Tìm tòi thể nghiệm

14/3
9:14 AM 2017

THƠ TRÊN TẠP CHÍ THƠ HỘI NHÀ VĂN, PHẦN III-SỐ 1 VÀ 2/2017

Nhà thơ A.Machado “Tôi nghĩ rằng nhân tố thơ ca không phải là ngôn từ trong giá trị âm hưởng của nó, cũng không phải là mầu sắc, cũng không phải đường nét, cũng không phải là sự phức tạp của những cảm xúc, mà là sự rung động sâu sắc của tinh thần"

Thơ là cái mà tâm hồn ta trăn trở điều gì. Là cái mà ta đã nói, nếu quả thực điều đó có thể nói. Là chính tiếng nói trong lời giải đáp thấm đậm tình người, khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài”.

NGUYỄN TRÁC

Viết trong chiều 23 tháng Chạp

 

Những túi ni lông

Còn giắt lại trên cầu

Bay như những lá cờ tạm biệt

Cá chép ngày 23 tháng Chạp

Chạm sông rồi còn quẫy đuôi lên

 

Không hóa Rồng

Cá chép hóa niềm tin

Cá chép thành hy vọng

Cho con người gửi gắm thiên nhiên.

 

Chiều cuối năm

Thành phố bỗng trang nghiêm

Chân trời đầy bí mật

Em bảo em cũng vừa thả về sông ba con cá bạc

Ở nơi bắt đầu ngọn gió ngày mai

 

Và cũng ở nơi đây ta gặp

Nỗi cô đơn sông nước dân chài

Trong giờ phút tiễn đưa ông Táo

Tóc bạc già như cũng mãn khai

 

Dưới kia sông

Vẫn chảy bao đời

Mang màu đỏ phù sa cuộc sống...

LÊ THỊ MÂY

Âm thanh đảo

 

Tiếng gà gáy, đồng hồ tích tắc, mèo kêu

Tiếng trẻ học bài tiếng reo bếp lửa

Tràng hạt tâm tinh, tiếng mõ đổ nghiêng chiều

 

Mỗi âm thanh, mọi âm thanh kỳ ảo

Dội rất trong vào ngực đá phơi trần

Bàn tay lính vỗ về lặng yên được bão

 

Cánh binh nhì cũng nguôi vơi đôi nỗi nhớ nhà

Đổi phiên gác, ngủ mơ cất tiếng gáy

Trăng tròn rơi quả trứng, mái gà mẹ xồ ra

 

Âm thanh đảo chiêm chiếp gà con nở

Ủn ỉn lợn hoa con cá quẫy mớ rau

Bữa cơm lính con triều vừa reo vừa thở

2009

HOÀNG TRẦN CƯƠNG

Cận Tết

 

Trước Tết một ngày

Anh như nắng vàng không buông ráng

Loảng xoảng xóm làng

Thương bóng mình ống thấp ống cao

 

Trước Tết một đêm

Anh như cơn mưa mút mùa đến muộn

Cỏ lác bạc đồng

Thôi thì em cứ chao chân khỏa niềm riêng

của chúng mình khỏi lấm

 

Trước Tết một giờ

Anh như giấc mơ tỉnh vội

Ngoài kia phố xá bỗng thừa

Giật thột thấy trời im ắng

 

Trước Tết một khắc

Cúi dâng đất dày nén hương đỏ rật

Phăng phắc cõi bờ gió mưa tứa mật

Ngẩng đầu lên năm mới chạm ngang mày...

TRẦN KIM ANH

Lời hoa gạo

 

Một chớp mắt xa

Ba lần cúi mặt…

 

Cây gạo nhà bên bảo:

Thế vẫn chưa xong

Ta hoa gạo

Gom Xuân

Dâng cho Hạ

Cháy hết mình sinh nở dịu dàng Thu

Ngậm đắng chát dìu Đông qua buốt giá

Xuân bung ngày

Ta đỏ dịu làng ta!…

 

Cây nói vậy

Người rừng rừng ý nghĩ:

Một chớp mắt xa

Cúi mặt ngẫm ba lần

NGUYỄN VĂN HIẾU

Ngẫu cảm

 

Trằn trọc canh ba lẻ tiếng gà

Con tàu phương ấy đã rời ga

Bóng tôi cùng bóng cây khuya khoắt

Đường vắng, đèn thưa lạnh nỗi nhà

Bao giờ

 

Bao giờ con nước qua mùa lũ

Ngọt gió heo may cải trổ ngồng

Bao giờ em trở về quê cũ

Áo tím chiều lay trên bến sông

NGUYỄN TRUNG NGUYÊN

Nhớ mẹ quê xưa

 

