và dư luận
Đối thoại
Nghề văn
Văn học với đời sống
Văn học nước ngoài
Tư Liệu Văn Học
Hội nhà văn
Cơ quan văn học
Hội viên
Di sản
Quán Văn Chương

Đọc nhiều nhất

Về cuốn hồi ký gây xôn xao trên mạng của một giáo sư

Sẽ còn những ai đứng đằng sau ông Huỳnh Ngọc Sĩ ?

"Cái hèn" của người cầm bút

Vì sao người Việt Nam không thân thiện với người Trung Quốc?

Ma đưa lối quỷ đưa đường hay bần cùng sinh đạo tặc... ( Về những vụ trộm cắp của người Việt bị phát hiện gần đây tại Nhật Bản)

Đừng chụp mũ lên đầu nhau

Dư luận không giống như "Chú Thỏ" trong truyện "Cáo và Thỏ" thưa ông Đoàn Văn Kiển...

Ăn ốc nói mò của một số người cầm bút


 
Home / Tư Liệu Văn Học
Vì sao người Việt Nam không thân thiện với người Trung Quốc?
(Cư dân mạng Trung Quốc phân tích) ( 2/20/2009 11:37:44 AM )

Hôm nay (17 tháng 2) là một ngày nhân dân hai nước Trung Quốc, Việt Nam đều không thể nào quên. Ngày này 30 năm trước, quân đội Trung Quốc phát động “Cuộc chiến tự vệ phản kích” Việt Nam trên biên giới Trung Việt. Cuộc chiến tranh này đã trở thành vết thương khó có thể hàn gắn giữa nhân dân hai nước. Nếu bỏ qua cuộc chiến đó để xem xét “Mối quan hệ Trung Quốc-Việt Nam” hiện nay, dù là quan hệ nhà nước hay nhân dân, thì sẽ là què quặt, cũng là phiến diện không hoàn chỉnh.  

 
Ba quốc gia có liên quan trực tiếp nhiều nhất tới cuộc chiến đó là Trung Quốc, Việt Nam và Căm-pu-chia có cách nhìn khác hẳn nhau đối với cuộc chiến tranh Trung Quốc-Việt Nam 30 năm trước. Phía Trung Quốc cho rằng phía Việt Nam quấy rối biên cương Trung Quốc, cho nên Trung Quốc phát động “Cuộc chiến tự vệ phản kích”. Phía Việt Nam cho rằng chính phủ Trung Quốc vì để ủng hộ chính quyền Khơ-me Đỏ mà phát động bành trướng xâm lược Việt Nam, thể hiện chiến tranh bá quyền. Phía Căm-pu-chia tuy không tỏ thái độ rõ ràng đối với cuộc chiến Trung Quốc-Việt Nam nhưng ngày 7 tháng 1 năm nay đã tổ chức một cuộc mít tinh quy mô chưa từng có tại Pnông-pênh chúc mừng 30 năm ngày nhân dân Căm-pu-chia thoát khỏi ách thống trị của Khơ-me Đỏ. Tại cuộc mit tinh, Chủ tịch Thượng viện Căm-pu-chia Chia-xin cảm ơn Việt Nam “đã cứu Căm-pu-chia”, đánh giá cao bộ đội tình nguyện Việt Nam đã hy sinh to lớn để tiêu diệt chính quyền Khơ-me Đỏ tàn sát nhân dân, và đã kịp thời ngăn chặn được số phận bất hạnh nhân dân Căm-pu-chia tiếp tục bị tàn sát.
Giờ đây chính phủ Trung Quốc đang ra sức làm mờ nhạt cuộc chiến 30 năm trước ấy, không tổ chức bất kỳ bất kỳ hoạt động kỷ niệm chính thức nào. Tại Việt Nam, chính phủ và nhân dân đều tổ chức hoạt động tưởng niệm với quy mô lớn (?) những người Việt Nam đã chết trong cuộc chiến đó, giáo dục người Việt Nam chớ quên cuộc chiến này. Rốt cục trong cuộc chiến tranh ấy ai phải ai trái, ở đây tác giả không muốn bàn thảo. Bao giờ các tài liệu mật được dần dần công khai, sau khi nhìn thấy chân tướng, tự nhiên người ta sẽ hiểu rõ.


