Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Những bài thơ viết tặng phái đẹp

20-10-2012 12:05:06 AM

VanVN.Net – Cách đây 82 năm, vào ngày 20/10/1930, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam chính thức được thành lập. Sự kiện lịch sử này như một mốc son ghi dấu quan điểm nhìn nhận đúng đắn về vai trò của phụ nữ trong xây dựng cuộc sống, trong cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, cũng như trong chính sự nghiệp giải phóng phụ nữ. Nhưng sự “xây dựng”, “đấu tranh”, “giải phóng” đó chỉ thuộc về những giai đoạn nhất định, bởi lẽ, phụ nữ Việt Nam bao đời nay vẫn lặng lẽ dâng hiến, hy sinh mà luôn nồng nàn khao khát được yêu thương, đồng điệu và chia sẻ. Nhân ngày 20/10, VanVN.Net trân trọng giới thiệu chùm thơ viết tặng phái đẹp thay lời chúc may mắn, hạnh phúc và bình an đến tất cả những người phụ nữ Việt Nam.

 

NGUYỆT CẦM

(Đỗ Trung Lai)

 

Tơ trắng muốt căng qua trăng viên mãn

Chiếc cần đàn mảnh như phận người con gái

 

Nàng đang buông bắt trên cần đàn

Những thanh âm bật ra từ bầu trăng tròn ấy

Ta vào hồ trăng.

 

Lúc đầu, tiếng đàn là của nàng

Nghe một dạo, ta thấy đó là gió, cây, mây và sương thu lên tiếng.

Nghe một dạo nữa, ta lại thấy tiếng đàn bật ra từ ngực ta.

Lúc nàng dạo nhẹ, nhịp điệu rất thong thả, ta nghe được cả tiếng thở dài.

Lúc nàng gảy mau, như thác đổ xuống thác, ta vẫn thấy tiếng thở dài  ấm áp của nguyệt cầm.

Đến khi nàng dừng tay, thì chính im lặng lại làm nên những thanh âm ta chưa bao giờ được biết.

 

Từ ấy, cứ khi nào im lặng kéo đến, ta lại nghe văng vẳng nguyệt cầm.

Từ ấy, khi xa nàng, ta chỉ còn yêu sự im lặng.

 

Mùa thu 1998

 


NƯỚC MẮT LỌ LEM

(Tuyết Nga)

 

Người đàn bà không có gương mặt

bóng to trùm hết đêm

cất tiếng gọi hoang dã

biến ta thành Lọ Lem trốn dưới gầm bàn

 

Biết dấu vào đâu trái tim mồ côi bợt bạt vì lam lũ ?

biết trốn vào đâu tình yêu thiêng liêng gầy guộc và đơn độc ?

 

Ta không cần vũ hội giả trang

không cần chiếc giày may mắn

không tin đàn chim có thể nhặt cho ta những ngày hạnh phúc

 

Hãy đi đi

người đàn bà khổng lồ không có gương mặt

với tiếng gọi man trá

 

Đi đi...

cả Bụt

cả Tiên.

 

 

 


NẾU ANH MỞ LỒNG NGỰC MÌNH RA

(Huyền Minh)

 


Giá có thể

mở lồng ngực mình ra

cho em thấy

nhớ thương luôn đầy ắp…

Nỗi nhớ của

than nghiến đỏ rực

xua tan đi

cái lạnh phía cửa trời…

 

Em biết

chỉ lòng thành thật thôi

mới đủ ấm

dệt thêu truyền thuyết

ngày qua đi

thêm mong nhớ

quên mùa…

 

Thương mầm cây

không chê đá khát khô

trong hốc đá

vẫn kết thành hoa trái

Thương dòng sông

hanh hao sau lũ

gom trao đời

dù chút ít phù sa…

 

Nếu anh mở

lồng ngực mình ra

em sẽ nép

vào vùng thương nhớ ấy

như mầm cây

nép vào ngực núi

bình yên trổ hoa.

 

                      Hà Giang, 18/7/2012

 

TÌNH MẸ

(Trần Mai Hường)

- Cho Thu Hà -

 

Bất ngờ một sớm con đau

Mẹ thắt lòng tưởng tim mình

ai rứt ra từng mảnh

 Con gái yêu của mẹ

Có hiểu lòng mẹ không

 

Khẽ ôm con

giấu khóe mắt rưng rưng

Mẹ cầu cho cơn đau đừng đến

Bao ngày con nằm viện

Có phút giây nào tim mẹ bình yên

 

Đời đàn bà một biển truân chuyên

Hạnh phúc khổ đau nấp sau

bóng đàn ông trụ cột

Biết mai này con có gặp được bờ vai tốt

Để mà náu nương

 

Con oằn người lòng mẹ xót thương

Giá có phép màu

được đau thay con – mẹ ước

Con gái yêu – một mai con sẽ biết

Dòng sông nào

cá chuối chết vì đâu.

 

 

DỊ BẢN

(Đông Nhi)

 

 

Người đàn bà quắt queo

Vắt cạn mình cho phiên bản

Ngày phép trần gian sắp mãn

Mắt người đàn bà vẫn ngời sáng

Những khát vọng thanh xuân

Vo tròn thành dấu chấm

Đặt vào tờ lịch đời

Ngày phiên bản cất tiếng tu oa.

Mẹ ơi! Con xin lỗi

Con - Một phiên bản phũ phàng

Đã lặn sâu vào chính mình

Thành dị bản

Ngoi lên

Giật mình

Xương thịt con

Đúc từ khuôn mẹ

Máu chảy trong con

Khơi mạch từ cha

Tạ ơn mẹ cha

Cho con mượn nơi

Đến với cuộc đời này

Nợ đã vay, không bao giờ trả nổi

Định mệnh phải mang con đi

Đến lúc rồi, mẹ ạ!

Chiếc gương đời

Soi vào con - Dị bản

Lân tinh dẫn đường

Không còn kiên nhẫn đợi

Địa ngục hay Sao Khuê

Con đều phải bước!

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Nhân vật  

Nguyễn Mạnh Cầm: Nhà ngoại giao của thời đổi mới và hội nhập

85 tuổi đời, gần 70 năm theo Cách mạng, cuộc đời của Nguyên ủy viên Bộ Chính trị, Nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Hội Khuyến học Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm tiêu biểu cho một thế hệ trí ...