Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Truyện ngắn trong tập “Bóng anh hùng” – Doãn Dũng

02-11-2012 10:20:03 AM

VanVN.Net – Doãn Dũng (tên thật là Nguyễn Vũ Anh, sinh năm 1971), được nhiều người biết đến qua tập truyện ngắn “Me Tây”. Ngoài bút danh Doãn Dũng khi viết văn, anh còn có nick Scrotum (Tủm) của tathy, và nick Cao Sơn của diễn đàn “phượt”… Nguyễn Vũ Anh là một doanh nhân thành đạt, và là một Doãn Dũng có phong cách viết độc đáo, nhưng dường như không có sự đối lập nào giữa hai lĩnh vực trong một con người. Bởi lẽ, điểm chung lớn nhất chính là biết chấp nhận sự cô đơn, để kinh doanh và để sáng tác. VanVN.Net trân trọng giới thiệu ba truyện ngắn rút trong tập “Bóng anh hùng” mới ra mắt bạn đọc trong tháng 10/2012.

Tác giả Doãn Dũng

 

Bão

 

Ca là một gã trai lơ, cao một mét tám và nặng hơn bảy chục cân, ưa mạo hiểm, thích lái xe với tốc độ cao. Da nâu bánh mật, đầu cạo trọc, ánh mắt tinh quái kèm nụ cười nhệch nửa mép khiến cho các cuộc chinh phục phái đẹp ít khi bị thất bại. Tóm lại cái mã bề ngoài của Ca rất đực tính.

Ca chưa vợ, nhưng chỉ thích yêu gái có chồng. Họ dễ tính, không kiểm soát thời gian biểu của y, không bắt y mua hoa tặng mỗi khi gặp nhau, không đòi dung dăng dung dẻ chăng đèn kết hoa tung tăng ngoài phố. Cho và nhận trong tình yêu của y đơn giản, không phức tạp đau đớn như tiểu thuyết. Nháy mắt với nhau, nói thầm mấy câu rồi dắt nhau đi mất, thế là yêu rồi. Ca yêu người này chán thì lại yêu người khác. Có khi yêu hai ba người cùng lúc. Biết rằng như vậy không phải đạo nhưng tặc lưỡi, hoàn cảnh xô đẩy nó thế, biết làm thế nào được!?

Ngồi bên cạnh Ca trong chiếc xe hơi đắt tiền là một người phụ nữ. Ca yêu nàng dễ đến bốn tháng, một kỉ lục thời gian trong các mối tình của y. Ca thấy mình có tình cảm thật sự với nàng, chẳng biết đấy có phải là tình yêu đôi lứa không, nhưng vài hôm không gặp là y thấy nhơ nhớ. Nàng rất mềm mại. Mềm từ làn da đến lọn tóc, từ ánh mắt đến hơi thở. Giọng nàng lúc nào cũng du dương thoang thoảng, nhưng tròn vành rõ chữ. Nghe nàng nói mà cứ ngỡ thiên thần đang hát. Thiên thần ơi, em thơm ngon nhưng không tinh khiết, vì em đã có chồng!

*

Trời mưa lay phay, những hạt nước đập lên kính chắn gió vỡ tung tóe, bụi nước lấm tấm bám trên bề mặt, nhòe nhoẹt. Ca đẩy cần điều khiển gạt nước, bảo: “Hôm nay có áp thấp nhiệt đới”. Nàng  ngả ghế ra phía sau, mơ màng tiếp lời: “Có mưa và ôm nhau thì thích”. Ca cười: “Bọn mình thật hiểu nhau”. Nàng cũng cười, tiếng cười lung linh huyền ảo phát ra từ cặp môi hồng hào ma mị. Ca lái xe vòng vèo qua mấy dãy phố, rồi quặt lái hướng sang khu thiên đường bên kia sông.  Ngoài kia,  người đi đường sùm sụp lầm lũi trong những tấm áo mưa. Từ trong xe nhìn qua ô kính như xem phim câm, không một tiếng động, không chút tạp âm phố xá lọt vào. Chiếc xe đắt tiền này không phải của Ca, mà là của một người bạn. Anh ta đi công tác, quẳng xe vào gara của y nhờ bảo trì. Xe của Ca là một con Jeep lùn đời ơ kìa của Mỹ, đã độ lại cho phong trần. Tiền bạc không phải là nguyên nhân chính dẫn đến việc y phải sử dụng một chiếc xe cà tàng, mà trên chiếc xe đó, y mới là Ca, bù bựa và mạnh mẽ.

Ca gặp nàng trong một buổi cà phê với lũ bạn. Nàng là bạn của bạn, lại của bạn nào đó mà y cũng chẳng quan tâm. Cái Ca quan tâm là sắc đẹp của nàng. Mái tóc đen cắt cao, hở cái gáy trắng ngần. Một cặp mắt đen tròn rợp mi, ngơ ngác chớp chớp sau cặp kính cận. Một cơ thể ngọc ngà ẩn sau lớp vải mỏng mảnh. Ngón tay áp út nàng đeo chiếc nhẫn cưới đính kim cương lấp lánh chứng tỏ chồng nàng thuộc loại có máu mặt. Chuyện! Người đẹp như thế, không lấy chồng giầu mới là lạ.

Y chưa bao giờ lấy thế mạnh tiền bạc để chinh phục phụ nữ. Đơn giản vì y không giầu có gì cho cam. Y có một cái ga ra sửa xe nhỏ, công việc khá đều, nhưng thu nhập chỉ đủ nuôi sống bản thân. Ca cũng chẳng lấy thơ ca hò vè văn chương chữ nghĩa để lòe bịp những trái tim run lên vì áng văn câu thơ tuyệt mỹ. Ca có thế mạnh của y: khỏe và đểu. Phụ nữ càng cao sang đài các bao nhiêu, càng khoái thể loại khỏe và đểu như y bấy nhiêu.  Ở đời người khỏe lại hay đần, thằng đểu lại hom hem. Thế nên hội tụ được hai yếu tố như y thì đất làm ăn thật không thiếu. Ca kéo ghế lại gần nàng, khẽ cúi người, hít một hơi thật sâu không khí quanh nàng rồi ngẩng mặt lên, nheo mắt nhìn nàng, nói khẽ: “Thơm lắm và ngon nữa!” Đó là một lời khen, một cách tạo ấn tượng khá thô lỗ, nhưng vô cùng hiệu quả. Nàng khẽ mỉm cười, khuôn mặt ửng hồng lúng túng không biết nên hành xử thế nào với Ca. Y sắm ngay một bộ mặt ngô nghê đờ đẫn cùng cực, buông tiếp: “Nếu anh có số điện thoại của em, thề rằng đêm nào anh cũng hát ru em ngủ”. Nàng nghiêng mặt hỏi: “Anh biết hát à?” Ca lại nhanh nhẹn chuyển trạng thái khuôn mặt, từ ngây dại sang tươi cười hóm hỉnh: “Không, anh sẽ bật đĩa cho em nghe”. Nàng cười ngất, cho y số điện thoại và nói nhỏ, đủ để y nghe thấy: “Chồng em  ghen lắm đấy”.

Ca biết  phải làm gì với số điện thoại này. Bảy ngày sau, nàng đã thuộc về y trong một căn phòng có cửa sổ nhìn ra sông với khung cảnh lãng mạn như tranh vẽ.

*

Đi từ trên cầu đã có thể nhìn thấy khu nhà nghỉ Ca và nàng hay lui tới. Ba toà nhà hai tầng mái tôn đỏ sẫm bám vào mép sông mờ mịt dưới mưa. Mưa có vẻ to hơn, hạt nặng hơn. Dòng sông đỏ ngầu cuộn siết dưới chân cầu. Nàng bật nhạc không lời, tiếng kèn saxophone réo rắt thảm thiết. Nàng thở dài bảo: “Chồng em hình như đánh hơi thấy chuyện của chúng mình”. Ca thờ ơ bảo: “Thế à”. Bất ngờ nàng chuyển đề tài: “Chiếc xe thật thích. Nếu muốn nâng cấp cái chuồng gà của anh, em có thể giúp đỡ”. Ca trả lời: “Cảm ơn em. Anh yêu em vì em xinh đẹp và dịu dàng”. Y từ chối sự giúp đỡ, không phải là làm hàng mà không thích lợi dụng tiền bạc ở những người tình của y. Ca là đàn ông. Ca chinh phục phụ nữ. Y là trai lơ chứ không phải đĩ đực. Nàng nói tiếp: “Em thích chúng mình yêu nhau trên xe, ngay ngoài đường”. Ca rú lên: “Em thật là kì quái”. Nàng bảo: “Em cũng ưa mạo hiểm, giống anh”.

Ca dừng xe bên vệ đường gần lối vào khu nhà nghỉ. Mưa trắng xóa. Một vài chiếc xe máy vội vã lao qua, rẽ nước tung tóe sang hai bên. Phía trước, cách xe y khoảng chục mét, một người xe ôm trùm áo mưa kiên nhẫn đứng đợi khách.