Con còn nhớ những ngày nước lũ

Tiếng chim kêu chao chác bên hè

Mẹ dậy sớm se rơm ủ lửa

Tiếng thở dài con vẫn thường nghe

 

Rồi nước rút con sông trơ đáy

Mẹ xắn quần bì bỏm ngược dòng

Bê rổ ốc con cười hỉ hả

Không kịp nhìn mắt mẹ mênh mông

 

Trăm con nước đổ nguồn ra biển

Con trôi theo lũ cuốn cuộc đời

Háo hức tắm bao bờ bến lạ

Mẹ quê nhà ngồi đếm lá rơi

 

Cứ mỗi năm tháng chín nước về

Con chim lại bên hè chao chác

Khói rơm sớm làm nhòa tóc bạc

Tiếng thở dài mình mẹ lắng nghe

 

Sông chảy xuôi gió thổi ngược mùa

Trái tim biết bên nào bồi lở!

Đời mẹ cứ nhớ thương vời vợi

Nước về rồi mà con vẫn xa.

ĐINH NAM KHƯƠNG

Chiều vắng

 

Chiều như thuyền sắp tới bờ

Như sông sắp ngủ lững lờ mây trôi!...

Chiều như chiếc lá sắp rơi

Như trăng sắp lặn về nơi cuối cùng!...

Chiều như là gió ngập ngừng

Như nắng sắp tắt phía rừng núi xa!...

Tiếng chim "bắt tép kho cà"

Kêu trong chiều vắng làm ta giật mình

MAI LIỄU

Mùa măng

 

Mùa măng

Mùa bìm bịp kêu từng chùm ven núi

Mùa hoa lau ngậm trắng mưa bông

Mùa cá vật thò vây mép nước

Trứng cá đeo óng ánh như cườm.

 

Mùa măng

Những chú cò nâu rụt cổ ngồi ngó nghiêng trên bờ ruộng

Từng đàn sáo đen chới với xuống đồng

Chim xanh chim lửa chuyển bụi tre bụi duối

Hoa cải vàng ấm áp bờ nương.

 

Mùa măng

Mùa hươu ra ăn lộc

Mùa chim gâu xanh bay đôi

Mùa hổ chẳng thiết săn mồi

Giữa rừng sâu ầm ào gọi bạn!

 

Mùa măng

Những hũ rượu Tết ngồi nghiêng bên bồ thóc

Cái gùi nằm góc hiên

Mùa bản dưới mường trên

Làm hội.

Mùa trai gái đi chật đường

Mùa kết bạn tìm duyên

Mùa tình ngả nghiêng trời đất

Giục

Mầm măng tai tím

Đội mùa xuân nô nức nhô lên.

P.N.THƯỜNG ĐOAN

Sóc

 

con sóc trên dây điện nhìn người

ngạc nhiên thấy cây không có lá

 

người ngạc nhiên thấy phố có sóc

những con sóc đuôi vảnh cong múa theo vòng xe

 

tôi ngắm sóc múa trên dây điện

trên cột điện

trên cây si già

lòng reo vui sáng sớm

 

ngắm sóc gặm trái bàng chín

mắt sóc long lanh nắng sáng

óng ả nắng trưa

rực trong đêm dưới trăng mười sáu

hồn bâng khuâng...

 

sóc có biết buồn?

đôi lần tôi tự hỏi

 

người có biết buồn?

đôi lần tôi thắc mắc.

 

sóc múa vô tư mừng mặt trời lên

mừng sương còn treo đầu cây mắc cở

mừng gió còn đùa lá bay

 

người múa khi mặt trời không mọc

gió ngưng thôi vi vu

cây khô chết bên bờ sông cạn

 

sóc nhìn người

khúc ban chiều lạc tông

viên đạn săn nám khói

 

tôi vẫn thấy sóc chuyền trong thành phố

cõng tiếng trẻ thơ tung tăng về rừng xưa

 

rừng xưa với đại ngàn xa lắm…

8.3.2009

Y PHƯƠNG

Biển tím

 

Biển màu gì

Màu tím

 

Tím làm bằng gì

Bằng tình yêu

 

Tình yêu làm bằng gì

Bằng nỗi nhớ

 

Nỗi nhớ làm bằng gì

Bằng tóc

 

Tóc làm bằng gì

Muôn vàn đắng cay.

