Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Chùm thơ: "Trưa hè" của Lò Cao Nhum

25-06-2011 09:22:11 AM

Trưa hè

 

Trưa hè

Ở trong tôi

Cây dui, cây mè lốp bốp

Quằn quại sợi gianh vàng.

Trưa hè

Tiếng ong, tiếng ve

Nấc từng hồi nghẹn  ứ.

Trưa hè

Trẻ hồn nhiên suối nắng

Vợ buông mình bên khung cửa sổ

Quạt cọ nhễ  nhàng.

Tôi vác ống bương ra múc nước

Rưới lên mặt sàn xèo xèo

Bỗng thấy trưa hè

Ở lòng mình

Bốc khói

Bay đi.

 

Một mình tôi rong ruổi 

đường đèo

 

Ở đâu

Con đường phẳng như ruộng mạ

Xe đi

Ngỡ không chạm bánh mặt đường.

Đường tôi đi

Dốc Má, đỉnh Cun

Đèo Thung Khe dằng dặc

Tôi cựa mình như nhộng

Trong tổ kén mù sương.

Đường bằng, đường dốc

Đường tìm về cội nguồn ấm áp

Tuần tự ngày tháng gieo neo

Một mình tôi rong ruổi đường đèo.

 

Ông nội tôi khai sinh

miền đất

 

Như mọi họ mạc

Các cộng đồng

Đất nước

Ông nội tôi khai sinh miền đất.

 

Bắt đầu là gồng gánh núi non

Ở trong núi có mồ hôi của đá

Trong đá kết tinh nỗi khổ

Nỗi khổ ủ niềm khát khao.

 

Rồi ông vung dao phạt quang mầm đói

Ông chọc lỗ gieo hạt củ no

Sự sống ấm chân trời hoang sơ

Lá nón rách trầm tư canh mùa

Con rơm bù nhìn lật lờ mưa gió.

 

Mưa lũ cuốn mảng nương xuống vực

Gió nóng hun cháy mùa vàng rực

Hố bom sâu hoắm vườn nương

Ông vẫn đứng như cây bền rễ.

 

Gan lỳ không phó mặc

Sau lưng ông rồng rắn bao thế hệ

Vẽ lên mặt đất một quy luật sinh tồn.

 

Thế hệ tôi chưa xa thế hệ ông

Nhưng cũng không còn gặp ông nữa

Ông khai khẩn đất đai và ông đã về hòa với đất

 

Tôi tha thẩn lòng mình từ mộ địa cánh rừng ra mơn mởn

vườn nương

Nơi ông từng đứng gan lỳ suốt dọc triền mưa gió

Nghe mạch đất râm ran vọng điều linh thiêng

Hỡi mọi sinh linh mặt đất

Trong ta trú ngụ một Thành Hoàng.

 

(Nguồn Văn nghệ)

 

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Các tin mới hơn