Ca tăng nhiệt độ trong xe lên ấm hơn, thay đĩa nhạc khác cho rộn ràng. Họ chui xuống băng ghế sau  có không gian rộng rãi thoải mái. Nàng ôm y, hít hà hơi thở của y. Ca quay lại chủ đề lúc nãy đang dở dang: “Sao chồng em lại biết nhỉ”. Nàng lơ đãng: “Đàn bà yêu khó giấu lắm anh ơi”. Ca đùa: “Lão ấy thuê thám tử theo dõi phải không?”. Ca vừa nói vừa chỉ lão xe ôm đang đi lại bồn chồn dưới mưa. Nàng phản đối: “Thật là ngu xuẩn nếu làm điều đó”. Ca phụ họa: “Mắt không thấy thì tim không đau. Sao cứ phải đày đọa mình mắt thấy tim đau như thế”. Nàng nâng cặp kính lên, nhìn lão xe ôm rồi hỏi: “Biển số xe kia hai số cuối có phải là 99 không?”. Ca đảo cặp mắt tinh như cú vọ, bảo: “Đúng rồi. Em quen lão xe ôm này à?”. Nàng cười: “Không, em chỉ muốn kiểm tra xem mắt em có bị tăng số không thôi”.

Gió thổi mạnh hơn. Cây cối hai bên đường nghiêng ngả. Lão xe ôm nhẫn nại đứng chờ khách. Ca đoán lão ta chở khách đến nhà nghỉ này, đợi họ tình tự xong lại đưa về. Nàng hỏi y: “Lão ta có nhìn thấy mình trong xe không?”. Ca bảo: “Kính phản quang, trong nhìn ra thì được, ngoài nhìn vào thấy tối thui. Em yên tâm đi”. Nàng xoa đầu y, giúi vào bộ ngực phập phồng, thì thào: “Yêu em đi anh”.

Thật không có gì thú vị hơn làm tình nơi công cộng mà không bị ai phát hiện ra. Chỉ cách nhau có tấm kính, bên ngoài mưa gió gào thét lầy lội nhớp nhúa. Bên trong ấm áp khô ráo, nệm xe thơm phức mùi da thuộc. Ca ôm ghì lấy nàng, chiếc xe bập bềnh như thuyền đang lướt sóng.

Điện thoại nàng đổ chuông. Họ tạm ngừng cuộc vui để nàng trả lời điện thoại. Đĩa trên xe đã hết, nhạc tắt từ lúc nào, không gian trong xe tĩnh mịch khiến y nghe thấy cả giọng nói của người đàn ông vọng ra từ điện thoại của nàng.

- Em đang ở đâu đấy?

- Em đi ăn với mấy đứa bạn.

- Em ngồi ở đâu anh đến đón.

- Em ăn xong rồi, chuẩn bị đi mua mấy thứ.

- Mưa gió thế này đi đâu để anh đưa đi!

- Thôi, để bọn em đi với nhau cho tự nhiên.

- Anh cần nói chuyện...

- Chuyện gì vậy? Alô, alô!

Tiếng điện thoại rẹt rẹt rồi tắt hẳn. Lão xe ôm lúc nãy khom người che mưa giờ đang cúi xuống nhặt cái gì đó dưới vũng nước. Ca im lặng, đợi cuộc điện thoại dang dở của nàng kết nối lại. Nàng quay sang y, tỉnh bơ: “Mình tiếp tục đi anh yêu”. Ca bảo: “Đợi xem nói nốt là chuyện gì đã”. Ném cái nhìn vô định qua ô cửa kính nhòe mưa, nàng thong thả nói: “Không gọi lại nữa đâu, vừa đánh rơi điện thoại xuống nước rồi”.

Ca như đập đầu vào một tảng băng lạnh cóng, lao vội lên ghế lái, vào số cho xe phóng vụt đi. Khi ngang qua lão xe ôm, Ca còn kịp nhận ra ánh mắt vô hồn, đăm đắm nhìn vào khu nhà nghỉ như đợi ai. Đôi môi xám xịt mím lại vì lạnh, nước mưa chảy tràn qua mặt, chui vào cổ rồi chảy tong tong theo cánh tay lão xe ôm đang cầm chiếc điện thoại vừa nhặt dưới vũng nước lên.

*

Nàng hỏi: “Anh sao thế?”. Nhuệ khí của kẻ dày dạn kinh nghiệm chinh chiến yêu đương của y biến đâu mất. Ca chỉnh nhiệt độ lên hết cỡ mà vẫn thấy lạnh run. Ca ngắc ngứ trả lời: “Hình như bão về”.

Có cơn bão đang quặn xoáy trong y.

 

Mùa bão 2007

 

 

Chuyện vỉa hè

 

Hiệu sửa xe Quang Hồng nằm ngoài rìa thành phố, nhỏ nhưng khá ngăn nắp và đông khách. Bên cạnh là quán cà phê cùng tên mới mở.

 

Quang, chủ hiệu sửa xe, cắm cúi bảo dưỡng chiếc xe Dream cũ. Vị khách ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài vỉa hè, nhâm nhi ly cà phê đen, chăm chú đọc báo mạng bằng ipad.

 

- Hố… hố, vợ cắt dái chồng vứt cho chó ăn. – Tiếng ông khách vống lên. Thanh điệu rất kích động.

- Lại có thêm vụ nữa à? Năm nay mấy vụ rồi! - Quang góp chuyện.

- Ờ… ờ. Nhưng mà vứt cho chó nhai mới tuyệt đỉnh công phu!

 

Quang bóp pép thổi sạch mạt phanh trong chiếc may ơ. Tiếng máy nén khí đột ngột vang lên ầm ĩ, cắt ngang câu chuyện đang dở dang.

 

Ông khách khoảng hơn 40 tuổi, khoác chiếc áo vest dạ màu xanh thẫm, sơ mi trắng bên trong mở cúc để lộ viền cổ áo lót bằng vải coton đã có mầu thời gian. Gấu quần kaki mầu be đã sờn, co trên mắt cá chân,  lộ đôi tất thể thao màu trắng đi cùng đôi giày da đen thấp cổ không dùng dây buộc. Mái tóc đen bóng vuốt ngược chờm đến gáy, để lộ vầng trán rộng. Sau cặp kính trắng ngay ngắn trên sống mũi cao, thấp thoáng đôi mắt hoạt thị của người trải đời.

 

- Của bác xong rồi. – Quang nói –  Cả phụ tùng thay thế lẫn tiền công hết năm trăm hai. Em lấy tròn năm trăm thôi.

 

Ông khách cất chiếc ipad vào cặp, đồng thời khoắng tay vào trong lấy ra chiếc phong bì, rút một tờ năm trăm đưa cho Quang.

*

Quang ở trong con ngõ gần cửa hàng. Ngôi nhà hai tầng nhỏ, sơn màu đất non dịu mắt với ban công luôn có hoa nở sặc sỡ đủ bốn mùa. Căn nhà này là quà cưới của bố mẹ dành cho cậu.

 

Trước đây căn nhà như cái chuồng gà. Cửa sổ ốp bằng mấy tấm tôn mục, gió thổi đập phành phành như tiếng gõ vung. Tường nhà nát đến mức lấy chân đá một phát vữa rơi cả tảng, nếu đá thêm lần nữa có khi đổ tường. Mất mấy năm hai vợ chồng tích cóp và sửa chữa dần, căn nhà mới ra hình hài như bây giờ. Công lớn là của Hồng, vợ Quang, chứ cậu vốn dễ tính, ăn ở thế nào cũng được. Tiền đấy để mua ô tô chạy cho phê đời! Hồng có nét giống như mẹ Quang, sôi sục chuyện sửa nhà, ham kê dọn đồ đạc đến phát mệt!

 

- Mỗi ngày chỉ hấp cách thủy vài con thôi, bà dặn thế.

- Gì vậy anh?

- Đông trùng hạ thảo.

- Anh nhờ bà mua à? Bao xiền vậy?

- Ba triệu!

- Phí thế! Tiền còn vào bao nhiêu việc khác?

- Phí gì mà phí? Mua thuốc bổ cho con mà cũng tiếc? – Quang gắt.

-Trẻ con ăn để phát dục sớm à? – Hồng lầm bầm cãi lại, cất gói đông trùng hạ thảo vào tủ rồi quay ra làm cơm. Thằng Tí đạp xe huỳnh huỵch trên tầng hai, bấm còi bí bo như bán kem dạo. Quang đang bí bức nên ngửa cổ hóng lên, quát: “Nghịch vừa thôi, cẩn thận không lại lao xuống cầu thang”.

Quang vào bếp mở tủ lạnh lấy chai nước, ngửa cổ tu ừng ực. Nước mát thấm vào mạch máu làm dịu đi cảm giác bực tức. Mùi thức ăn bốc lên thơm phức. Phải công nhận là Hồng đảm đang, lăn lưng ra kiếm tiền cùng chồng mà việc nhà vẫn chu tất, lúc nào cũng cơm dẻo canh ngọt.

Quang thi đại học năm đầu trượt rồi bỏ. Tự thấy mình học không vào nên cậu chuyển sang nghề sửa xe máy. Bố mẹ Quang muốn cậu thi tiếp vào trường nào, nghành gì cũng được, miễn là có tấm bằng đại học để ông bà lo cho cậu vào một chân trong cơ quan nhà nước. Quang bảo: “Lương nhà nước không đủ sống”. Mẹ vặc: “Thế mày đã nhìn thấy người nhà nước nào chết đói chưa?”. Bố Quang thở dài: “Đường quang không đi lại quàng bụi rậm. Tên là Quang mà đầu mày nghĩ tối lắm”. Quang nhất định không nghe lời. Bố mẹ rồi cũng phải chịu.