Tác giả muốn nhân dịp hôm nay ngày đặc biệt này để nói qua về một số cảm nhận của mình tại Việt Nam, hy vọng qua đó người trong nước sẽ hiểu được tại sao đa số người Việt Nam có thái độ không hữu hảo với Trung Quốc. Để nhìn nhận Việt Nam một cách khách quan, chúng ta nên xuất phát nhiều hơn từ góc độ của mình mà suy nghĩ. Ngoài việc cuộc chiến đó cần thời gian để hàn gắn vết thương giữa nhân dân hai nước ra, hiện nay vấn đề người Việt Nam không hữu hảo với người Trung Quốc chủ yếu có mấy mặt sau đây đáng để người nước ta cảnh giác và suy nghĩ.


Trước hết, người Trung Quốc chưa hiểu tình hình Việt Nam – đây là một nguyên nhân khiến người Việt Nam ghét người Trung Quốc. Hai nước tuy là láng giềng gần nhau, truyền thống văn hóa và tập quán giống nhau nhưng tuyệt đại đa số người Trung Quốc lại chưa hiểu Việt Nam. Việt Nam là quốc gia nhược tiểu, chính phủ không đủ tài lực, thậm chí việc vận hành của chính phủ hàng năm phải cần đến viện trợ quốc tế. Thế nhưng sự nghèo khó của chính phủ không đại diện cho sự bần cùng của dân chúng. Người Trung Quốc có quan niệm là chỉ cần thấy nước này chỗ nào cũng rách nát, thiết bị hạ tầng cơ sở chưa hoàn thiện, đường phố không rộng rãi tráng lệ thì cho rằng nước này hỏng rồi. Thực ra nhìn bên ngoài không bằng nhìn thực chất. Việt Nam luôn ltheo đường lối giấu ngầm sự giàu có vào dân chúng. Chỉ cần đến thăm nhà thường dân Việt Nam để cảm nhận một chút, bạn sẽ thay đổi ấn tượng về Việt Nam. Hầu như gia đình Việt Nam nào cũng có một căn lầu nhỏ kiểu Pháp của riêng họ, các loại đồ điện gia đình và thiết bị trong nhà không hề ít hơn dân Trung Quốc. Nghèo nữa thì cũng có một chiếc xe máy. Gia đình dân chúng Việt Nam chưa thể coi là giàu có nhưng cũng tuyệt nhiên không nghèo. Tuyệt đại đa số người Trung Quốc từng đến Việt Nam phần lớn chỉ nhìn thấy hiện tượng bên ngoài chứ không phải đời sống thực chất của người Việt Nam bình thường, do đó có sự hiểu lầm về Việt Nam. Ngược lại, người Việt Nam cũng từ xương cốt coi thường một bộ phận người Trung Quốc.


Thứ hai, tâm trạng ưu việt cao ngạo của người Trung Quốc đã làm cho người Việt Nam không hữu hảo với người Trung Quốc. Người nước ta tự cho rằng thực lực Trung Quốc mạnh hơn Việt Nam, phần lớn người Trung Quốc khi đến Việt Nam thì có thái độ thiếu thân mật và khiêm tốn với người Việt Nam. Thường xuyên có bạn hỏi tôi: Việt Nam chẳng phải là rất nghèo đấy ư, có phải là ở Việt Nam đi mua hàng phải vác cả bọc tiền to tướng, có phải Việt Nam thừa phụ nữ, có thể lấy mấy vợ cũng được phải không?  ... đều là những câu hỏi làm người ta cười gượng. Thực tế Việt Nam khác xa những gì chúng ta tưởng tượng. Chính quyền Việt Nam nghèo, thậm chí rất tham nhũng, song dân chúng Việt Nam không nghèo. Đồng bạc Việt Nam giá trị cao nhất là 500 nghìn đồng, tương đương 200 Nhân Dân Tệ Trung Quốc, ra phố mua hàng đâu có cần vác rất nhiều tiền, thậm chí còn ít một nửa so với người Trung Quốc đi mua hàng. Phụ nữ Việt Nam không nhiều, tỷ lệ nam nữ cơ bản bằng nhau, thậm chí tỷ lệ nam cao một chút, chớ có sang Việt Nam làm giấc mộng lấy mấy cô vợ. Người Việt Nam coi người Trung Quốc không ra gì không phải không có nguyên cớ.


