Thu Bồn: Sông Hương dùng dằng sông Hương không chảy/ Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu. Nguyễn Duy: Chợ chiều Bến Ngự chưa tan/ Ai lên ngược dốc Phú Cam một mình?
   

Nguyễn Phan Quế Mai và tập thơ Cởi gió
Cập nhật: 17:35:00 12/6/2010

CỞI GIÓ

Một ngày gió nâng tôi lên cao

Tôi nhìn xuống thấy một con kiến bị cầm tù trong hộp thư điện tử nhiều ngăn, trong chiếc điện thoại di động thỉnh thoảng lại đổ chuông

Một ngày gió nâng tôi lên cao

Tôi nhìn xuống thấy một con chim bị cầm tù trong tiếng ngợi ca của bầy đàn, trong những mốc giới hạn mỹ cảm đã được sắp đặt

Một ngày gió nâng tôi lên cao

Gió trao tôi đôi cánh

Và bảo tôi hãy cởi gió ra và bay lên trên ý nghĩ

THÁNG TƯ

Chạm môi vào tháng Tư

giật mình nghe môi tháng Tư là nụ hoa gạo đỏ

những nụ hoa run rẩy gửi nụ hôn về phía chân trời

không người nhận

tan tác rơi

tôi nhặt mang về ủ cho mình giấc mơ nhuốm màu lửa

Chạm tay vào tháng Tư

da thịt tháng Tư là cánh đồng mạ mơn mởn xanh

lá mạ sắc lẹm cứa tay tôi rỉ máu

tôi gói mùi thơm dịu dàng vào áo

ủ làm giấc mơ buồn

Chạm ngực vào tháng Tư

nhịp tim tháng Tư thở vào ngực tôi lời lang thang của gió

tôi ủ vào trái tim để ngỏ

lời tình không men

Ngước mắt nhìn lên tháng Tư

lệ tháng Tư khóc vào mắt tôi bằng giọt mưa mùa đông để quên

cơn mưa hạ sải chân chạy trên cánh đồng loáng nuớc

tôi gói vào tóc ướt

ủ giấc mơ phiêu bạt về phía trời xa

Tháng Tư nở hoa

bằng những đôi-môi-hoa-gạo-đỏ.

ƯỚC VỌNG MÂY

Đổ tung tóe vào tôi cơn mưa rào mùa hạ

những giọt mưa thanh tân hòa ca

Hóa thân từ biển cả, sông ngòi, đồng ruộng

từ nước mắt sung sướng, khổ đau

và một ngày mây

và một chiều rơi

òa lên tôi

sa bồi

ca hát

Những giọt mưa ngân như rừng, những giọt buông như biển

những giọt mưa không quốc tịch

gõ vào tôi những cung bậc dương cầm ào ạt, rì rầm, tí tách

xướng lên khúc ca sống

Và mưa và mưa quanh tôi những phận người ngắn ngủi

chênh vênh

một lần trắng giọt

Những phận người mang thèm khát, như mưa

như triệu triệu hạt đan cài xóa nhòa ranh giới

được hạnh phúc một lần òa vỡ

từ đâu đó trong thẳm sâu của đất

bay lên

những

ước vọng

mây....


ANGKOR ANGKOR

Giật tung cúc áo ngày hối hả

Ta trở lại bình yên nằm nghe đá thở

Angkor, Angkor!

Trăng đầy như Biển Hồ

Gió lùa rằm vào ta

Đêm sóng sánh vào ta

Nhón chân vũ điệu Apsara

Nghe tim đập lời tỏ tình triệu tuổi

Tạc ta vào bóng tối

Thời gian lắng lại vĩnh hằng

Ánh mắt em trong

Soi ta vào em, ta chạm vào nỗi đau diệt chủng

Ơ kìa! Đá đang chồi lên mầm sống

Ta bỗng rêu xanh tóc bạc mây trời

Rơi vào Bayon thăm thẳm nụ cười

Gió tóc cuộn bay về bốn hướng

Giật tung cúc áo ngày hối hả

Choàng khăn voan lên đêm

Ta nằm nghe đá thở

Muộn mùa.