Tựa vai vào tường, tay vẫn cầm chai nước, Quang ngắm vợ từ đằng sau. Đàn bà ba mươi có nét quyến rũ chết người, không mơn mởn tươi mới như gái mười tám đôi mươi mà đằm thắm xuyên thấu tim gan đàn ông. Hồng làm bếp, cặp tóc gọn trên đỉnh đầu, vài sợi tóc tơ lơ thơ vương trên gáy, phấp phới bay mỗi khi có gió thổi qua. Một quyết định bất chợt lóe lên trong đầu, Quang bảo vợ: “Này, có thằng chết bóng đá phải bán con Kia Morning. Hay mình mua đi”. Hồng đang lật miếng thịt rán, không quay đầu lại, nói trong tiếng mỡ xèo xèo: “Rồi cả nhà mình uống nước lã cầm hơi hả anh?”. Quang bảo: “Để anh tính!”. Hồng lại nhắc: “Đợi thêm thời gian nữa đi”.

Nói vậy chứ Quang cũng chưa biết tính ra sao. Vay tiền của bố mẹ lấy vốn làm ăn thì  được, chứ bảo mua xe ô tô chắc ông bà cạch mặt. Hơn nữa, từ hồi bố về hưu, thu nhập chắc cũng kém đi nhiều. Hai ông bà đều trông vào lương hưu, ma chay hiếu hỉ, bạn ốm nằm viện rồi hàng chục các khoản phát sinh khác cũng phải tính toán chi ly mới hòm hòm trong tháng, lấy đâu ra tiền mà cho vay. Cũng may là các con đều tự nuôi được gia đình, chẳng ai ăn bám bố mẹ.

Nhưng nhất quyết phải tìm mọi cách để mua chiếc xe này. Mong muốn có một chiếc xe hơi có từ rất lâu nhưng cứ lần khân mãi vì chưa lúc nào đủ tiền. Đợi thì đợi biết đến bao giờ? Không nên kìm hãm sự sung sướng lại… Nhất định là thế rồi!

*

Ông bà Quyền sống trong ngôi nhà bốn tầng, kiểu nhà ống. Tầng một làm phòng khách và bếp. Buồng ngủ và gian thờ trên tầng hai. Các tầng còn lại suốt ngày khóa im ỉm vì không có ai ở. Trước đây gian thờ để trên tầng bốn, mỗi lần lên thắp hương phải đứng thở mấy chặng cho lại sức, vì vậy ông bà dọn xuống tầng hai cho đỡ mệt. Ông từng giữ đến chức phó vụ trưởng. Vụ của ông có nhiều việc, quản lý nhiều dự án cho nên cũng có điều kiện thu nhập. Giàu có đến đâu chẳng ai biết, ba đứa con đi lấy vợ lấy chồng đều được ông bà mua cho nhà riêng. Chỉ là những căn nhà nhỏ trong ngõ hẹp, cũng đủ thấy sự cố gắng lớn của ông bà.

Ông chiêu ngụm trà, chép chép miệng: “Trà của ai biếu thế?”. Bà đang lúi húi dọn dẹp trong bếp vọng ra: “Tôi mua chứ ai biếu”. Về hưu hơn năm nay nhưng ông vẫn giữ tác phong như hồi đi làm. Sau bữa sáng ông đóng bộ, chắp tay sau đít đi một vòng quanh mấy dãy nhà, ra hàng báo đầu phố mua một chồng dày về nhà ngồi vào bàn uống trà đọc tin tức. Trông ông như còn đương chức. Vẫn chiếc áo vest mầu sẫm kết hợp với quần kaki sáng mầu, dùng đôi tất trắng quen thuộc cùng đôi giày đen. Một chồng báo bên trái, một ấm trà ngon phía bên phải, ông đọc hết mục rao vặt của tờ cuối cùng thì đến bữa. Sau bữa trưa ông mới thay quần áo đi nghỉ, coi như giờ sức yếu nên đi làm về sớm.

Bà Quyền dọn xong bếp ra ngồi cạnh ông. Một chân để dưới đất, chân kia co lên ghế, miệng ngậm tăm, bảo: “Mấy quyển sổ đến hạn rút tiền”. Ông Quyền mải đọc báo, chỉ ừm một tiếng. Bà Quyền lại nói tiếp: “Tôi hỏi mấy ngân hàng lãi suất có thể đi đêm được. Hôm nay tôi sẽ chuyển”. Ông Quyền ngẩng lên, bảo: “Gọi thằng Quang đến chở bà đi. Cướp giật hoành hành kinh lắm”. Bà Quyền nhệch miệng: “Cái ông này... Cướp thế nào được của tôi”.

Đang chuyện thì chuông điện thoại. Bà Quyền hối hả bốc máy: “Chị chào em. Em khỏe không? Khỏe hả… thế là mừng rồi. Giờ sức khỏe và quí nhất đấy. À nói đến sức khỏe mới lại nhớ. Chị đang có một ít đông trùng hạ thảo mang từ Trung quốc về. Hàng xịn, giá cả hợp lý lắm. Em phải mua một ít để mà bồi dưỡng cho em và chú ấy… Yên tâm đi, bạn anh Quyền đi công tác sang đấy cầm về mà. Ở nhà thì cũng có nhưng toàn hàng rởm. Rởm thì nó tinh vi lắm mình không biết được đâu. Rởm ít là loại trùng đã bị rút hết chất bổ. Rởm nhiều thì được làm bằng bột mỳ luôn… ừ… như thật ấy. Mai qua đi… qua nhé, chị giữ lại cho một ít chứ không chiều người ta đến lấy hết ngay.”

Đợi cho kết thúc cuôc điện thoại, ông Quyền hỏi: “Vẫn chưa bán hết à?”. Bà Quyền ré lên cười như được mùa: “Hết thì lại có, cái giống đấy thiếu gì”. Bà hớp một ngụm nước to, súc oàm oạp rồi nuốt nghe đánh hực một tiếng, bảo: “Giờ tôi đi ngân hàng đây. Tí về tôi bàn chuyện này”.

*

- Chất lượng như phò! Công tơ mét lại chết rồi đây này! – Ông khách mặc vest dạ xanh tạt xe vào ven đường phàn nàn.

- Bác để em kiểm tra xem thế nào. – Quang nhanh nhảu chạy ra dắt xe cho ông khách lên hè, miệng gọi với sang bên cạnh – Hồng ơi cho anh tách cà phê – Quay sang ông khách – Bác ngồi nhâm nhi cà phê nhé, em làm loáng là xong thôi.

- Ông khách thò chân kéo chiếc ghế nhựa vào vị trí mong muốn, mở cặp rút ipad ra chọc chọc. Hồng le te bưng tách cà phê ra đặt bên cạnh, cười rất tươi xã giao: “Sao anh không ngồi trong kia cho tĩnh”. Ông khách trân trân nhìn Hồng rồi chỉ tay vào cái xe máy, bảo: “Mẹ… Thạch Sanh thì ít, Lý Thông lại nhiều. Chả tin được bố con thằng nào!”

Quang không biết tên vị khách này, cũng chẳng biết nhà ở đâu, nhưng nhìn tác phong và cách ăn mặc cậu có thể đoán được phần nào vị trí xã hội. Gần chục năm bám vỉa hè kiếm sống, tiếp xúc với đủ hạng người sang hèn giúp cho cậu có những đánh giá khá lý thú qua trang phục. Chẳng hạn đám chụp ảnh dạo phải quấn khăn rằn Nam bộ mới thành nhiếp ảnh gia. Lãnh đạo cấp cao rủ nhau đồng loạt thắt ca ra vát lụa mầu xanh da trời. Giới văn chương ưa mặc áo cổ tàu khuy vải cho đúng chất thâm trầm chữ nghĩa. Người làm công tác Đảng: xưa hay mặc áo kí giả bốn túi, nhưng mấy năm nay đổi sang sơ mi cổ Đức, dáng áo suông, dài trùm mông nhưng nhất thiết phải có xẻ tà. Cái kiểu mặc áo vest ngày ngày đi làm là của người cần có cái uy với cấp dưới, nhưng chưa quan trọng đến mức phải mặc comple, thường là cán bộ cấp phòng, cấp vụ. Áo vest kế thừa phom dáng lịch lãm của comple, nhưng lại sử dụng chất liệu phù hợp với các hoạt động đời thường hơn. Cánh trung niên, nhất là đám công sở nhà nước ít sử dụng áo vest sáng mầu bởi dễ ra chất chơi. Họ ngại... Vào cuối những năm tám mươi huyền thoại nhạc Pop Michael Jackson đã thổi đến Việt nam một luồng gió mang tên giầy đen tất trắng và dư âm của nó vẫn còn đọng lại đến tận bây giờ trong một cộng đồng nhỏ sinh vào những năm năm mươi, sáu mươi. Còn vị này, cái áo lót ố vàng lộ ra nơi cổ áo tố cáo rằng anh ta chỉ là dạng a dua chứ tuyệt nhiên không có chút gì hiểu biết về văn hóa mặc. Chẳng khác gì bố Quang. Nhắc, ông bảo: “Tao quen rồi”. Quang phát cáu: “Tốt quen lâu, xấu quen nhanh là bố đấy”. Ông trợn mắt lên: “A, thằng này láo. Lại định trứng khôn hơn vịt hả?”