Thứ ba, nhà đầu tư Trung Quốc đến Việt Nam rất bị nghi ngờ về chữ tín. Cuối thập niên 90, rất nhiều người Trung Quốc đến Việt Nam đầu tư, tưởng là ở đấy có thể dễ kiếm được tiền. Khi phát hiện đầu tư trên toàn thế giới đều có cùng một nguyên tắc là “không có đầu tư vào thì không có sản phẩm ra”, kiếm tiền đâu có dễ như tưởng tượng. Thế là người Trung Quốc ào sang như một đàn ong rồi lại ào ào đại rút lui như một đàn ong, rút vốn về nước một cách bất hợp pháp, để lại một đống tạp chứng khó chữa như nợ lương, nợ thuế, nợ vốn với đối tác hợp tác, khiến chính quyền Việt Nam rất đau đầu. Sự thành thật giữ chữ tín của thương nhân Trung Quốc phổ biến bị người Việt Nam nghi ngờ.  Cùng sang Việt Nam kiếm tiền, người Nhật, người Hàn Quốc trước lúc đi đã xem xét coi đây là vấn đề khá  phức tạp, khi gặp phải các vấn đề tồn tại trong xã hội Việt Nam họ giải quyết dễ hơn người Trung Quốc. Tâm lý quá ư đầu cơ của nhà đầu tư Trung Quốc, thái độ oán trách mỗi khi gặp khó khăn đã gây ra hậu quả người Việt Nam cho rằng người Trung Quốc có độ tin cậy thương mại không cao. Trung Quốc khi đưa vốn ra nước ngoài cũng đem theo những bệnh bất trị vốn có trong xã hội thương mại của mình sang nước ngoài. Điều này không những các nhà đầu tư chúng ta phải suy ngẫm mà chính phủ Trung Quốc cũng nên cảnh giác.


Thứ tư, việc các thương gia Trung Quốc phán đoán sai lầm về thị trường tiêu dùng Việt Nam đã không những làm cho sản phẩm Trung Quốc khó tiêu thụ ở Việt Nam mà cũng tổn hại nghiêm trọng tới hình ảnh và thanh danh của người Trung Quốc. Do hiểu biết lệch lạc về tình hình nội bộ và thói quen tiêu dùng của Việt Nam, cho rằng người Việt không tiêu dùng nổi những sản phẩm chất lượng tốt cấp cao, mà người Trung Quốc chuyển sang Việt Nam những dây chuyền sản xuất lạc hậu bị đào thải trong nước, kết quả thế nào có thể suy ra mà thấy. Nhà sản xuất xe máy Trùng Khánh huênh hoang ở Trung Quốc là đã chiếm được bao nhiêu thị phần thị trường Việt Nam. Đáng tiếc là người viết bài này ở Việt Nam cho tới nay chưa hề phát hiện thấy một chiếc xe máy Trùng Khánh nào chạy trên đất nước này, dù ở vùng nông thôn tương đối nghèo hay đô thị phồn hoa đều khó mà thấy bóng dáng nó. Trong lòng người tiêu dùng Việt Nam thì hàng Trung Quốc là đại danh từ của “chất lượng xấu”. So với người Trung Quốc, rõ ràng người Nhật Bản, Hàn Quốc, kể cả người Âu Mỹ đánh giá quan niệm tiêu dùng của người Việt Nam chính xác hơn nhiều; ngay từ đầu họ đã đưa hàng chất lượng tốt sang thị trường Việt Nam, giành được sự ủng hộ của người tiêu dùng nước này. Đây cũng là nguyên nhân hàng hóa Trung Quốc ở Việt Nam đại bại trước hàng hóa Nhật Bản, Hàn Quốc và cũng là một nhân tố lớn làm cho người Việt Nam khinh thường (bỉ thị) người Trung Quốc.


