Phạm Công Trứ: Nhà quê khí chất tràn trề/ Tớ đi rung cả vỉa hè Đồng Xuân
   

Chùm truyện vui của Nguyễn Hiếu
Cập nhật: 8:07:00 1/4/2011

Trò đùa của trời

Nàng đang ôm eo chàng. Chàng ngoẹo cổ nhìn lại nàng bằng động tác mà chàng cho rằng duyên nhất trong mọi động tác mà chàng có thể làm được. Có lần nàng đã thủ thỉ “em chết vì cái liếc của anh khi anh ngoẹo cổ nhìn em”. Nhìn họ kẻ thờ ơ nhất trong cuộc đời này cũng bảo đó là một đôi đẹp. Biểu tượng sinh động, hoàn mỹ nhất của tình yêu lứa đôi. Bởi vì họ đang đi đến hạnh phúc. Nói nôm và cụ thể hơn vì đó là một cặp trai gái đang trên đường đi phát thiếp mời bè bạn và ngưòi thân đến dự dám cưới của họ vào ngày thứ hai tuần sau. Tối nay là tối thứ ba. Tức là họ chỉ cách ngày hạnh phúc nhất của đời người tính chi li là năm ngày, sáu đêm nữa. Chính vì thế nên họ vẫn đèo nhau đi trên bờ đê làng mặc dù lúc đó trời phía đông đã hiện lên nhoay nhoáy những làn chớp đông. Lúc chàng rú ga trước cổng báo hiệu, nàng ló ra môi cong nũng nịu “có khi mưa đấy”. Chàng cứng cỏi am tường nói “mẹ anh bảo chớp đông nhay nháy, gà gáy mới mưa”. “Thế á ? Nhỡ mưa thì sao”. “Mưa thì anh che cho em chứ sao. Che cho cả đời còn được nữa là trận mưa”. “Ghê nhỉ. Thế thì chờ em”. “À này”. “Gì thế ?” “Đeo nhẫn rồi đấy à?” “Đeo thử xem có vừa không. Để hôm ấy đỡ lúng túng”. “Thế thì em cũng vào đeo cho có đôi nhé”. “Ừ cho có đôi. Nhưng nhanh lên, đợi lâu, sốt ruột lắm đấy”. “Biết rồi, khiếp”. “Hạnh phúc không thể trì hoãn”. Chàng véo von như hát. Nàng nhon nhon đi vào rồi lại nhon nhón đi ra với vẻ hỉ hả, tin cậy.

- Còn mấy cái nữa nhỉ?

Nàng hỏi giọng ngọt thỉu.

- Mười hai cái.

Chàng nói giọng trầm tĩnh.

- Như thế mình phải đi mười một chỗ thôi vì cái Loan, cái Vinh và anh Lâm ở cùng một khu nhà. Cái Loan với anh Vinh mới giận nhau to chứ không mình chỉ cần mời một thiếp.

- Biết đâu sau đám cưới mình họ lại làm lành thì sao?

- Ừ nhỉ. Em cũng muốn thế lắm. Cơ mà cái Loan nó cố chấp lắm.

- Vinh nó cũng tốt đấy chứ.

- Vưỡn biết thế nhưng em nghe cái Loan kể nó tình cờ đọc được tin nhắn của người yêu cũ của anh Vinh giọng tha thiết lắm.

- Thế là ghen đúng không?

- Ai mà chả ghen. Anh cũng cứ liệu liệu đấy. Giọng nàng từ kể lể chuyển sang hờn yêu.

- Em yên tâm đi. Chiều nào đi làm về anh cũng cho em kiểm tra lại điện thoại.

- Nhỡ anh xoá hết những tin làm em nghi ngờ thì sao?

Bàn tay nàng cấu nhé vào lưng chàng. Chàng buông một tay xoa nhẹ lên mu tay nàng, giọng khảng khái:

- Làm con trai cái gì cũng phải đàng hoàng nhất là với vợ yêu của mình. Có như thế con cái về sau mới học được những đức tính tốt của bố mẹ.

- Nhìn xa trông rộng thế. Nàng ngả đầu vào lưng chàng. Hai tay ôm chặt. Thế anh thích có mấy đứa con?

- Bây giờ nhà nào cũng chỉ hai thôi.

- Anh là con một, nên nếu được thoải mái em sẽ đẻ cho anh hai trai một gái.