NGUYỄN ĐÌNH PHÚC

Cún con trên đảo Mang mang

 

Nó chẳng biết xa đất liền mấy dặm

đến đảo này được lính bắt tay

được dạy đứng hai chân xoay mình cảnh giới

được thỏa thích bơi chạy nhảy đó đây

 

Và người lính từ khi nó đến

bắt gặp đâu đây hơi hướng của làng mình

trong tiếng sủa vu vơ sóng nước

gợi vườn quê đom đóm lập lòe xanh

 

Ở nơi nào sóng dữ như ở đây

những người lính trụi trần giữ đảo

nơi cọng rau nép mình xanh thơm thảo

chú cún con sứ giả nối bờ vui

 

Cún sẽ dạn dày cùng đảo quê hương

dẫu nổi chìm ngàn sau vẫn thế

những người giữ đảo đến đi còn kể

như thuộc lòng con sóng ở Mang Mang

TRỊNH BỬU HOÀI

Xin em

 

Xin em một chút hồn nhiên

Cho vơi nhẹ nỗi ưu phiền thế nhân

Xin em một chút tình thân

Cho thêm ấm áp giọt xuân bên thềm

 

Xin em một sợi tóc mềm

Cho anh buộc chặt giấc chiêm bao người

Xin em một khóe môi cười

Cho hoa hồng nở bên trời nhớ nhau

 

Xin em chút ửng má đào

Cho hoàng hôn cũng ngọt ngào chân mây

Xin em một cái nắm tay

Cho trăm năm hóa một giây xao lòng

 

Xin em một nụ hôn nồng

Cho đời hóa biển thuyền không bến bờ

Xin em ánh mắt ngây thơ

Cho anh trẻ mãi vần thơ bên người.

VŨ HÙNG GIA THANH

Hồn làng

 

Ba zan mênh mang lời đất

Nhà rông vung nét rìu yang

Ching chiêng ngân ru câu hát

Sử thi Pa[1] hút hồn làng...

Đăk Bla

 

Cõng gùi mây nắng sông trưa

Người câu bóng núi đung đưa bóng mình

Vớt hòn cuội trắng lặng thinh

Khum bàn tay vốc sóng tình Đăk Bla...

ĐỖ CHU

Tháng Hai

 

Có một Tháng Hai quân lên ngợp núi

súng mạn Mẫu Sơn sương tuyết bay

tôi làm khách nhà em đêm lấm láp

hoa lê sáng vườn men xứ Lạng ngất ngây

 

Có một Tháng Hai giặc vào nhiều cánh

súng mạn Mẫu Sơn sương tuyết rơi

bạn tôi ngã thân phơi cỏ lạnh

cuối xuân gạo thắp lửa khắp đồi

 

Có một tháng Hai để tôi mang ơn

bãi gạo rừng mùa lại mùa cháy đỏ

để tôi lòng sáng vườn em lê nở

khuya khuya ngồi bên chén rượu đầy

 

Và còn điều này thường ít kể

có một tháng Hai mẹ sinh tôi

à ơi bà nựng thôi đừng khóc

chóng lớn khôn theo chúng bạn làm người

NGUYỄN ĐẮC LẬP

Chợ tình Sa Pa

 

Sao lại gọi là chợ

Có ai bán mua đâu

Chỉ thấy người với người

Tìm nhau trong mây trắng.

 

Rồi cứ như mây ấy

Tình bay ngang đỉnh đầu

Cứ ngỡ là mây đậu

Giơ tay nào thấy đâu...

7/2006

QUANG CHUYỀN

Bất chợt Phú Yên

Bất chợt chạm luồng gió nóng

Xui tôi nhớ nắng Tuy Hoà

 

Bất chợt gặp mây trông ngóng

Em giờ đang ở đâu xa?

 

Bất chợt mây che bia đá

Tích xưa non nước tỏ mờ

 

Bất chợt xe qua đèo Cả

Kéo ngày qua núi tránh mưa

 

Bất chợt gặp màu lúa chín

Mùa thu thay sắc Sông Cầu

 

Bất chợt rập rờn cánh én

Đem mùa lụt lội đi đâu?

 

Tìm em tôi đi tôi đến

Lạc vào quen lạ người đông

 

Lỡ nhau một lời hò hẹn

Để rồi ngày nhớ đêm mong

 

Để rồi đi trong bất chợt

Thêm lần về với Phú Yên

Thêm lần tìm nơi xa vắng

Ngang trời khuất hút cánh chim...

 

[1] Pa: Cha

Từ khóa
Chia sẻ

Tin khác

0 bình luận

Bình luận

Email sẽ không được công khai trên trang.
Điền đầy đủ các thông tin có *