- Dây công tơ mét không đứt bác ạ. Nhưng sâu công tơ mét bị hỏng. Lỗi tại em, lần trước em quên không dặn bác sâu mòn quá rồi. Bác cứ ngồi chơi, em thay loáng là xong. – Quang phân trần với vị khách.

- Chú mày lấy con xe này bao nhiêu thế? – Ông khách nhìn Hồng đang vẹo lưng vặn vô lăng chiếc xe không có hệ thống trợ lực. Chiếc Kia từ từ lăn bánh hòa vào dòng xe nườm nượp trên phố.

- Hơn ba trăm. Máy móc còn ngon lắm!

- Chú kiếm cũng tốt đấy chứ!?- Ông khách vừa nói, vừa quay đầu lại ngó nghiêng đánh giá lại tiềm lực của hiệu sửa xe.

- Toàn tiền đi vay. Giật của lũ bạn  được hơn trăm, vay ngân hàng thêm hai trăm nữa mới rước nó về được đấy. Hai vợ chồng em phải ăn mắm mút giòi trả lãi hàng tháng.– Quang phân bua.

- Bọn tao cũng khoái xe lắm nhưng vẫn phải trung thành với con Dream ghẻ này – Ông khách cười khùng khục trong cổ họng – Mua nhà còn giấu được, chứ ô tô là dễ bị soi lắm.

- Ai soi mà bác phải sợ?

- Ghế ít, đít nhiều. Tỉ thằng nó nhòm vào.

Nói xong ông khách lại cúi xuống ipad, ngón tay trỏ miết miết chọc chọc rồi cười váng lên, đập tay vào đùi đến đét một tiếng:

- Há…há. Tuy không bắt được đối tượng nhưng mà trấn áp được đối tượng… Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách được. Ôi mẹ ơi… Tao đi chết đây!

- Trận đánh chòi trông cá hả? Nói thế mà không biết ngượng mồm.

- Ngượng đã chả làm được quan.

- Bác chăm đọc báo mạng nhỉ! Bố em chỉ đọc báo giấy. Báo điện tử cụ bảo đọc chả quen. – Quang đổi hướng câu chuyện.

- Cứ dùng rồi sẽ quen hết… quen hết. Đời cả tỉ thứ chướng tai gai mắt mà còn phải quen nữa là. Mà khi đã quen rồi, thì sẽ thấy nó không chướng tai gai mắt nữa, thậm chí còn hợp lý. Hê… hê – Ông khách nói nhưng mắt vẫn chăm chú nhìn vào màn hình.

 Một chiếc xe con đi ngang qua, bỗng lùi lại. Người đàn ông bước xuống từ chiếc xe, tiến lại gần vị khách đang chọc ipad.

- Ngay và luôn ở đây đi. – Vị khách nói với người đàn ông mới đến.

- Dạ. Bên em đã chuẩn bị xong hồ sơ. – Người đàn ông đưa cho vị khách kẹp tài liệu đựng trong túi nhựa đục màu.

- Tài liệu, tài liệu! - Vị khách không xem kẹp giấy tờ vừa nhận, chỉ mở nắp liếc vào bên trong,  ngửa lòng bàn tay ra vẫy vẫy.

- À… à… đây. Em gửi anh. – Người đàn ông rút từ trong túi một chiếc phong bì khá dày trao cho vị khách.

Ông khách thản nhiên mở phong bì, thò ba ngón tay vào trong đếm rất nhanh, rồi lắc đầu: “Tài liệu chưa đủ”. Người đàn ông gãi đầu, phân trần: “Em sẽ gửi bổ sung sau được không anh?”. Vị khách lắc đầu cương quyết: “Không được. Tài liệu là phải đầy đủ!”.

Người đàn ông lúc cúc chạy ra xe lấy nốt tài liệu. Xong việc, chiếc xe cũng biến mất nhanh chóng như lúc xuất hiện.

Chú mày thấy không? Chúng nó cũng quen hết, không quen không trôi việc. Anh mà ngượng thì chỉ có đào đất ăn. Chú mày phải quen ngay đi, thế cũng muộn rồi đấy. Cái gì hợp lý sẽ tồn tại và ngược lại, cái tồn tại là hợp lý. Chẳng ai vào bếp mà đầu không ám khói. Tao nhìn thấy ánh mắt của chú mày… xanh và non lắm. Tao kể cái này để chú mày ngẫm. Hai ba chục năm trước, bố bảo cũng không dám đưa tiền thế này. Phải nhét vàng vào bánh nướng bánh dẻo. Người nhận biết hết nhưng vẫn trong sáng coi như không. Giờ có điên mới thế! Tiền tươi thóc thật! Phong bì! Lịch sự thì kẹp thêm tờ báo! Cứ thế mà chốt hạ. Mà này, nhận cũng phải đếm đấy, bọn chúng nó không vừa đâu, nghĩ mình ngượng không đếm là ăn bớt ngay. Hơ … Hơ. Chú mày thấy chối lắm phải không? Đấy là chưa quen thôi. Quen lại thấy nó dễ thương ấy mà.

-Tài liệu của bác đúng là dễ thương thật! – Quang cười trừ. – Xe của bác xong rồi. Rửa sạch sẽ rồi nhé. Cái sâu công tơ mét em không lấy tiền vì lỗi tại em. Bác cứ đi, bất cứ vẫn đề gì hỏng hóc quay lại đây bọn em bảo hành trong sáu tháng.

- Kinh tế thị trường! Chú mày được ! – Ông khách nheo mắt gật gù.

- Lao động như bọn em kiếm được tiền của thiên hạ đâu có dễ như móc tiền trong túi mình. Phải làm để các bác còn quay lại. Cà phê bác uống  ngon không? Cà phê xịn đấy, không pha hạt muồng hay ngô đậu gì đâu. Thỉnh thoảng bác nhớ tạt qua đây làm cốc cà phê ủng hộ em nhé.

- Rồi… Rồi… Tao sẽ chuyển chỗ qua đây uống cà phê sáng. – Vừa nói, anh ta vừa rút một tờ từ chiếc phong bì mới nhận đưa cho Quang, hất đầu về phía tách cà phê, ý như muốn thanh toán.

- Tiền to quá, thôi để lần sau em tính luôn thể.

Ông khách gật gật rồi kéo ga vụt đi.

Quán cà phê mới mở nên vắng hoe. Mấy cô nhân viên chạy bàn ngồi bất động nhìn ra đường .

Hồng đón thằng cu Tí về. Nó ào xuống xe, vừa chạy vừa kêu: “Bố… bố bế… bố bế”. Quang rạp người xuống, giơ hai tay đón con rồi quay một vòng. Vừa quay vừa thơm vào má cu Tí: “Bố yêu Tí… yêu Tí”. Hồng xách chiếc ba lô đựng đồ đi học của con, đứng nhìn hai bố con, nụ cười miên man hạnh phúc.

Chiếc điện thoại trong túi quần Quang rung bần bật. Cậu hạ cu Tí xuống, móc điện thoại ra nghe, mặt chuyển sắc tái xám, lắp bắp không thành tiếng: “Con vào ngay… vào ngay. Bệnh viện… không hả… về nhà… nhà… rồi à?”.

Quang bảo Hồng: “Ông bị ngã gãy chân”. Hồng vội mở khóa cửa ô tô, nói: “Để em đưa anh đi”. Quang chạy ra lại quay vào dắt chiếc xe máy, bảo: “Đường đông lắm, để anh đi xe máy cho tiện. Có gì em với con vào sau cũng được”. Chợt nhớ ra, Quang chựng lại, hỏi: “Nhà mình còn tiền không?”. Hồng lập cập móc tiền đưa cho Quang: “Có bảy triệu trả lãi cái xe. Để em khất họ vài hôm nữa. Mà anh đi cẩn thận! Đừng có vội!”.

*

Ông Quyền nửa nằm nửa ngồi trên giường ngủ, lưng tựa vào đống chăn gối. Chiếc áo vest dạ xanh không cài khuy banh vạt sang hai bên. Ống quần phải vén lên quá đầu gối, phía dưới bó bột trắng xóa đến mắt cá. Có lẽ đau, trán ông Quyền lấm tấm mồ hôi, mặc dù trời không nóng. Quang lấy tờ báo phẩy phẩy quạt, hỏi: “Bố có đau không?”. Ông nhăn mày quay đi, khẽ gật. Bà Quyền đang lễ mễ bê cái bát lên, cướp lời: “Bố mày trượt chân cầu thang. Tưởng chết!”. Quang lại hỏi: “Sao không gọi cho con ngay để con đưa đi viện”. Bà Quyền nói: “Vội quá, gấp quá nên lú  có nhớ gì đâu. Tiện có taxi ở đây thì đưa ông đi luôn. Giờ xong việc mới nhớ báo cho các con”. Bà đặt cái bát xuống, là bát đông trùng hạ thảo chưng cách thủy, hai con, xâm xấp nước mầu nâu nhạt, bốc lên mùi ngai ngái, thơm ngậy rất khó tả.

Ông Quyền nhắm mắt như ngủ gật, đầu hơi ghẹo sang bên. Bà Quyền nựng: “Ông ăn cái này đi cho có sức”. Ông Quyền mở mắt rồi trệu trạo nhai, nước đùng đục đùn ra thành giọt ở khóe mép. Bà Quyền lại nựng: “Nhớ húp cả chỗ nước này nhé. Toàn chất bổ đấy”.

