Chế Lan Viên: Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước/ Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà/ Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc/ Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa (…) Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây/ Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?/ Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ/ Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?

   

Giá của… xác chết
Cập nhật: 21:22:00 7/11/2010

 

Xưa có chuyện “Hai phải” kể rằng:

Nước sông lên to. Một nhà giàu không may có người chết đuối. Có kẻ vớt được xác. Người nhà giàu xin chuộc, kẻ ấy đòi nhiều tiền. Người nhà giàu đem câu chuyện thưa với Đặng Tích. Đặng Tích bảo:

-Cứ để yên. Nó còn bán cái xác cho ai được mà sợ?

Kẻ vớt được xác thấy nhà kia không hỏi nữa lấy làm lo, cũng đem câu chuyện thưa với Đặng Tích. Đặng Tích bảo

-Cứ để yên. Nó còn mua cái xác ấy của ai được mà sợ?

Ngày nay, ở thành phố cũng có chuyện “Hai phải”. Có điều, “xác chết” ở đây không phải là người mà là… nhà, những “ngôi nhà siêu mỏng” “siêu méo” còn lại sau giải toả ở nơi có con đường đang cải tạo, nâng cấp. Nhờ lách luật rất… có duyên mà một số người vẫn còn ngôi nhà “mở cửa ra gặp toa-lét”, chẳng sử dụng được vào việc gì ngoài việc chắn hộ đằng sau. Chủ nhà đưa ra giá rất cao. Còn người muốn mua không ai khác ngoài chủ hộ liền kề sau lưng. Bất động sản này giữa kẻ mua và người bán đều độc quyền, rất “có giá” với người này nhưng lại “vô giá” với người khác. Việc mua bán… vô cùng khó!

Xác người chết để lâu thối ra, còn xác “nhà siêu mỏng, siêu méo” để lâu giá có bị rẻ thối ra không? Thời gian sẽ trả lời. Hãy chờ xem

VŨ QUỐC TÚY


1
Tin mới