Eliot (nhà thơ Anh gốc Mỹ): Cái xác anh trồng năm ngoái trong vườn/ Đã bắt đầu nẩy mầm chưa? Thanh Quế: Tôi như thấy những tháng năm đời mình còn lại/ Là những tháng năm vay mượn của các anh/ Những người đã khuất (Nói với một người anh - nhớ Lê Anh Xuân)

   

Chùm thơ Bài hát tháng Mười của Trần Quang Quý
Cập nhật: 14:45:00 16/7/2010

Ảnh minh họa
Bài hát tháng mười, Gọi sẻ, Ngoặc đơn, Đất mũi.. là những bài thời mới nhất về tháng mười của Trần Quang Quý

BÀI HÁT THÁNG MƯỜI

Những cánh đồng châu chấu vừa hát lên cùng gió

tháng Mười

chúng mang hơi thở tháng Mười này sang những tháng Mười khác

tháng Mười dâng hạt

rón rén heo may

sương muối gặt hoàng hôn tóc mẹ

những giấc người bạc trắng giấc mơ

Tôi đi ngang những mùa cốm thơm thao thiết chân trời em đã buộc tôi từng nút thắt ký ức

trăng hổn hển tuột đêm thiếu nữ

có tiếng hát của sương khuya và cánh đồng miên man

cỏ dại

thơm ngây ngất làn môi con gái

Tôi gọi tên em giấc mơ tháng Mười

dọc những con đường thảng thốt heo may

trên bầu ngực mùa thu đang cốm

trong khảm khắc cất lên những âm điệu cánh đồng mê cảm

những lẻ mùa lẻ bóng lẻ ngày xưa

Sau vụ gặt những con đường mệt nhoài nằm thở trong

rơm rạ

những chiếc liềm mỏi gặt giờ nằm im trên vách

chúng vẫn cong lên hình dấu hỏi

những dấu hỏi ngàn năm mai táng trong thẳm sâu

luống đất

những dấu hỏi bay lên ngái cay mùi tro bếp

những dấu hỏi ngược về cổ xưa tiền kiếp

Hạt lại gieo. Nhẫn nại. Hạt người

GỌI SẺ

Này sẻ. Và những con đường chạy dọc ấu thơ

những chiếc lông tiềm thức mọc lên đôi cánh mang ước mơ lộng lẫy bầu trời

bay lên ban mai ứa đỏ

bầy sẻ nhỏ cắp mùa lên tổ

cắp giai điệu cánh đồng

Chiếc mỏ tí hon gắp những giọt sương, hơi thở của đêm

ngưng giọt

chúng đan cả bầu trời, từng sợi bình minh,

từng mũi chỉ hoàng hôn thành tổ ấm

hạnh phúc lót bằng đời rơm rạ

những mảnh hồn dân dã thắp lên cánh vỗ những chân trời

Ta gọi sẻ, gọi những mùa thơm hạt

nhớ mái hiên chiều mẹ ta sàng gạo

dưới tay Người rào rạo mắt thời gian

mẹ sàng cả tiếng chim, lăn líu ríu từng chùm lên mặt đất

cái tiếng chim nhỏ nhoi

ta thương sẻ loài chim không biết hót

cả một đời chiêm chiếp tiếng sẻ thôi

Nhà ta đây chim hãy về, như từng về tíu tít ngọn cau, rúc rích hiên chiều

ôi tiếng chim - một mái hiên ấu thơ ta trú ngụ

tiếng chim theo ta qua bao mùa khốn khó

đến bao giờ hỡi sẻ, hót lên?

NGOẶC ĐƠN

Những cơn bão ngôn từ có lúc muốn lồng lên

cả tiềm thức cũ mèm hay ngữ nghĩa vừa khoác manh áo

mới từ vựng

những con chữ cởi trần, không câu nệ xiêm y mỹ tự

chúng vẫn loanh quanh nổi chìm trong ngoặc

xác chữ buồn

rụng xuống nhân gian…

Ngoài kia, một thế giới đa ngôn

những lêu lổng ngôn từ, những tuỳ hứng không câu không chấm phảy

khi kiệm chữ nén từ, khi uốn éo làm văn

khi tán gẫu, đại ngôn, khi bóng bẩy

khi ngữ nghĩa chết khô trong xác từ sáo rỗng

chúng vẫn được quyền chính danh văn bản

một đặc quyền không đóng ngoặc tư duy

Nỗi đau thầm trong cấu trúc cô đơn

một chiếc ngoặc mong manh gông cùm phận chữ

những con chữ một đời vai phụ

những con chữ chỉ giản dị làm phu giải nghĩa

cũng một đời thèm tháo ngoặc

Tự Do!

ĐẤT MŨI

Cảm xúc tôi gối lên từng lớp sóng để thoả cơn

sông nước giãi bày

Đất Mũi phù sa mùa sinh hổn hển

nghe giao hoan rầm rì trong nắng non những chùm rễ đước

cắm vào cuộc tình hoang bùn đất

Những bầy sóng khoả từng ngọn trắng vỗ trực cảm

gió cởi trần ngôn ngữ tự do

và đất, đất trầm lặng bò ra ghì ngực biển

biển lại muốn lột bờ bằng phóng túng đại dương

Câu vọng cổ xuống xề kéo Đất Mũi nối trùng trùng mắt lưới

nối ngày vào bóng tối, nối nắng vào mưa, nối ảo giác lẫn vào bờ trực giác

và em, em ngồn ngộn Cà Mau

tôi hoang gió, tôi vỡ cùng ảo ảnh

vỡ lặng im

trong mắt em lặng biển

Con tàu đã kéo còi, còn hây hẩy bờ em níu lại

còn phù sa bơi sóng phì nhiêu

tôi nhốt biển Cà Mau trong ngực

nghe ướt đầm tái sinh

Trần Quang Quý

Pre
1
2
Tin mới