Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Chùm thơ về biển đảo của Trịnh Công Lộc

19-09-2012 06:25:32 AM

TỪ BIỂN MÀ ĐI 

 

Đâu phải bây giờ

                         mới từ biển mà đi

đất nước mấy ngàn,

                         mấy ngàn năm bão tố

biển của ta, lại nhiều hơn sóng dữ

đừng nghĩ ai, bé nhỏ trước muôn trùng…

 

 

Ông cha mình đã từ biển mà đi

vẫn rành rọt sáng soi từng hải lý

những luồng lạch nông, sâu

thuộc lòng như chữ nghĩa

bao lớp người đi giữ đảo, không về…

biển lặng giấu những nỗi niềm xa thẳm

ru lời ru vô tận dưới lòng sâu

mỗi đảo nhỏ,

                       - đã hoá thành ngọn nến

thắp linh thiêng rừng rực trời sao …

 

 

Bây giờ, lại từ biển mà đi

biển là đất - đất liền với biển

đất giàu lên - biển cũng giàu lên

đất đã mạmh - biển trời thêm mạmh

 

đừng nghĩ ai,

                      bé nhỏ trước muôn trùng

chẳng kẻ nào,

                      tát được bể Đông!

 

 

Bây giờ, 

               lại từ biển mà đi

nơi cuối chót Hoàng Sa,

                     nơi Trường Sa cuối chót

đôi bờ vai,

                    bát ngát biển trời

gánh bao nỗi gian truân đất nước

 

như Trường Sơn,

           gánh xương máu chiến tranh

như lịch sử, gánh thăng trầm mỗi bước!

 

Đây Hoàng Sa, đây Trường Sa, cuối chót

lại lên vai,

                    bát ngát mà đi!

6/2011

 

 

LỜI CỦA SÓNG… 

 

Sóng vẫn hát những lời của biển

lời thẳm sâu, tít tắp chân trời  …

 

Đất nước là rừng xanh,

                       là biển đảo xa xôi 

là muối mặn, gừng cay -

                       lên ghềnh, xuống thác 

dẫu có lúc mưa giông, bão giật

biển của ta vẫn liền đất, liền trời 

 

Mỗi đảo nhỏ như trái tim của biển 

những trái tim,

                      nhịp đập trùng khơi…

 

 

Sống với biển qua đời này, đời khác

cá đầy khoang, gió hát cánh buồm xa…

sống cùng biển - bao đời giữ biển

sóng gọi hồn thiêng,

                                 biển vọng về…

 1/6/2011

 

 

NGÀN XA

 

Song Tử Đông, Song Tử Tây – Song tử

Trời sinh đôi, đất cũng sinh đôi

Đứng sừng sững như còn đang nghĩ 

Lối biển đi mải miết theo dòng…

 

 

Nha Trang nắng,

                        chang chang cát trắng

Đã một lần dịu mát vô biên

Thành phố như ta, dẫu còn uẩn khúc

Có không em , những giây phút êm đềm…

 

 

Trường Sa đấy, bốn bề dông bão

Đón người ra với đảo, gửi niềm tin

Song Tử, đôi trụ trời - bất tử

Gọi ngàn xa,

                         tung cánh bay về …

 

6/6/2012

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Các tin mới hơn

Nhân vật  

Nguyễn Mạnh Cầm: Nhà ngoại giao của thời đổi mới và hội nhập

85 tuổi đời, gần 70 năm theo Cách mạng, cuộc đời của Nguyên ủy viên Bộ Chính trị, Nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Hội Khuyến học Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm tiêu biểu cho một thế hệ trí ...