Trung Quốc và Việt Nam núi liền núi sông liền sông, có hơn 2000 năm tiếp xúc văn hóa, thế nhưng sự hiểu biết của chúng ta về Việt Nam lại dừng ở hồi ức trong quá khứ, thiếu con mắt tỉnh táo và thận trọng để nhìn nhận người hàng xóm này, khiến cho giữa nhân dân hai nước hình thành một vết thương khó có thể vượt qua. Đồng thời với việc mất tín nhiệm của dân chúng Việt Nam, chúng ta cũng dần dần chắp tay nhường cho Nhật Bản, Hàn Quốc lợi ích thị trường to lớn ở Việt Nam mà người Trung Quốc vốn dĩ nắm được.
Người Việt Nam không hữu hảo với người Trung Quốc tuyệt nhiên không chỉ là do cuộc chiến tranh 30 năm trước mà còn nhiều cái nữa đáng để tất cả người Trung Quốc suy ngẫm!

Nguồn: “越南人为何对中国人不友好” bài đăng trên website Phượng Hoàng (Trung Quốc) ngày 17-2-2009    Link:  http://blog.ifeng.com/article/2206238.html
Nguyễn Hải Hoành lược dịch và giới thiệu

[ Print this page ]In bài   Trang trước [ Top page ]Đầu trang

Các ý kiến phản hồi (10)

Phùng Hoài Ngọc (ngoc1951@yahoo.com)

Rất thích thú với bài báo và những ý kiến của bạn đọc. Tâm đắc nhất là ý tưởng của BBT tung ra vấn đề cho bạn đọc. Tôi nhớ đến Nguyễn Ái Quốc vì sao học tiếng Pháp và đi sang tận nước Pháp để xem đế quốc Pháp thực chất thế nào.Có điều chúng ta đừng ghét oan văn chương Trung Hoa, đừng tẩy chay tiếng Trung. Nó là sản phẩm của người lao động và trí thức Trung Hoa, tuyệt không phải do giai cấp cầm quyền phong kiến và hiện đại làm ra nó; Nó cũng như các sản phẩm kĩ thuật hiện đại ngày nay như mạng internet, điện thoại di động, xe máy, máy bay Boing.v.v...

 

Lai minh Dong Phuong (Dongphuongvtr@yahoo.com.vn)