- Khổ quá, Tết nhất đến nơi rồi- Bà Quyền mếu máo.

- Tuổi già lâu liền xương lắm. Có loại thuốc gì uống cho mau liền không để con mua ?”

- Để mẹ mua. Con không thông thạo lại dính thuốc giả thì phí tiền- Bà vẫn sụt sùi.

Sực nhớ, Quang vội móc tiền trong túi ra. Nắm tiền rơi tóe ra sàn nhà. Quang cúi nhặt:

- Con chỉ có tạm thế này, bà cầm hộ con thuốc thang cho ông.

- Mẹ xin... Bao nhiêu thế hả con?- Bà Quyền vừa nhặt giúp vừa hỏi làm Quang lúng túng.

Hàng xóm sang thăm. Bà Quyền đon đả mời ngồi rồi lại mếu máo: “Khổ quá…khổ quá các bác ạ”. Họ đặt vào tay bà Quyền những chiếc phong bì, nói như đúc khuôn: “Em chả biết mua gì, bác gái mua giúp bọn em”. Bà Quyền quay sang người này, quay sang người kia, luôn mồm: “Em xin bác… Quí hóa quá… Các bác thật là chu đáo”.

Thấy ngột ngạt, Quang về, không quên dặn dò bà Quyền cần thuốc gì, bồi dưỡng ra sao bà cứ mua, Quang lo hết.

Suốt đường về, đầu óc Quang mụ mị, giáp Tết ai cũng cần tiền, vay mượn không phải dễ.

Hồng với cu Tí vẫn chờ cơm. Hồng hỏi: “Ông sao rồi anh?”. Quang không trả lời mà hỏi lại: “Còn vay được tiền ở đâu không nhỉ”. Hồng nửa cười nửa mếu: “Giờ biết vay ai? Có ô tô nó khổ thế đấy!”

Quang im lặng, không rõ câu nói của vợ theo ý nào: Vì mua ô tô nên hết tiền hay đi ô tô buộc phải cư xử như đại gia cho tương xứng? Có lẽ là cả hai, tức là khó khăn sẽ nhân đôi. Tình hình này, không khéo phải bán xe. Đấy là điều Quang không muốn nhưng chẳng còn cách nào khác. Tiền bán xe sẽ trả khoản vay của ngân hàng trước tiên. Có trả thì mới lấy được giấy tờ ra chứ. Còn lại chưa trả lũ bạn vội, cứ cho là bán lỗ thì cũng còn mấy chục triệu để lo cái chân cho ông.

Nhìn Quang căn thẳng mỏi mệt, Hồng xót xa: “Em hấp cho anh đông trùng hạ thảo. Hơi khó ăn, anh cố gắng nhé”. Bát đông trùng hạ thảo đục nhờ nhờ mầu nước gạo. Con trùng vữa trương ra như được ninh bằng nồi hầm. Quang bảo: “Thôi em ăn đi. Dạo này em cũng vất vả. Ăn đi để có sức chiến đấu”.  Hồng nhất quyết: “Em nấu cho anh mà. Em ăn để phát phì ra à”. Dùng dằng một lúc Quang quyết định: “Thôi chia đôi nhé”. Hồng đưa con trùng lên miệng nhằn nhằn rồi bình luận: “Chả ra gì nhỉ, như bột ấy. Thế mà đắt kinh!”. Quang giục: “Ăn nhanh lên rồi đưa cu Tí vào thăm ông”.

*

Không biết có phải do biệt dược đông trùng hạ thảo, hay do sức khỏe của ông Quyền tốt mà hôm sau đã không còn biểu hiện của người đau đớn. Ngoại trừ cái chân bó bột và phải ngồi một chỗ làm ông khó chịu. Bà Quyền thỉnh thoảng đứng ngoài cửa, bồn chồn ngóng ra đầu ngõ như đợi ai. Bà cũng biết, đám  nhà thầu chắc chắn sẽ không đến vì ông Quyền đã về hưu, nhưng còn cơ quan đoàn thể nơi ông Quyền công tác, họ không thể thờ ơ, vô cảm như thế được chứ!?

Quang tranh thủ lúc vắng khách, phóng xe tạt vào thăm bố. Gần tới cổng, Quang suýt va phải người đàn ông đi ngược chiều. Ông khách áo vest xanh đi giầy đen tất trắng! Quang dừng xe, kéo kính chắn gió mũ bảo hiểm lên định chào nhưng ông ta đã phóng vù đi mất. Cửa nhà không khóa, cánh cửa khép hờ. Chắc bà Quyền chạy đâu sang nhà hàng xóm. Quang đẩy cửa bước vào. Hóa ra bà có nhà, đang rôm rả nói chuyện với ông Quyền trên gác. Bước chân của Quang cứ chậm dần, nhẹ dần, rồi dừng hẳn.

- Đến giờ mới có mỗi chú Hùng đến chơi. Chú ấy mang tài liệu cho ông đấy!

- Ừm. Cái thằng này ngày xưa tôi rất ghét vì cái mồm ăn nói bạt mạng, bô lô ba loa, chả kiêng khem gì. Tưởng nó thù tôi lắm hóa ra lại tử tế biết điều.

- Ông thấy không? Về hưu rồi thì chỉ có cách đánh vào tình cảm như thế này mới ra được tài liệu. Nhưng cũng chẳng ăn thua gì so ngày xưa, nhà mình mà có đám, tài liệu cứ là mỏi tay.

- Người ngoài thì không sao nhưng tôi thấy ngại với mấy đứa nhà mình quá.

- Đứa nào biết mà phải ngại? Tôi tính rồi, số tiền mấy đứa biếu ông, Tết này mừng tuổi lại bọn nhóc nhà chúng nó là xong. Lại còn được tiếng thơm thảo. Mà ông thấy không? Cái thằng Quang, làm ăn khấm khá mua được cả xe ô tô mà bố ốm mang về được có bảy triệu. Không bằng người dưng!

- Giờ này chắc chẳng ai đến thăm đâu. Bà tháo hộ tôi cái bột ra một lát cho đỡ ngứa. Mấy hôm rồi không được ra đường, tôi đi lại trong phòng cho giãn gân cốt vậy.

Quang lặng lẽ quay ra, phải vịn vào tường mới không ngã. Dọc đường về chỉ thấy loang loáng, loang loáng.

Thằng Tí đã đi học về đang chạy sang hiệu sửa xe tìm bố. Quang xồ tới ôm ghì thằng bé vào lòng, thơm tới tấp lên mái tóc óng như tơ. Quang không dám nhìn thẳng vào mặt Hồng, nói: “Không phải vay tiền nữa đâu em ạ”. Hồng bảo: “Vâng”.

Đêm ấy Quang âm thầm đổ gói đông trùng hạ thảo vào bồn xí, giật nước mấy lần. Ngồi ôm mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay.

*

Sau Tết một thời gian vị khách mặc vest xanh lại đến uống cà phê. Ông ta vẫn ngồi chỗ đấy, đọc báo bằng ipad và nhâm nhi ly cà phê Hồng pha. Ông ta ngồi rất lâu mà không nói gì.

Quang ngồi xuống bên cạnh, chủ động bắt chuyện:

- Hôm nay không có tin tức gì hả anh?

- Ha… chú mày đấy hả? Ăn Tết vui không? Hố… hố. Tin giật gân thì không thiếu. Đây này, phó trưởng ban phòng chống tham nhũng in chức danh lên thiệp cưới, hay vụ hoa hậu bị tố cướp chồng đều đang nóng bỏng rẫy tay. Nó nóng được bởi thiên hạ vẫn bán tín bán nghi nên còn phản ứng. Đến lúc cảm xúc chết lâm sàng như tao thì thông tin gì sẽ giật gân nhỉ?

- Loài người bị hủy diệt chăng?- Quang đùa.

- Á à, Đây… đây… Có tin hot đây này. Cháu bé học sinh lớp 8 trả lại một trăm hai mươi triệu tiền nhặt được. Hơ… Hơ… Chú mày có tin không? Có khi là bịa nhể… nhể!

- Em tin chứ. Anh Hùng ạ!

- Thật à? Ớ, sao chú mày biết tên tao?

Có tiếng đám thợ phụ ơi ới gọi. Quang bảo: “Anh cứ ngồi chơi nhé.” 

Ngoài đường vẫn thấy bán hoa đào. Chắc tại rét lâu nên đào nở muộn.

 

Trại viết VNQĐ, Phú Yên 15/4/2012

 

Bìa tập truyện "Bóng anh hùng"

 

Ở nơi không tiếng súng

 

1. Trường Thái Hà ở ven đô, một ngôi nhà bốn tầng cũ kỹ cắt ngang ô đất khá lớn tạo thành hai khoảnh sân. Con đường đất kéo dài từ rạp hát chạy qua cổng trường, tiếp giáp với khu tập thể lụp xụp ngay bên cạnh rồi nối thẳng với chợ. Cạnh bên kia và mặt sau của trường là đồng trũng, mênh mông sen súng, ếch nhái uôm uam cả ngày.