- Thế kia á. Cái mồm, cái mồm. Nói thì dễ. Thế có nuôi được không?

Một tiếng nổ vang lưng trời. Nàng rụt cổ miết má mình vào lưng chàng

- Sấm đấy..

- Kệ sấm trước càng khó mưa. Mẹ anh nói rồi.

- Anh này. Em đã tính. Sau cưới em sẽ đăng kí học lớp tiếng Anh ở cơ quan.

- Tất nhiên nghề của em việc ấy rất cần.

- Anh chả hiểu gì cả. Công việc là một chuyện. Cái chính là em muốn thông thạo tiếng ấy để sau này dạy cho con. Mai sau không có ngoại ngữ thì khổ lắm.

- Chỉ sợ có mang rồi em lại ngại thôi.

- Ứ ừ. Em đã nhất quyết rồi. Hai năm sau mới đẻ. Thông thạo tiếng Anh, em sẽ được lên lương. Sau đó đẻ liền mất công nuôi một thể.

- Anh cũng nghĩ thế. Hai năm đúng rồi. Sếp vừa bảo anh đang nằm trong danh sách được cử đi học thêm lớp bồi dưỡng nghiệp vụ ở Pháp.

- Thế á? Sao bây giờ mới nói. Đi lâu không?

- Sáu tháng. Phải hi sinh một tí thôi. Khi về…Thôi chả nói nữa. Nói trước không bước khỏi đầu.

- Nói đi, nói đi. Giấu em làm gì. Sáu tháng à. Kìa đi chậm thôi. Trời hình như sầm hơn thì phải. Sang bên ấy không được léng téng đâu đấy nhớ.

- Làm gì có chuyện đó. Anh yêu em suốt đời.

Cuối trời sấm ùng ục như bụng người đầy hơi.

Chàng vòng tay quàng vào lưng nàng để minh hoạ cho lời hứa. Nàng quàng tay lên ngực chàng. Hai cái nhẫn cưới loé sáng vì ánh sáng của làn chớp rồi liền sau đó là tiếng nổ váng trời. Chàng rùng mình như bị ai đánh mạnh vào gáy. Hai tay chàng vung lên. Chiếc xe máy mất người đang đà lao mạnh xuống vệ đê. Chàng và nàng mỗi người văng một chỗ nằm im lặng.

- Có người ngã kìa.

Trên đê vài bóng người lố nhố đang tản ra.

- Khổ quá, sét đánh trúng người thì phải…

- Kìa cả xe máy …

- Hẳn hai người. Đấy đấy. Chắc họ đèo nhau. Đỡ họ dậy xem có làm sao không?

Mấy người tốt bụng chia nhau xồng xộc lao đến. Một chiếc ôtô đi ngược chiều, thấy bóng người đi chậm. Ánh đèn của nó soi rõ mấy tấm thiếp cưới vương trên cỏ bên cạnh thân hình chàng sóng sượt .

17/3/2011 Ngày nghe tin thiên tai ở Nhật

 

Trò chơi của người

Buổi sáng mùa xuân tuyệt đẹp. Mặt trời hàng tỉ tuổi hôm nay trở lại với vẻ e ấp của cô gái già tìm được người yêu. Lấp ló sau đám mây trắng đục như mảnh khăn cũ của cô gái nghèo biết trang điểm. Cỏ cây run rẩy như chờ đợi sự xoa vuốt của gió. Trên bờ đê, hai con cào cào đang chậm chạp bò lại gần nhau. Cào cào đực là anh chàng mới lớn, vạm vỡ khoác đôi cánh màu nâu nhạt diêm dúa. “Chỉ cần một cái nhún là ta đến được bên nàng. Song hãy bình tĩnh, đừng làm nàng hoảng hốt, nàng sẽ hiểu lầm ta mất”. Cào cào đực nghiêng cái mặt dài thuỗn (giống người mặt dài thì xấu vì bị ví như lưỡi cày. Ở giống cào cào mặt càng dài, càng nhọn càng đẹp) nửa tảng răng nhểnh lên. Ấy là động tác làm duyên của cào cào đực. Chàng ta cúi xuống ngắt một nhánh cỏ non mỡ. Chàng nhẹ nhàng đi đến, chàng sẽ tặng nàng ngọn cỏ này, như giống người tặng hoa. Ngọn cỏ ngon biết bao. Nàng thử nếm đi. Cứ là ngọt thấu đến tận càng. Cào cào cái vểnh đầu hình tam giác, giương đôi mắt màu ngọc lam nhìn. Nàng ao ước lắm chứ. Nàng cái nào chả thích người yêu mình cường tráng, khoẻ mạnh. Đôi râu trên chóp đầu nàng ngọ nguậy vẻ ưng thuận. Nàng hơi cúi xuống. Bàn chân thứ nhất của chàng đặt lên gờ lưng nàng. Ôi, phút giây chờ đợi…