Trước tiên, tôi thật sự cảm ơn tác giả của tư liệu này,sau nữa là tôi xin gửi đôi lời của mình. Lí do tại sao người Việt Nam không thiện với người Trung quốc thì cứ nhìn vào lịch sử của dân tộc Viết Nam mà xem. Có thế kỉ nào mà máu của dân tộc Việt Nam không đổ xuống khi phải chống chọi với tên xâm lược khổng lồ với cái bụng lúc nào cũng no mà lúc nào cũng đói cồn cào chỉ muốn đi ăn cướp của người khác, cái mồm của nó phải luôn dính thịt người, và ngậm xương người thì mới thoả thê tạm yên dạ vài thập kỉ là Trung quốc...? Dân tộc Viêt Nam , từ tổ tiên, ông, cha,con, cháu đều truyền nhau cái câu cửa miệng "thằng Trung Quốc", "thằng Tàu" nó thâm lắm đấy thế là ngay trong ý thức của cả một đứa trẻ:người Trung Quốc là những người khó tin tưởng, khó có thể làm bạn. Người Trung Quốc có biết rằng: Nếu người Việt nam nào mà đi cái xe Tàu ra đường thì sẽ nhận ngay một so sánh: "Cái xe tàu ghẻ ấy mà" nếu như người đi chiếc xe ấy có ý đụnh muốn khoe. Kể cả người có chiếc xe máy Tàu đi nữa cũng không dám khoe với ai vì thấy "ngượng", thấy xấu hổ...Trong khi đó người ta có thể kiêu hãnh và tự hào khoe với mọi người rằng: tôi có chiếc xe máy Nhật, xe Thái....Tôi còn nhớ ngày học lớp 12, khi thầy giáo dạy văn của tôi dạy bài " Tuyên ngôn độc lập" của Bác Hồ, tôi có hỏi thầy một câu: Thưa thầy liệu dân tộc mình có phải viết bản tuyên ngôn nào nữa không? Thầy tôi ngập ngừng một lúc rồi trả lời có thể có và nếu có thì "cái anh Tàu là anh buộc chúng ta phải viết Tuyên ngôn". Từ ngày ấy, người Trung Quốc vốn là cái ấn tượng xấu trong tôi, lại càng xấu hơn:Đó là những kẻ nham hiểm, độc các, tham lam, nguỵ quân tử... Dân tộc Việt Nam có những lúc "bị nướng trên ngọn lửa hung tàn, con đỏ bị vùi xuống hàm sâu tai vạ" nhưng bao giờ dân tộc Vịêt Nam cũng dạy cho kẻ thù của mình những bài học nhớ đời. Người Trung Quốc luôn kiêu hãnh - kiêu hãnh một cách ngạo mạn cho mình là lớn là vĩ đại, thích đưa cái bàn chân xoè xoẹt của mình đến đâu thì đến. Người Trung Quốc hãy nhớ rằng: Những dân tộc nhỏ bé như dân tộc Việt Nam luôn chuẩn bị cho mình những con dao lớn, chỉ đơn giản là để đánh đuổi những tên ăn cướp nhà mình khi không thể nhân nhượng được nữa.Con dao lớn ấy có trong mỗi con người Việt Nam, được lưu truyền từ đời này sang đời khác và tất nhiên dành cho kẻ thù truyền kiếp đó là kẻ thù nào mọi người Việt Nam đều rõ. Kẻ thù cũng rõ. Dân tộc Việt Nam là một dân tộc yêu chuộng hoà bình, thuỷ chung và nhân hậu....thiết nghĩ người Trung Quốc là những người hiểu hơn ai hết cần phải làm như thế nào để hai dân tộc Việt Nam và Trung Quốc thực là bạn của nhau chứ tôi chưa muốn nói là anh em, là đồng chí.

 

Huy Hùng (phamhuyhung998@yahoo.com)

Một bài viết có cái nhìn nhận của chính người Trung Quốc về Việt Nam cho thấy phần nào sự khách quan và chính xác của họ và chứng tỏ cư dân của họ cũng biết mình biết người. Sự thực thì Trung Quốc luôn ỷ là một nước lớn và uy hiếp coi thường Việt Nam ta đó như là một thứ gen di truyền truyền kiếp từ thời phong kiến đến nay, điều đó khiến tất cả người Nam mình không ưa gì người Hoa. Việt Nam dù thể chế chế độ đều là đi theo con đường Chủ nghĩa xã hội và tương đồng về văn hoá giống Trung Quốc, nhưng không vì thế Việt Nam có thể tin tưởng tuyệt đối và coi Trung Quốc như một người bạn, người đồng chí tốt đời đời - như thế thì quá ngây thơ! Trung Quốc dù có là một nước Chủ nghĩa xã hội nhưng bản chất của hệ tư tưởng Nho giáo của nước họ vẫn thống trị với tư tưởng: Nước lớn - Thiên Tử áp đặt nước nhỏ. Nước nhỏ phải thờ nước lớn. Việt Nam vẫn kiên trì con đường Chủ nghĩa xã hội, nhưng thà làm bạn tốt với các nước tư bản Phương Tây còn hơn là phụ thuộc dưới bóng của Trung Quốc. Sự thực ghê gớm là Trung Quốc luôn nuôi tham vọng xâm lấn bờ cõi của Việt Nam. Việt Nam luôn phải đề phòng mà kiềng mặt Trung Quốc.

 

hoaivan (honghoai_aoe@yahoo.com)

rat hay,giup minh hieu them duoc nhieu dieu.co le con nhieu li do nua

 

Nguyễn Việt Hòa (hoanv2005@gmail.com)

tôi cảm nhạn bài viết rất khách quan. đó là thực tế nhưng để cải thiện được điều đó thi cần sự cố gắng rất lớn của chinh phủ 2 nước tổ chức các sự kiện về văn hóa để tim hiểu nhiều hơn.