Khu tập thể này luôn bốc lên một mùi rất lạ. Đó là mùi của rác rưởi, của cống rãnh lưu cữu, của những mụn giẻ rách giăng kín rặng cây gai, cúc tần được trồng làm hàng rào. Cũng có thể, đó là mùi hơi người của những kẻ quanh năm bươn bả ngập ngụa trong đống rác kiếm miếng sinh nhai.

Lũ trẻ khu này đi nhặt rác là chính, học là phụ. Đứa nào đứa ấy đen nhẻm, gầy nhẳng, hôi hám, khăn khẳn như xác chết phơi nắng ba ngày. Chiều chiều, trên con đường đất bụi đỏ dẫn về nhà, chúng đi thành đoàn, tay này cầm mổ rác bập bập bới bới, tay kia lệt xệt kéo bao tải dứa chứa bên trong chổi cùn rế rách kiếm được trong ngày. Trẻ con khu khác nhìn thấy phải tránh đường, người lớn lờ đi như không thấy. Lôi thôi chúng nó ngứa tay phập cho một nhát bằng que sắt mổ rác vào lốp xe đạp mới được phân phối cũng đủ phiền toái.

2. Thằng Bảo mười bảy tuổi. Hâm hâm dở dở nhưng mà lành, không gào thét phá phách xé quần xé áo, chỉ hay đứng ở đầu khu tập thể cười ngu ngơ.

Vừa rồi nó lên Phường, líu lô o áu ập ũ mà không ai đồng ý, về tự làm một bộ quân hàm. Tiết được cắt từ chậu nhựa rách màu đỏ, ngôi sao bạc tỉa từ cái thìa nhôm. Vậy là nó có đôi quân hàm binh nhì đỏ chóe gắn lên ve áo bộ quân phục không biết xin được của ai.

Bảo rất thích đứng ở đầu khu, đợi mọi người đi qua giơ tay chào kiểu nhà binh. Người lớn thấy nó nghiêm trang quá cũng bối rối, gật đầu đáp lễ lấy lệ rồi quay mặt đi, miết mạnh đôi bàn chân xuống pê đan cho xe qua nhanh. Lũ trẻ khoái chí lắm. A! Chào chú bộ đội… Chào binh nhì Bảo hấp… Chú bộ đội ơi giúp dân gánh nước với.

Bảo rất khoẻ và tốt bụng. Ai nhờ việc gì nó cũng giúp, từ thông cống đến trộn vữa cải tạo nhà. Chẳng đòi hỏi công xá bao giờ, chỉ cần trả ơn bằng cái vỗ vai: Bảo chiến sỹ là nó sướng rên.

Bảo không đi học, mặc dù nhà nó cách trường không quá mươi bước chân.

3. Nhân gần ba mươi tuổi, tốt nghiệp khoa Địa  Sư phạm một năm bảy tám, chưa dạy ngày nào thì nhập ngũ. Đi trồng sắn, trồng khoai, đào mương đắp đập mãi đến năm tám mốt mới sang Cam Pu Chia chiến đấu. Đến tám tư thì chuyển ngành về làm giáo viên dạy Địa ở trường cấp hai Thái Hà. Suốt sáu năm quân ngũ, ngoài bắn ba phát AK bia lọ mực thời tân binh, Nhân không có cơ hội nổ thêm phát súng nào nữa. Đời lính chiến như thế kể cũng kém phần oanh liệt.

Nhân hiền lành, ngoài những lúc đứng lớp không mấy khi thấy anh nói chuyện. Da trắng, người dong dỏng cao trong bộ ga-ba-đin xanh lá. Thoáng nhìn tưởng Nhân thuộc thành phần trí thức ẻo lả trói gà không chặt. Nhưng khuôn mặt vuông vức với bộ râu quai nón xanh rì được cạo sạch sẽ vẫn toát lên sự mạnh mẽ rất đàn ông pha chút gió sương. Gặp ai cũng khẽ cúi đầu chào khiêm nhường, miệng mỉm cười tươi tắn để lộ hàm răng trắng bóc, đều tăm tắp.

Nhân chưa có vợ, ở nhờ nhà anh họ. Nhà chật người đông, giọt máu đào hơn ao nước lã nên họ cũng gắng đùm bọc lấy nhau.

4. Bảo không có bố. Mẹ nó hoang thai với một anh bộ đội lái xe, đẻ xong quẳng lại cho bà ngoại, lao đầu vào tuyến lửa làm Thanh niên xung phong với hi vọng tìm được bố nó. Hai năm sau mẹ bị bom vùi chết.

Bà ngoại nuôi Bảo bằng nước cháo và bánh đa. Gánh hàng của bà chỉ có hai cái thúng. Trên bầy mấy lọ ô mai, kẹo bột, bánh xốp và những thứ thì nhằng  bán dỗ trẻ con. Phía dưới là bếp than hoa nướng bánh, vài chai rượu nút lá chuốt và dăm ba cái chén hoa hồng. Đầu đòn gánh treo toòng teng túm bánh đa đã nướng bọc trong túi giấy bóng. Hàng ngày bà quảy ra đầu khu, ngồi núp dưới mái hiên đắp đổi rau cháo qua ngày.

Cánh đàn ông trong khu chiều nào không nhắm rượu ở nhà thì cũng ra gánh hàng của bà ngồi xổm làm chén rượu lạt. Bọn nhóc vác mổ rác sáng đi chiều về là có mấy đồng, bớt lại dăm hào ăn quà giúp cho gánh hàng của bà không mấy khi ế ẩm.

*

Bảo khoẻ mạnh như những đứa trẻ khác, nhưng mãi không biết nói. Bà chạy ngược chạy xuôi bốc thuốc mà không khỏi. Đến lúc bảy tuổi, đúng hôm giỗ ông bà đang thắp hương, Bảo chỉ lên tấm ảnh nói: “Ông…ông”. Bà mừng phát khóc. Những câu chuyện hằng đêm về ông cũng có tác dụng. Câu đầu tiên Bảo phát âm không phải là mẹ, mà là ông

Từ khi Bảo biết nói, đêm nào cũng bắt bà kể chuyện. Từ chuyện đánh giặc của ông, sang chuyện tản cư chạy loạn của bà, chuyện lấp đường của mẹ. Bà phải bịa chuyện bố hi sinh dưới mưa bom khi chuyển hàng ra mặt trận cho Bảo hài lòng. Cạn chuyện của những người thân, bà đọc truyện cho Bảo nghe.

Năm tháng trôi đi. Bảo nói vẫn không sõi, à uôm như đứa trẻ lên ba. Bà xin cho đến trường, Bảo bỏ học sau vài hôm vì không theo được. Bà cũng không ép.

Đến lúc Bảo trổ giò, bà làm cho một cái mổ rác bằng sắt phi mười uốn hình chữ L dài khoảng năm mươi phân. Một đầu tra vào cán gỗ tay cầm, đầu kia chuốt nhọn sắc bén như mũi lao. Bà bảo: “Lớn rồi, đi theo các bạn nhặt rác nhé, chúng nó nhặt gì thì cháu nhặt nấy”. Bảo gật gù: “Iếm iền uôi à”. Đám trẻ tinh như cú vọ. Nilon, dép rách, giẻ vụn là những thứ bán ra tiền không bao giờ đến lượt Bảo. Bảo nhặt được nửa bao tải, lặc lè kéo về đổ đầy gạch vỡ ra sân, hỉ hả khoe: “Uốc ổ ấy, ể ánh ồn ịch ư ông”. Bà ngoại thấy thế mắng: “Cha bố anh. Cái gì mà thuốc nổ. Cái gì mà như ông.” Nói rồi bà khóc, khóc xong bà bảo: “Thôi cứ ở nhà bà nuôi”.

Một đêm nằm bên bà nghe đọc truyện, nó bảo: “Áu i ộ ội ánh ặc”. Bà ngoại gấp cuốn sách lại, xoa đầu nó, bảo: “Đất nước thống nhất rồi, còn giặc đâu mà đánh. Anh cứ ở nhà lấy vợ, đẻ cho bà đứa cháu bà bế”. Thằng Bảo không nói gì, nó xoay lưng lại, mắt mở thao láo nhìn vào khoảng tối vô định như thể đang suy nghĩ điều gì mông lung lắm.

*

Lũ trẻ hô lên: “Bảo chiến sỹ, Bảo chiến sỹ, xung phong thôi”. Bảo cầm cây súng gỗ, băng đạn được làm từ ống bơ có căng chun cài lẫy ngang mặt ống. Miệng hô tiến lên tay bóp cò, cái lẫy quay tít đập vào đáy vỏ lon kêu coong coong. Bảo chạy trước lũ trẻ chạy sau, vòng vèo trong khu tập thể rồi leo tường nhảy tót sang sân sau của trường Thái Hà. Náo loạn.

Bảo lớn ngộc, mặc quân phục, sao tiết hẳn hoi cầm súng gỗ chạy như ma đuổi, miệng hét: “Ung ong, Ung ong. Iết iết”. Đám trẻ con quần đùi cởi trần, tóc cháy nắng đỏ như râu ngô huơ huơ cái cần mổ rác như sẵn sàng bập vào đầu kẻ địch vô hình. Một lũ hư hỏng! Ông bảo vệ hộc lên như bị chọc tiết, vớ lấy cái dùi trống làm vũ khí, hớt hải chạy từ cổng trường ra sân sau, vừa chạy vừa dứ dứ dùi trống dọa: “Bọn ếch nhái. Ra ngay, ra ngay”.