Angkor, 22/1/2009

NÓI CÙNG CON

(cho MF và JF)

Soi vào mắt con, mẹ thấy cả một trời xanh cứu rỗi

Quỳ xuống và tin, ngây thơ trong trẻo còn tồn tại trên đời

Tóc con rẽ ngôi

Chỉ đường mẹ quay về thời thơ ấu

Hàng hàng ngô khoai xanh như tóc con

Bạt ngàn lúa lúa thơm như tóc con

Mẹ lại lên năm. Trò chơi trốn tìm

Đằng sau cửa nấp, mẹ tìm thấy mẹ

Tay con be bé

Mở cửa thiên đàng

---

Thênh thang thênh thang tiếng con cười nói

Líu lo líu lo tiếng con hờn dỗi.

Con là người lớn, mẹ là trẻ con

Trái đất thoắt vuông trái đất thoắt tròn

Ta chạy thênh thang đồng lộng lộng gió

Châu chấu cào cào hoa vàng hoa đỏ

Ta ôm nhau ngủ cùng trăng cùng sao

Hoa vàng hoa đỏ châu chấu cào cào

---

Đồng hồ báo thức

Mặt ngày vệu vạo

Rùng rùng chuyển động người vấp phải nhau

Bụi đường khói xe

Cũ kỹ

Nát nhàu.

Con gọi mẹ về trời xanh cứu rỗi

Gột rửa khói bụi, mẹ lại lên năm

Đuổi đom đóm bay dưới trời sao trăng.

HÀ NỘI

Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà nội

Hà nội tự sinh ra và tự lớn trong tôi

Một cây yêu thương xum xuê vòm lá

Cây yêu thương tạc hình Cột Cờ Hà nội thổi vào hồn tôi phất phới hai từ “Tổ quốc”, rạo rực mỗi lần tôi phóng xe qua

Cây yêu thương mang hình hài phố cũ nắng ngủ quên trên mái ngói nghiêng nghiêng

Hồ Gươm Hồ Tây Hồ Ngọc Khánh những mặt hồ sóng sánh đổ vào tôi ánh sáng

Di cư vào tôi những đỏ trắng tím hồng của hoa phượng, loa kèn, bằng lăng, sen ngát

Du mục vào tôi chợ hoa đêm Quảng Bá những vầng nón lá sáng vầng trăng

Bãi sông Hồng cong dáng em thiếu nữ mùi hoa sữa vương mềm tóc

Cửa Ô vào đêm mở ra lối nhỏ ảo mờ sương phủ lạc bước người về

Ba mươi sáu phố dẫn về ngực tháp Rùa

Những chiều đổ lá xõa thu về

Dáng người gồng gánh vơi mỏng triền đê

Cuộc sống chảy qua ngập ngừng hè phố hàng nước chè đầu ngõ quán phở bình dân

Rất xa

Rất gần

Rất thương

Rất lạ...

Những hoa những lá những giọng những người

Như dành mình tôi

Như hóa thành tôi

Tôi không được sinh ra và lớn lên trong Hà Nội

Hà Nội tự sinh và tự lớn trong tôi.

MÙA TRINH NGUYÊN

Họ gánh về cho tôi mùa ổi mùa xoài mùa mận

Mùa sen mùa cốm trên vai

Cả nắng ban mai cả hoàng hôn tím

Ngày đi rưng rưng đôi dép lê.

Tôi mua được mùa ổi, mùa sen bằng đồng bạc lẻ

Đồng bạc lặng lẽ

Thấm đấm sương đêm, thấm đẫm mồ hôi

Sau lưng họ đồng làng mồ côi hun hút gió

Vòng tay ngỏ

Lời ru con căng sữa

Họ gánh về cổng tôi bao mùa trinh nguyên, những mùa tôi sẽ quên nếu thiếu họ

Hương nhãn Hưng Yên vừa vào mùa, sen Tây Hồ vừa nở, cốm Làng Vòng vừa trăn trở những hạt xanh

Họ gánh tặng tôi ngọn gió mát lành đồng quê

Nơi mẹ, và con và chồng họ đứng chờ

Nơi cơn mơ

Vùng vằng khát

Khó thời đòn gánh đè vai
Lần hồi nuôi mẹ mặc ai chê cười
*”

Những ngôi sao của tôi

Gánh trên vai mình hẩm hiu số phận

Vô danh giữa đời thường

Dẫu đôi lúc đặt vào mắt tôi bao tia nhìn mang hình dấu hỏi.

(*ca dao)


Tắt Telex VNI

Ý KIẾN ĐỘC GIẢ

Tên của bạn

 

Email

   

Ý kiến của bạn

 

1
Tin mới