 

tran (quppas@gmail.com)

Rat khach quan va rat thien y.Cam on ban bien tap

 

Nghi Moc (ntnm0207@yahoo.com)

Bản dịch rất hay , giá mà luôn có những thông tin thú vị như vậy thì tốt quá , quả là kô dễ mà có được các bài hay nếu kô có những người luôn vì người khác . Xin cảm ơn nhiều lắm tác giả bài dịch . NM

 

Đỗ Dũng (dovietdung1986@yahoo.com)

Well, thêm lý do cho mình học thêm Hán tự.

 

Ha Nguyen (hanguyen@hotmail.com)

Cảm ơn người dịch và tòa soạn đã đăng những thông tin đa chiều như thế này. Rất thú vị!

 

le minh (thienminh_thanh@yahoo.com)

các thày biên tập làm ơn tách bài thành các đoạn giùm cho bọn em, có cả khoảng cách khoảng 1pt giữa các đoạn. chữ chi chít thế này đọc nhức mắt quá. cám ơn các thày!

 


Gửi ý kiến
Họ tên
eMail
Điện thoại
Địa chỉ
Nội dung:
   
Các bài mới:
   Bản sắc văn hoá của con người Việt Nam trong bản sắc văn hoá Việt Nam(25/2/2009)
   Có một Nguyễn Đình Thi - tác giả bài 'Quốc ca' (27/2/2009)
   Nhân đọc Công trình nghiên cứu văn học Loại hình tác phẩm Thiền Uyển Tập Anh(1/3/2009)
   Nữ sĩ Ngọc Hân(4/3/2009)
   Edgar Poe với Hàn Mặc Tử(9/3/2009)
   Thi hào Nguyễn Du viết Truyện Kiều khi nào? (25/3/2009)
   Ngô Thì Nhậm và hành trình tới tự do (2/4/2009)
   Xung quanh chuyện nhà văn đi thực tế...(11/4/2009)
   Giữ Tây Nguyên cho hôm nay và mai sau(14/4/2009)
   Sự thật về chiều dài mới của Vạn Lý Trường Thành (21/4/2009)
Các bài đã đăng:
   Nhà xuất bản phải đăng ký với Cục Xuất bản trước khi xuất bản trên Internet(19/2/2009)
   Phan Thanh Giản với hoà ước năm Nhâm tuất 1862 (*)(16/2/2009)
   Kinh Thánh - Một tác phẩm văn hoá có giá trị của nhân loại(11/2/2009)
   Một học giả phương Tây coi Thủy Hử là bệnh hoạn(10/2/2009)
   Nhà thơ Xuân Diệu: Chuyện lạ để đời(8/2/2009)
   Sự công tâm tối thiểu cần có khi cầm bút(6/2/2009)
   Nghĩ từ chuyện giải oan cho Phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường(6/2/2009)
   Hậu duệ Nguyễn Du và lời nguyền dứt chốn quan trường(28/1/2009)
   Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã được dịch và giới thiệu tại 13 quốc gia...(24/1/2009)
Sự kiện
Bộ Chính trị: Rà soát lại dự án bô-xít Nhân Cơ
Nhân vật
Nhà thơ Tế Hanh: Mười năm trôi dạt giữa hai bờ sông mê...
Bình Luận
Một số nhận định sai lạc về thơ Tố Hữu
Giới Thiệu Sách
“Bóng” - cuốn tự truyện về những góc khuất của những người đồng tính
Thư gửi nhà báo trẻ
Rắn và khuyên lưỡi

Xem truyền hình VTC
Xem truyền hình VTV

 
 
HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM
Địa chỉ: 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hai Bà Trưng - Hà Nội - Việt Nam
Điện thoại: (84-43) 9448134 * Fax: (84-43) 8263777
Email: vanvn.net@gmail.com / hoinhavanvietnam@gmail.com
Tổng biên tập: Hữu Thỉnh
Giấy phép số 77/GP-TTTT- Cục Quản lý Phát thanh-Truyền hình và Thông tin Điện tử- Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 26/8/2008.
Hội Nhà văn VN giữ bản quyền nội dung trên website này.
Xây dựng, phát triển: iDesign