Đuổi theo một hồi không vụt trúng đứa nào, ông ta đứng giữa sân, xoay người theo vòng chạy của đám giời đánh, hổn hển: “Lũ sâu bọ, không học thì để cho người khác học. Cút ngay…C.. ú…t”.

Chỉ đợi có thế, chúng nhảy tường ra ngoài, khoái trá ngắm ông bảo vệ già gẫy gập người, hai tay chống vào đầu gối thở dốc vì mệt

*

Bảo dùng vỏ bao xi măng gói những viên gạch vỡ lại, lấy dây đay buộc chặt trông như những thỏi bộc phá. Những lúc bọn trẻ đi nhặt rác không còn ai chơi, Bảo ôm đống bộc phá đánh trận một mình. Nó bò từ ngoài đường vào nhà, ném gói bộc phá vào gầm giường, giấu mình sau cánh cửa hét lên: “Ùm …ùm”. Hết gói này đến gói khác, đầy gầm giường cũng là lúc bà ngoại tất tả quang gánh về nhà chuẩn bị cơm nước cho Bảo

Hôm Bảo mặc quân phục xanh, đeo quân hàm đỏ đứng giữa cửa đợi bà, phải rất tinh mới thấy bà quay đi lau vội những giọt nước mắt chực ứa ra từ khoé mắt già nua xen lẫn tiếng thở dài nghèn nghẹn nuốt vội vào trong lồng ngực. Bà cười cười bảo: “Cháu bà ra dáng lắm”. Miệng cười thế thôi nhưng lòng bà đau như xát muối. Bảo khoẻ mạnh, mặt mũi sáng sủa, sao nỡ bị ông trời hành như thế. Bảo chạy ra chạy vào nhìn bà, lúc lại đứng nghiêm chào, tung tăng hớn hở như một đứa trẻ được mẹ mua quà bánh.

Bà ngoại cứ úa dần. Từng ngày. Từng giờ. Bảo như cây dại, lớn vộc lên. Nụ cười tươi như hoa nhưng không mầu, không mùi, không vị.

Một thời gian sau bà mất. Bọn trẻ nhặt rác không thấy bà dọn hàng bèn sang nhà tìm. Bảo úp hai bàn tay đặt lên má, đầu nghiêng nghiêng ú ớ: “Ủ ủ”. Bà có một giấc ngủ dài không bao giờ dậy.

Đống sách thủa xưa vẫn đọc cho Bảo đã được bà gói kỹ, buộc chặt rồi nhét vào hòm khoá lại như muốn mang theo mình về thế giới bên kia.

*

Thằng Bảo không khóc, nó bồng súng gỗ đứng cạnh quan tài bà, mặt nghiêm trang. Chiếc xe tang chầm chậm đưa bà ra nghĩa địa vào giữa trưa. Bảo vẫn bồng súng bước theo, chân đá cao và chậm, đằng sau là đám trẻ con lầm lũi với cần mổ rác trong tay, như thể những thanh gươm tuốt vỏ của đội nghi lễ.

Nắng mới oi nồng. Hơi đất bốc lên ngùn ngụt. Mùi hương trầm, mùi rác, mùi người âm, người dương quyện lại với nhau thành một mùi ám ảnh khó tả.

Bảo ôm khẩu súng gỗ đứng ba ngày ba đêm bên mộ bà thì bỏ đi biệt tăm.

5. Những nấm mộ đều tăm tắp kéo dài khuất tầm mắt. Có ngôi mộ mới đắp đất còn đỏ au, có ngôi cỏ mọc xanh rì. Điểm xuyết những huyệt vừa bốc, đất đen đất đỏ còn toe toét vun thành đống bên miệng hố. Cái nghĩa trang này cũng lạ. Tuyệt nhiên không một mẩu ván thôi vương vãi, thay vào đó là những miếng tăng vụn mầu xanh bê bết đất.

Xa xa, góc nghĩa trang là ngôi nhà vách gỗ, mái lợp tôn, nơi ở của tiểu đội mai táng.

Không khí ở đây sền sệt, mùi tanh váng óc. Nó là nghĩa trang chung của cả mặt trận.

Ngày Nhân mới sang đây, tay cán bộ quân lực đọc hồ sơ của Nhân gật gù nửa đùa nửa thật: “Thầy Địa lý à? Tốt quá, về đội mai táng”.

Mấy năm vừa rồi đơn vị của Nhân giúp dân làm kinh tế, vũ khí chỉ có cuốc xẻng, tưởng đi chiến đấu được cầm súng đánh giặc cho thoả chí tang bồng, vậy mà cũng vẫn chỉ được cấp phát xẻng cuốc. Tổ chức phân công sao Nhân nghe vậy, lầm lũi xách ba lô ngược dốc nhận nhiệm vụ ở cái nghĩa trang này.

Tiểu đội có hơn chục anh em. Thượng sỹ Nhân lớn nhất kể cả tuổi quân lẫn tuổi đời nên được về làm tiểu đội trưởng. Công việc chỉ có đào rồi lại bới mà túi bụi quanh năm từ sáng đến tối vất như nhà nông.  

*

Trời xâm xẩm tối, Nhân vẫn đang dở tay bốc nốt chỗ mộ chôn năm trước để cho kịp chuyến bay tuần tới chuyển hài cốt về nước nghe thấy lao xao tiếng người. Cả tiểu đội mai táng ở đây gần như sống trong im lặng, lùi lụi cả ngày không nói một câu đã thành thói quen, chỉ có cánh lính từ các đơn vị chiến đấu chuyển tử sỹ về mới chích choè loé xoé như thế. Mà dạo này toàn mặt trận bước vào chiến dịch, có ngày nào mà bọn Nhân vắng khách đến thăm.

Như đã quá quen với những người ở đây, một cậu lớn tiếng gọi: “Ông Nhân đâu, ông Nhân đâu rồi”. Nhân đang ở dưới huyệt, hỏi với lên: “Mấy suất?” Người kia trả lời cụt lủn: “Hai”. Nhân hướng dẫn: “Ông chuyển anh em đến góc đằng kia. Đấy, chỗ mới đào đấy. Bóc tấm tăng ra hộ tôi nhé”. Người kia lại hỏi: “Ông lấy tăng làm gì? Đổi rượu à?”

Nhân nhảy lên khỏi miệng huyệt, cầm một cánh tay đã rã hết thịt nhưng khớp chưa rụng, cùng những sợi gân bợt bạt sắc hồng lều phều rung rung như sợi thạch rau câu, giơ lên bảo: “Không bỏ tăng thì thế này đấy, trông có tội không?” Cậu lính trẻ kia oẹ oẹ như muốn nôn, lấy tay bụm miệng lại.

Thấy có một đòn khiêng, Nhân hỏi: “Tôi tưởng hai suất”. Cậu lính trẻ chỉ cái ba lô lép xẹp để bên cạnh bảo: “Đây nữa, chỉ còn có ngần ấy”.

Nhân lấy hai tay xoắn mạnh một cái cho chiếc cẳng tay rụng khớp, vừa làm vừa nhắc lại: “Ông bóc hộ tôi tấm tăng”. Nói rồi Nhân nhảy xuống huyệt đang bốc dở, tóm vào hai đầu tấm tăng, nhấc bổng đặt lên miệng huyệt. Lớp đất mầu đen ướt và xốp, bám bên ngoài tấm tăng rụng lả tả. Bên trong, bộ hài cốt vẫn còn hình hài của một người lính với bộ quần áo chưa mủn hết.

Người lính trẻ ngồi xổm bên cạnh tử sỹ vừa khiêng đến, định đưa tay lên bóc lớp tăng quấn chặt như kén tằm, nhưng lại thôi. Tay cậu ta run run, đôi mắt ấng nước, bảo: “Đừng bóc ông Nhân ạ, tội lắm”. Nhân đang tuốt những sợi gân vẫn còn dính bám vào ống chân của hài cốt vừa bốc, không ngẩng lên, trả lời: “Sợ à? Vào kia làm nốt thủ tục đi, để đấy cho tôi”.

Lúc này trăng cũng đã lên.. Bóng mấy người lính lùi lũi đi về phía ngôi nhà vách gỗ cuối nghĩa trang.

“Ông có đau không? Hộp sọ của ông bay mất non nửa. Chắc là dính mảnh cối hả? Chịu khó một lát đi, tí tôi tắm sẽ rửa sạch sẽ cho ông. Tầm này thay nhà cho ông là hơi sớm, nhưng ở quê nhà mọi người mong ông lắm. Tuần tới ông được về rồi. Ông có mừng không?” Tiếng Nhân thì thào với bộ hài cốt nghe như gió thoảng. Lũ côn trùng bỗng rúc lên bài ca nỉ non nghe như tiếng khóc thê lương.

*

Ngày nối ngày, tháng đến tháng, năm tiếp năm, công việc của Nhân cũng chỉ có vậy. Mùa khô từ tháng mười năm trước đến tháng tư năm sau là mùa chiến trận, cả tiểu đội ngày đào đêm lấp, đào bao nhiêu huyệt đến tối lại kín bấy nhiêu. Nhiều lúc không xuể, tử sỹ nằm xếp hàng la liệt đợi đến lượt. Đội mai táng làm thâu đêm, có khi mệt quá ngủ lăn dưới huyệt. Mặt mày nhợt nhạt, áo quần lấm lem, nhác qua cũng chẳng khác tử sỹ là mấy.

