Sáng tác trẻ

18/4
9:39 AM 2018

THƠ LỮ THỊ MAI

Nhà thơ Lữ Thị Mai

Những khúc rời tháng Tám

I.

Bóng đêm quên nói với anh

em vẫn ngủ nhiều hơn trẻ nhỏ

mơ dạo chơi khắp mọi đền đài

mặc mưa mướt mỏng

 

mưa ngược vào anh mắt khô

ngày tháng Tám đầy lên không giới hạn

muôn thành quách dựng khói

muôn nhành hoa cung cấm xuyên gai

 

bất cứ điều gì ngoài giấc mơ

đều mục rữa

 

đâu phải bỗng dưng sen nở

trắng nhân từ như đá trăm năm

đâu phải bỗng dưng cánh cửa bật tung

rèm nhung mịn hơn nếp áo

 

trời xanh nào thấu được tiếng chim?

 

bóng đêm quên nói với anh

quá nhiều bất trắc

mà thôi

bông hồng rũ trên ngực em sẽ kể

tiếng vỡ thủy tinh

tiếng thét toác bức tường vang đỏ

tiếng những viên thuốc ngủ

tố cáo hành trình

tuyệt vọng

êm ru

 

ngày mai

có thế nào nắng vẫn lên xanh

nước mắt người yêu nhau

vẫn đẻ từng nhánh sông

tội lỗi

soi vào thấy hình hài những đứa con

giống hệt chúng mình...

 

II.

Ta phụ nhau bởi trí nhớ đủ đầy

niềm tin xưa như chiều mắt sắc

đám chuồn chuồn nổi loạn kín vai áo em

cánh đan rợp lưới

 

về đâu giữa phố Hàng Bài

bốn bề quân cơ mai phục

mọi tưởng tượng đều có thật

vỡ từ trong mất mát vời xa

 

ngày tháng Tám cốc bia sủi bọt

chân lún sâu mạch nguồn

không thoát khỏi khoảng sân mênh mông

mùa nắng tụ nổi gân đầy mặt lá

 

đó là ngả đường dẫn ta qua mù sương

mùa hạ đầu thương mùa hạ cuối

nào biết

tận cùng vẫn một đường vòng

chung với đất

ta chẳng còn cất nổi mình lên

ý nghĩ gọi tên

dị biệt.

 

III.

 

Ngã tư Dã Tượng

cà phê đen đặc ngậm đêm buồn

về thôi

lũ chim chờ người để không quên giọng hót

con chó đốm băng qua đường tự chuốc một vết thương...

 

tận cùng mọi xót xa

em như hoa hồng thú tội bằng gai sắc

 

rằng em đã ở bên anh quá lâu

rằng em biết sẽ còn chờ anh mãi

tự khuấy tan mình giữ lại bão giông

tự lặn vào bức tranh

con thuyền gỗ mỏi mòn bên vịnh vắng

mỏm núi thêu lau trắng chập chờn

anh có thể bất chợt ngắm em mỗi ngày

vu vơ đôi chút

 

anh biết mình làm gì trong giấc ngủ của em

chẳng thể nào nói dối

anh sẽ thành bầu trời đầy mây bay miết

ngàn tia sáng thắp lên không đủ kéo anh về

 

em phô bày mọi giấc mơ hỗn độn

như cách từng viên thuốc ngủ

lăn tròn

càng lăn xa cái chết càng gần

người ta chết vì yêu nhau quá mức

chỉ buồn đau lặng lẽ đâm chồi.

 

Mai này

 

Cuối hạ gió mưa không ngớt
ngột ngạt vùng biên theo lũ trôi về
đài sen ủ bầy ong cựa khẽ
triệu ấu trùng dâu bể từ tâm

 

chẳng lối nào thoát úng ngập
dầu thương nhau sao chọn nổi con đường
muôn chiều cách xa ráng trời phủ dụ
niềm tin là giấc ngủ cầm hơi

 

ta ở bên kia giới hạn về tâm trí
người kì khôi thế trận hải hà
ván cờ nhường bước qua sông
mường tượng một nỗi gì xa vắng
 

mưa khiến chúng ta hóa bầy ong trong căn phòng chật
mật ngọt đổ về vùng thương tích

 

Mai này
nắng ráo khô nghìn mắt
ta lại quẩn quanh ối nước đầm lầy.


 

Khai xuân

 

Lộc biếc vừa đơm nhức áo
núi in giấy mới chùng chình
ý nghĩ vượt vùng yên tĩnh
mây lành tạo tác đào phai

 

nơi này sót bụi mưa tháng Chạp
lau sậy qua tay rức hơi người
ai hát lại bài ca vách núi
muôn lối mòn thui thủi vắt lên cao

 

trẻ con ùa vào
lòng ta...
má hồng, chân không, mắt ướt
giỏ nan đựng đầy quả dại
ta mua thêm nỗi bâng khuâng

 

áo người một hàng lộc biếc
năm tháng trổ ra hờn tiếc...

 

Mắt sưa

 

Trắng đẩy vào ô cửa phố Phan
không qua nổi chiều sương mù ẩm cánh
từ đấy về vòm cầu Phùng Hưng
áo mỏng phù dung họa bích

 

làm sao thấy được em
ngày xuân tuyết trinh kỳ trăng quên hẹn
những đôi mắt tự tìm mình
những gót giày nhỏ xinh lười bách bộ

 

lạ thay phố ngày toàn khói
hơi người thơi thới trời mây
không gì thật hơn ánh nhìn màu trắng.

 

 

 

Từ khóa
Chia sẻ

Tin khác

0 bình luận

Bình luận

Email sẽ không được công khai trên trang.
Điền đầy đủ các thông tin có *