Cách đôi cào cào hơn ba mét có một đôi trai gái. Để xứng với mùa xuân kì diệu, hai người đẹp tuyệt vời. Màu hồng trên má cô gái, cơ bắp cuồn cuộn trên tay chàng trai. Mồm cô gái ngậm ngọn cỏ may để làm duyên chứ không phải để ăn như nàng cào cào. Khuôn mặt chàng vuông vức (giống cào cào mặt vuông thì dị dạng, ở giống người mặt càng vuông càng chứng tỏ chất đàn ông vì nó đựơc gọi là mặt chữ điền, loại mặt thường được gán cho kẻ sĩ và người phúc hậu) vênh lên làm điếu thuốc chàng đang ngậm vểnh cao hơn để chứng tỏ chàng đã lớn. Cô gái nghênh mặt nheo mắt nhìn trời rồi cúi xuống nhìn thảm cỏ. Nàng bỗng reo lên tinh nghịch và thơ ngây :

- Hai con cào cào. Anh nhìn thấy không? Đấy, đấy …

Cô gái cố cười thành tiếng nắc nẻ, cánh tay trần choàng lên cổ chàng trai để hướng cho chàng nhìn thấy.

- Ừ nhỉ.

- Bắt cho em đi. Bắt cả đôi nhé.

- Được rồi.

Chàng gỡ tay nàng, thu mình lại, giơ tay chộp nhanh. Cào cào đực mặc dù đang mê mải trong ái tình vẫn đảo mắt, giật mình đập càng xuống đất bay vọt lên. Cào cào cái vì thụ động trong tình ái nên không nhảy kịp, liền bị tóm gọn. Chàng làm điệu dâng con cào cào bằng hai tay cho người yêu .

- Ơ, sao chỉ có một con?

- Con kia khôn quá.

- Anh chán lắm - Cô gái cố ý làm mặt phụng phịu .

- Ấy. Bẻ càng nó đi, không nó nhảy mất bây giờ.

Cô gái nhoẻn cười. Hai chiếc càng cào cào rơi xuống mặt cỏ.

- Áo đỏ, áo xanh này.

- Ừ nhỉ.

- Em vặt cánh ngoài của nó đi trông đẹp hơn đúng không?

Hai chiếc cánh xanh rờn duyên dáng của con cào cào bị ngắt rơi lả tả.

- Kìa, bẩn hết tay em rồi.

Chàng trai sốt sắng nâng tay cô gái xuýt xoa khi thấy từ miệng cào cào vì đau tiết ra thứ nước màu nâu sền sệt.

- Khiếp.

Cô gái quẳng con cào cào đi.

- Bẩn thật, giống này hay ăn phân trâu lắm đấy.

- Thế á?

Chàng trai nhặt con cào cào rồi vung tay ném. Con cào cào tội nghiệp bị tung nửa vòng trên không rồi rơi xuống mặt hồ nước ven đê. Con cào cào cái tuyệt vọng khua chân rối rít làm loang những vòng xoắn răn reo nho nhỏ. Nhưng chỉ một thoáng sau, mấy chú cá mương láu lỉnh đã lao đến tranh giành con mồi. Con cào cào đực sau cú nhảy thoát thân, đứng bần thần ở nách cây dứa gai. Chắc nó cũng đang buồn. Chẳng gì tình yêu đang mặn nồng, thế mà…Đôi trai gái ngồi một lúc đứng dậy, tay trong tay bước đi duyên dáng, vô tư, vui vẻ …

Cũng may trên trái đất này không có loài vật nào to gấp trăm, nghìn lần như giống người so với giống cào cào. Nếu có lúc ấy thật đáng sợ, đáng thương cho lũ người nhỏ nhoi, bé mọn như chúng ta trong trò đùa bình thường, vô tâm của chúng.

Nguyễn Hiếu

Tin bài mới

1
2
3
4
5
Tin mới