Mùa mưa ít mộ mới, họ lại lao vào bốc mộ cũ. Lúc nào trong căn nhà gỗ cũng có vài chiếc ba lô hài cốt đợi chuyển ra sân bay. Nước đen ri rỉ thấm qua lớp vải bố, loếnh loáng trên sàn. Mùi tử khí nơi này đậm đặc đến nỗi phá hỏng khứu giác của con người, tịnh không bao giờ biết mùi thối là gì.

6. Chán trận giả, bọn trẻ chuyển sang trò đưa ma. Chúng lấy thuốc đỏ bôi lên đầu lên mặt Bảo như máu chảy, bắt nằm vào võng buộc lên đòn tre rồi hò nhau công kênh như khênh tử sỹ ở chiến trường. Khiêng một vòng quanh khu tập thể, chúng lại động cỡn vượt tường vào sân trường trêu ông bảo vệ già.

Ông già lệt bệt chạy lại với cái dùi trống trên tay. Lần này không mấy khó khăn ông đã bắt kịp bọn thánh vật vì chúng không chạy được nhanh do khênh nặng. Đám trẻ quẳng cái võng đánh ùm một cái rồi bỏ chạy tán loạn. Cú tiếp đất trời giáng ấy khiến Bảo đau điếng, định vùng dậy, nhưng trò diễn đang hay, mình đang chết nên mắt vẫn nhắm, hai tay để trên bụng, nằm yên trên nền đất đờ đẫn như thây ma. Ông già nhìn thấy những vết thuốc đỏ loang lổ ngỡ là máu, hét lên: “Có người bị thương”.

Tiếng ầm ĩ của lũ trẻ cắt ngang mạch dạy của Nhân. Lúc đầu chỉ lom lom thò nửa đầu qua ô kính vỡ dõi theo đám ma dưới sân trường. Dáng điệu thận trọng nhưng trong lòng lại phấn khích vô cùng. Khi tiếng thét thất thanh của ông bảo vệ vang lên, thằng Bảo nằm còng queo dưới đất trong bộ quần áo lính bạc màu, máu đỏ chảy bết từng mảng tóc lồ lộ trước mắt, hai tay Nhân bấu chặt vào thành tường, người run như lên cơn sốt. Một mùi là lạ ở đâu bỗng nhiên xộc thẳng vào mũi, leo lên trán rồi xoắn vặn trí óc Nhân. Đúng rồi, mùi tử thi, mình chỉ ngửi thấy mùi ấy hồi đầu mới về nghĩa trang. Một thời gian sau cái mùi ấy bay mất, đến nỗi chính Nhân cũng không nhớ tử thi có mùi gì. Xẻng đâu anh em ơi? Sao đợt này lại ít huyệt mới thế? Các cậu lười quá, không đào trước để dành à? Để anh em nằm chơ lơ giãi gió dầm sương thế kia tội lắm!

Từ trên tầng ba, Nhân lao xuống sân như kẻ mộng du, vẫn còn nhớ tạt qua phòng lao động xách theo cái xẻng.

Chiếc dùi trống của ông bảo vệ đã gài vào lưng quần, đôi tay được giải phóng để xốc Bảo dậy. Người Bảo như sợi bún, mềm oặt, chuồi chuồi trên cánh tay già của ông bảo vệ.

Bất thần thằng Bảo nhỏm dậy, mở mắt thao láo, cười cười. Ông bảo vệ giật mình, ngã ngồi xuống đất, miệng há hốc u ơ không nói nên lời. Thằng Bảo lao như tên bắn về phía bọn trẻ đang thò đầu qua dãy tường hò reo khoái trá.

Ở góc sân trường, Nhân đang hối hả xắn đất.

*

Nhân đã thôi không đứng lớp. Người ta không sắp lịch dạy cho Nhân nữa. Ngày ngày Nhân ngồi ở phòng Hội đồng uống nước chè vặt. Giờ ra chơi, các đồng nghiệp cũng xuống đó, ngồi cạnh như chẳng ai biết nói chuyện gì với Nhân.

Vợ ông anh họ lại đẻ thêm đứa nữa. Nhà đã chật lại càng chật hơn. Ông anh  thương Nhân lắm nhưng cũng không còn cách nào khác đành hỏi khéo: “Chú sắp được phân nhà chưa”. Hỏi để thăm dò ý Nhân chứ thừa biết mục thất Nhân mới được cấp nhà. Nhân ngồi lặng yên trên chiếc ghế đẩu, nhìn xéo lên trời qua ô cửa sổ. Ánh trăng rơi xuống khuôn mặt Nhân xanh lè. Một lúc lâu, Nhân mới chậm rãi nói, giọng rất thành thực: “Hồi ở bên ấy, thỉnh thoảng em vẫn ngủ dưới huyệt. Bác có thể cho em xắn một khoanh dưới gậm giường. Đủ nằm thôi”.

Anh họ nghe thấy thế ôm lấy Nhân khóc: “Để anh làm thêm cái gác xép cho chị”.

Đêm ấy Nhân không ngủ. Nhắm mắt lại nghe thấy thình thịch như tiếng cuốc đất. Nhân chợt nhận ra, hình như mình đã là người của quá khứ.

Hôm sau Nhân bỏ đi, không một lời tạm biệt. Cũng như thằng Bảo, chẳng ai biết Nhân đi đâu.

7. Tôi sẽ không kể câu chuyện này vì nó giống như hàng trăm câu chuyện vụn vặt khác mà tôi từng chứng kiến trong đời, nếu như không có một ngày tình cờ tôi gặp lại Nhân, năm chín mươi, trên đường trở về đơn vị.

Chiếc xe khách già nua ọc ạch nghỉ trưa ở một thị xã trung du. Đây là chỗ nghỉ đầu tiên cho các tuyến xe lên mấy tỉnh phía Bắc nên rất tấp nập. Bến xe trên một quả đồi thấp, xung quanh được quây kín bởi hàng quán và nhà trọ.

Tiếng lão sẩm mù ở góc bến xe văng vẳng.

“Mũi lao đi qua, máu đổ người đổ

Binh đao qua đi, lòng người mới đổ

Những đứa trẻ cầm cây kiếm gỗ

Đi đâu, về đâu?

…”

*

Một người đàn ông cởi trần quần đùi, có mái tóc dài bạc nắng che phủ gần hết khuôn mặt, cộng thêm bộ râu quai nón rậm rịt nên chỉ nhìn thấy ánh mắt thấp thoáng sau làn tóc loã xoã. Ông ta bước vào quán, nơi tôi đang ngồi ăn trưa, đưa cho bà chủ chiếc can nhựa. Bà chủ bán hàng như đuổi khách, xa xả: “Tưởng phu huyệt phải thừa rượu uống chứ! Có tiền trả không đấy?” Người đàn ông nọ móc tiền quấn ở cạp quần, chìa ra rồi nở nụ cười hiền lành lộ ra hàm răng trắng bóc đều tăm tắp. Tôi sững người, bỏ bát cơm xuống, hỏi: “Thầy Nhân phải không?” Người đàn ông như không nhìn thấy tôi, khẽ cúi mặt xuống, cầm lấy can rượu rồi quầy quả bỏ đi.

Dưới ánh nắng trưa, làn da rám nắng sậm đỏ vẫn không che được mầu trắng thủa ban đầu. Không thể sai được! Tôi vội trả tiền, khoác ba lô rảo bước theo người đàn ông nọ.

Xuyên qua dãy phố thị nghèo, qua một cánh đồng lúa rồi vòng lên quả đồi trọc đỏ au. Ở sườn bên kia của quả đồi, một nghĩa trang dần hiện ra trước mắt. Người đàn ông chui tọt vào túp lều được ghép bằng những tấm ván thôi, lên nước mầu đen kịt. Tôi  theo chân bước vào, giữa trưa mùi ván bốc lên lờm lợm.

Người đàn ông lặng lẽ ngồi một chỗ trong góc lều. Gần đấy dựng đống cuốc xẻng, đất bám vào lưỡi mai sẫm mầu chưa khô. Tôi đặt ba lô xuống, ngồi cạnh, định nói với thầy Nhân một câu gì đó nhưng lại thôi.

Có tiếng trống thùng thùng xen lẫn tiếng thanh la não bạt vọng lại khi mờ khi tỏ của một đám ma ở đằng xa.

Một bóng người nhảy lên từ một lỗ huyệt mới đào, chạy lại phía túp lều, lấp ló đôi quân hàm mầu đỏ nơi cổ áo sờn rách – ba sao một gạch vàng ở giữa, Ái chà, thượng sỹ rồi cơ à!

Bảo chiến sỹ! Nó đứng nghiêm chào khi nhìn thấy tôi trong bộ quân phục, rồi chỉ vào cái ba lô, miệng líu ríu: “Ấy uất?”

Tôi cười phá lên: “Không có suất nào đâu”. Nó ngây mặt ra một lúc rồi lại cười ngu ngơ, đầu gật gật mừng rỡ.

Bên ngoài, nắng như thiêu như đốt. Mùi hương trầm thoang thoảng, lan lan theo gió bò chầm chậm lên đồi.

 

Tam Đảo tháng 6 năm 2009

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn