Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Tập thơ “Chân trời sau chân trời” của Vũ Quần Phương

05-10-2011 12:14:52 PM

VanVN.Net - Đây là tập thứ mười và là bước chuyển động thứ ba của thơ Vũ Quần Phương; sau hồn nhiên, qua ý thức chia sẻ cùng thân phận người với tập Vầng trăng trong xe bò và giờ đây, nhà thơ đang dò dẫm vào đến lõi nhân tình, đến thơ. Vào tuổi 50 (Quang Dũng: Buồn như sắp năm mươi) ông viết: “Đến đây gần bể xa nguồn/ Con sông chảy chậm nỗi buồn tan lâu”. Từ đó đến nay đã hơn 20 năm, kể như là chậm? Vì hình như ông mất nhiều thì giờ cho tìm tòi hiện đại, những Quên chữ quên câu, những Giấy mênh mông trắng dụng công nhiều cho tuyên ngôn với giảng giải hơn là với thơ? Đến lõi nhân tình thì không phải không còn thế sự, mà là thế sự tinh tế và minh triết: Ừ thì đất thấp trời cao/ Đất không thấp nữa thì lao đao trời, lại đầy nghiệm sinh và kiêu hãnh: Chim trong lồng/ tiếng hót bay lên không/ mở tự do cho trời xanh bát ngát. Bởi vì, hay có lẽ vì được đi đây đi đó nhiều, cảm nhận được là người thì ở đâu cũng thế: Nhân loại nơi đây thật hẹp/ Năm đại châu chung một mái nhà; hẹp ấy là lõi nhân tình vậy. Nhưng thời gian vẫn ám vào thơ ông từ trước, kịp khi nhìn thấy trái tim mình đập bên ngoài mình, tức là trên màn hình vi tính thì nhà thơ bất giác như gặp một chân trời khác. Bài Nó đấy, trái tim tôi lạ, hay và quý vì hiếm gặp. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

sau chân trời 

lại chân trời nữa

nghĩ chân trời

lại nghĩ chân ta


Trà đạo 

Trắng mốc

săn móc câu

không nhận ra hình lá

nước thật sôi

trà chết một lần nữa

lại hiện ra búp non

bơi trong đặc chát

 

Chậm. Thật chậm!

từng giọt thấm

vị và hương

Lắng nghe...

nghe cơn khát của mình

mà đo hương trời đất

nghe trên lưỡi

vị mưa nắng xa vời ngọt chát

mình nuốt mình vào trong lòng

thì nguôi cơn khát

 

Giọt. Từng giọt

như người đánh thức

ngoài trời đang còn đêm

người đang ngủ, đang mơ,

đang nói mớ

Ngón tay nâng trà lên

thanh khiết

biển xa, núi biếc

chén trà nâng

nghe...

biết...

 

Trà đã thức

người không ngủ lại

ngày bắt đầu

ngay trong đêm.

2-5-2011

 

Con sâu đo 

Lịch sử cân vĩ nhân

có ông tưởng nghìn cân

mà rồi bay như bụi

có ông chìm tận mấy trùng sâu

mà rồi sáng chói.

 

Nhưng đến lúc cũng cần cân lịch sử

lắm thứ mơ hồ

nhiều điều nông nổi

lịch sử như anh mù,

anh điếc,

anh câm

lại hay thích nói                 

Nguyễn Trãi vào Lam Sơn

Nguyễn Trãi viết “Bình Ngô đại cáo”

án Vườn Vải tru di...

be bét văn bia

luật nước trang nghiêm và bố láo

năm sáu đời vua thấy chóng ghê!(1)

 

Lịch sử lề mề

có khi lại nhanh như lửa cháy

cái gì không thành tro

 

Ông nhà thơ là con sâu đo

lấy thân mình mà đo

lịch sử,

đo kích thước vĩ nhân,

châu chấu, cào cào, gió trăng, vui khổ

muốn đo vào tất cả

những rộng dài nặng nhẹ sâu nông

thân trải ra với đất

trái tim làm quả cân.

18-6-2011

 

-----------

(1) Thơ Phạm Thái (1777-1813).

 

Chữ 

Đêm

mặt bàn mất trí nhớ

trang sách ngủ

chữ từng dòng nằm thở

cây đổ

mục trong rừng

rêu lên hương

 

Đêm

nhợt dần những vì sao

gió khởi sự

mây bắt đầu kết tụ

chữ nói mê

 

người ngái ngủ

ai biết mặt trời đi đằng nào

 

Bừng sét nổ

mưa rửa sạch từ mây đến cỏ

chữ chạy như chân người

và hát

mặt bàn hóa phi trường

bát ngát

chữ  mặt trời

bay lên cao.

22-7-2009

 

Thơ tặng bạn thơ 

Chuột và ta

thằng nào gặm sách?(1)

chuột cắn rồi nhả ra

mà ta thì nuốt

giấy có vi trùng, chữ mang độc chất

hại dạ dày là cái chắc

có khi còn đau lên thần kinh

u mê, tê liệt...

 

Chữ mỗi ngày một tinh,

càng tinh càng độc

chữ trên mai rùa, trên thẻ tre, gấm vóc

chữ trên đá, trên băng từ, compact

trên bằng khen thành tích, công lao

dịu như nụ hôn, cuồng như dao sắc

nhiều khi lại vừa êm vừa sắc

một lời thành ra hai lưỡi dao

 

Đừng tưởng làm thơ không có tội

trắc bằng lắm lối

không đưa ai qua sông

mà người chết đuối

 

Gặm làm gì chuột ơi!

4-6-2011

------------

(1) Lũ chuột ăn gì để sống

Suốt đêm gặm sách của ta chăng?

(Trần Nhuận Minh)

 

Bức tranh cuối của Bùi Xuân Phái

Thôi chẳng còn thấy biển thấy sông

phố cổ rêu phong

chẳng còn ngồi sau cánh gà vở diễn

ông Phái nằm lặng nhìn xuống chân mình. Lưu luyến

những con đường đã đến, đã đi

 

Ông Phái ngắm bàn chân như nói lời từ tạ

từ tạ phố phường, từ tạ bến sông

lối mòn đê cỏ may, mái chèo ì oạp sóng

tiếng vạc quệt ngang trời, mùa đã sắp sang thu

những con đường mong đến, chưa đi...

 

Bàn tay yếu và run nâng bút

không ngó được đâu xa thì ngó lại mình

thì tay vẽ lấy chân mà làm trăng trối

ông ngắm nghía trăm nơi

nhưng chính bàn chân mình thì ông chưa kịp tới

bàn chân trần vuông vức cần lao

những ngón xòe bấm trên mặt đất

đôi gót dày rỗ vết chông gai

bàn chân ấy thèm đi

nhưng tim ông đã đến ngày phải nghỉ

 

bức vẽ cuối hay lời ông năn nỉ

xin độ lượng của đời:

được ở lại bàn chân

cho lòng ông ấm mãi với đường trần.

1-1-2010

 

Tranh ngựa 

Tặng Lê Trí Dũng

 

Ngựa tỏa mười phương, tranh vẫn đây

Tranh lên tiếng gọi, ngựa về ngay

Bờm đẫm sương mai, tai đẫm gió

Những đại dương mờ, những bến mây

 

Nghìn ngựa ào qua đầu ngọn bút

Thân chưa khô mực, đã đường xa

Ngựa ơi đồng đất người thiên hạ

Cỏ nuôi mày vẫn cỏ lòng ta

 

Lòng ta thành bụi, thành trăng sáng

Núi lạ, đồng xa, ta với ngươi

Bụi theo nâng vó bay ngàn dặm

Trăng rọi đường phi đến tận trời.

22-3-2010

 

Tịnh khẩu(*)

Tặng Sư ông Thích Tịnh Từ và Kts Nguyễn Phước Thuyên

Không nói ra ngoài thân

nói vào trong da thịt

không nói thành tiếng nghe

nói thành tiếng nghĩ

 

không nói một ngày

nặng trong lòng

ù lỳ như đá

tâm hồn lên rêu

 

không nói hai ngày

không nói ba ngày

mình tự rào mình,

rồi đến nghe cũng không

xung quanh biển lặng im

mình thành cô đảo

 

không nói một tuần

một tháng...

không còn mình trong lòng

mình thành côn trùng đêm

thì thầm xa tít

thành vì sao trong vắt

thao thức cùng đêm thanh...

 

những tiếng chưa từng nghe

bấy giờ nghe hết

tiếng nghe mà chưa biết

thì lặn vào trong da

 

một nỗi mình nghìn nỗi người ta

miệng trao việc cho tai

tai thì thay bằng mắt

thay tiếng khóc

bằng trời xanh 

gan góc

ngẩng đầu lên!

8-3-2011

 

------------

(*) Viện Phật học Việt Nam trong rừng Kim Sơn California, Mỹ có những khóa tu tịnh khẩu (không nói).

 

Thôi kệ!

Tặng N.X.H

Hai chữ Việt (Viết như tranh. Lồng kính treo sau anh) Thôi kệ! Nhìn tôi

 

Thôi và kệ. Kệ rồi thôi. Thôi kệ!

Sống đã là thôi kệ trăm năm

Cái tặc lưỡi cho thắng thua, còn mất

Chữ như tranh vẽ rõ mặt con người.

Muốn là được nhưng bao giờ được muốn

Người bị giam giam cai ngục. Thời gian

thành sợi xích nối hai đời một phận

Thắng hay thua thì thân cũng tội tù

 

Lẽ ra tôi gặp anh từ năm mươi năm trước

khi đời ta là chữ chửa thành câu

Lẽ ra...Lẽ... mà bây giờ giấy hết

mực cạn rồi. Thôi kệ! Còn ta

- Ta thở vào. Đang thở vào, ta thở

- Ta thở ra. Này ta đang thở ra!

Sư ông dạy sống phải là hít thở

Không thành sư thì ta đã thành ông

Các đứa cháu, chúng làm ta hít thở

Các cháu không thôi kệ! Nó đòi ta:

Ông phải chui vào gậm bàn, tìm bóng

Thì ông chui, mà cũng đáng công chui

Tìm bằng được, ta không thôi, không kệ

Dẫu đời mình thôi kệ! Hoàng ơi!

 

Thôi kệ gió. Thôi kệ mưa. Mưa gió!

Đi trong mưa thì ta vẫn ngoài mưa

Đứng trước gió nhưng lòng ta đã gió

Gió ngoài kia đâu biết gió trong này.

Ta đã sống cái thời không dễ sống

Những đêm đen nhuộm trắng tóc trên đầu

Không kệ được, thì cũng thôi.

 

Thôi kệ!

Bức chân dung vẽ lại cả đời người

Tôi thấy anh. Lại thấy mình. Thấy họ

Cái đời này

                 Thôi kệ!

                              Chúng mình đi.

Santa Clara, 19-1-2011

 

Xem đồng hồ

Vì thiếu thời gian nên phải có đồng hồ

Hay tại lắm đồng hồ nên người ta mới vội

Cái kim con làm rung cả loài nguời

Từ siêu thanh, siêu tốc đến siêu... đời

Vội đến mức người ta không kịp sống

 

Tiếng tích tắc vang tận vào cõi mộng

Toát mồ hôi, mê hoảng, bàng hoàng

Những nhân sâm, tê giác với ngưu hoàng

Uống từng vốc rồi đem thời gian giết

 

Ai giết thời gian thì người ấy chết

Thời gian cười rung bụng những kim giây.

29-5-1999

 

Thăm Hang Bà Côn Đảo

Vợ thì nhốt vào hang

Con thì quăng xuống bể

Tất cả cho ngai vàng

Làm vua thì phải thế

 

Ông Gia Long hoàng đế

Chết tám mươi đời triều

Thăm Hang Bà, tiếng thét

Còn rợn rừng nếp rêu.

4-2007

 

Ậm à

Thăng Long đang tiến về nghìn tuổi

 

Một dáng bay xanh của liễu hồ

Một nét vàng tươi

Khuôn diễm ảo

Trăng lại về soi trên cố đô

 

Dưới trăng lớp lớp nhà cao ngất

Vốn của người xây trên đất ta

Chiến địa hay không là chiến địa

Bé em lem luốc tối không nhà

 

Lịch sử - cái ông già lẩm cẩm

Hỏi suốt nghìn năm, vẫn ậm à...

13-5-2007

 

Thơ lúc đi đường

Đường Hà Nội quá đông

chen người chen xe

 

tôi đi cùng khoảng trống

 

lòng tôi như cánh đồng

lòng tôi thành tuyết trắng

vừa đóng băng vừa bay

 

Người tìm thì không gặp

gặp toàn người không tìm

đám đông thì không mặt

nào biết ai vào ai

 

gương mặt em thân quen

quen như hình dung

quen như mong ước

 

nhưng rồi tôi ngơ ngác

gương mặt này

ai khác

 

nhìn em không thấy em.

2-2010

 

Gửi sen

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn

(Ca dao)

 

Quên bùn vội thế hả sen

Vừa ngoi khỏi nước đã chen hóng trời

Hóng mây, hóng nắng cao vời

Lả lơi gương nhụy chào mời gíó trăng.

 

Nữa mai tàn tạ trong đầm

Ai buông giọt lệ âm thầm khóc hoa(1)

Đâu vàng, xanh, trắng kiêu sa

Nuôi mầm, giữ gốc lại là bùn đen

 

Quên bùn vội thế hả sen!

9-3-2011

------------

(1) Nhớ Tản Đà: Lá sen tàn tạ trong đầm / Nặng mang giọt lệ âm thầm khóc hoa.

 

Trường tôi trăm tuổi

Vòm lá mới - Bóng râm xưa

trăm năm ngàn năm hay đang trưa

 

Chu Văn An dâng sớ chém gian thần

đã ai trông thấy sớ

bẩy gian thần là ai

chắc vua biết nhưng vua cũng sợ

mà cứu người viết sớ

thì sớ cho vào lửa

Chu Văn An về hưu.

 

Tôi là chú học sinh tóc bạc

trường trăm năm, tôi ngồi vào lớp

mẹ cha không còn

anh em phiêu bạt

chữ nghĩa rơi xuống đất

bò thành dây leo.

 

Ông Chu Văn An về trường

ngồi làm bất tử

ngực đá không còn hồi hộp thở(1)

cả gian thần và sớ

bình yên

bình yên vào lịch sử.

 

Bạc đầu, lại vỡ lòng bỡ ngỡ

đâu bây giờ?

đâu ngày xưa?

trăm năm ngàn năm hay đang trưa?

17-5-2008

-----------------

(1) Tượng Chu Văn An dựng trong dịp trường trăm năm tuổi.

 

Ngắm anh đào Nhật ở Mỹ

Xứ lạ, tới đây

yêu người hoa ở lại

cùng nắng mưa xứ này

hồn quê xa thanh khiết

trắng như màu mây bay

 

Trắng,

cây trắng toàn thân hoa

hoa toàn thân sương khói

gạch đá hóa mơ màng

màu hoa hay tiếng gọi

gọi mùa mây trắng xa

gọi miền quê trắng tuyết

trắng tinh khôi da diết

trắng lặng im nhớ nhà

 

có ông già xa nước

nhuộm tóc mình theo hoa.

21-5-2011

 

Sân bay

Háo hức. Tò mò. Nhớ và buồn. Lơ đãng

Những sân bay. Những chặng đời người

Mầu tóc lạ. Chân trời. Ngôn ngữ

Nụ cười hay gương mặt đăm chiêu

Không cần phải dịch

Nhân loại nơi đây thật hẹp

Năm đại châu chung một mái nhà

 

Biên giới quốc gia

Không rõ quốc gia

Đâu là biên giới?

Quán cà phê và chỗ trẻ con chơi

Thuốc lá và rượu ngon.

Son môi và xứ lạ

Những quầy vé bên nhau.

Những ngả chân trời.

 

Khác biệt những múi giờ

Chênh nhau nhiều thế kỷ

Người đi từ đỉnh tuyết hoang vu

Người đến vùng sa mạc

Chung nhau một chuyến bay

Khác nhiều tầng lịch sử.

 

Cất cánh thì một chỗ

Bay lên nhiều ngả trời.

5-6-2008

 

Ghi nhanh ở New York

Những ngọn đèn chen những ngôi sao

Trời thành sông hẹp

chảy trên cao

 

Da vàng. Da

trắng. Đỏ. Nâu. Đen

Mũ rộng bo. Quần bò. Cà vạt

Mắt người không cản người

bước người không cản bước

Súng bán như đồ chơi,

người ta chơi trò súng

 

Ngày lấn sang đêm

đêm trộn vào ngày

Bức tranh không có tranh

mỗi mặt người đều rõ

Hoa hậu và khủng long

 

đen, nâu, vàng, trắng, đỏ

đi theo đèn giao thông

 

Không thấy được chân trời

chân trời vào ý nghĩ

Sau chân trời

lại chân trời nữa

Nghĩ chân trời

lại nghĩ chân ta

 

Đuốc cầm ở tay người

ngoài bể

đuốc cháy không thành lửa

Người ngủ lúc đang đi

người đi trong lúc ngủ

Tôi đang ngủ

hay đi 

cũng chẳng cần biết nữa

Ai không mơ

thì tỉnh với con đường.

18-10-2008

 

Hoa một loài cây

Trên ghềnh đá có hai đứa nhỏ

tóc đỏ nắng

áo quần tơi tả gió

Chúng nó cười. Trời thì đứng ngọ

Đôi chân đen khoắng vào mặt bể.

Bọt đại dương trắng xóa

liếm bàn chân tí hon

 

Bàn chân, đôi cánh chim 

suốt ngày bay dọc bể

tiếng chim rao khản cổ

Trà đá, trà đá đây!

 

Hoa một loài cây

mọc lên từ đất

giữa giờ trưa nắng gắt

tỏa hương ra ngoài khơi.

1990

 

Hương mưa

Mưa rón nhẹ chân mưa

cũng đủ làm hương đêm thức giấc:

hoa bưởi góc vườn khuya

hoa móng rồng, hoa mộc

có cả vị xanh rêu,

vị đất ải

hăng hăng…

lá lộc.

 

Hương bay thì thầm

mà đêm thao thức

những ngày xa… tít xa

một căn nhà

mái rạ

gió hàng cau ngoài vườn trở lá

khói rơm thơm êm ả

một miền hương thời gian

 

Hương trong mưa

miên man

con mèo nằm lim dim

đôi tai vểnh nghe xa… yên tĩnh

Hình như đêm cũng đang lắng nghe đêm

trong lòng mưa tịch mịch

 

Trong lòng người giọt gianh tí tách

nhịp tay mưa

âm thầm xé rách

tiếng rách khẽ

nhưng không lành lại được

giấc mơ xưa

và giấc ngủ bây giờ.

31-12-2007

 

Bỗng dưng

Bỗng dưng gió, bỗng dưng ngàn

Gió rung, ngàn động, thơ tràn lên mây

Bỗng dưng đấy, bỗng dưng đây

Trinh nguyên sông suối thơ ngây bãi cồn

 

Bỗng dưng thương vội nhớ dồn

Một câu thơ mỏng hai hồn song song

 

Người về ảo cõi chờ mong

Ta mang nỗi mộng vào trong cõi đời

Chân đi đã rạc xứ người

Thì mang mộng ảo lên trời mà ru

 

Bỗng dưng lòng hóa sa mù

Cõi yêu cùng cõi với tù chung thân

Bao giờ thơ hóa vô tâm

Nửa ôm nhân thế nửa cầm chiêm bao

 

Ừ thì đất thấp trời cao

Đất không thấp nữa là lao đao trời

Ra sông nhìn nước bời bời

Mà nghe hạt cát nói lời viễn du…

26-6-2007

 

Sắc trắng hoa lau

Không biết ngày mai về bến cũ

Sắc lau còn trắng đợi ta không

 

Đá cũng mòn dần theo nước chảy

Mà trắng lau thì như tuyết bông

 

Thôi đừng thổi nữa bờ sông gió

Trắng quá làm ta lại buốt lòng.

2005

 

Thời tiết

Đêm trượt êm như nhung

ngày như sợi tơ chùng,

thời tiết

tự lòng ta thành rét

thành mưa

 

Bây giờ đang mưa

mà chưa vào rét

Không biết

đến khi mưa rồi rét

thì ngày ra sao?

15-11-2007

 

Nó đấy, trái tim tôi

Tặng giáo sư bác sĩ Nguyễn Lân Việt 

 

Tôi được thấy tim tôi, các buồng tim đang bóp

Thấy cả mặt bên trong. Vách thất nó hơi dày

Chắc do huyết áp cao? Hay thời gian thấm mệt?

Mình khảo sát tim mình…

kể cũng hơi hoang mang.

 

Nó vất vả thế ư?

Suốt cả một đời người. Ghê thật!

Cái luồng huyết cuộn dòng xuôi xuống,

trườn lên

Ngay cả phút này đây ta thanh thản nằm yên

Nó vẫn vội cồn cào nhịp bóp

Những vết bệnh, tim không che giấu

Nhưng nỗi buồn thì tim cất ở đâu?

Tim đã cất ở đâu những lời không thành tiếng

Giọt nước mắt nuốt vào, niềm thức

những đêm sâu…

Ta nhìn nó, nhỏ nhoi, mà đời bao nhiêu nỗi

Nó là mình mà mình biết gì đâu.

 

Tôi đã thấy những chỗ vành mạch thắt

Thắt bán phần, thắt ba mươi phần trăm

Đấy cánh cửa đưa mình sang cõi khác

Tôi lặng nhìn mà không sao hiểu hết

Máy lạnh lùng đo chính xác từng li

Như giao hẹn với anh: Lịch chỉ còn có thế

Khóc hay cười hay hét toáng… Tùy anh!

 

Tôi nhìn trái tim mình như nhìn khách lạ

Đôi khi nó bất thường, hẫng nhịp. Vì đâu?

Tôi chưa biết nguyên nhân

cũng chưa lường kết quả

Thu đĩa đoạn phim này có thể để xem sau

Xem nó đập khi tim mình thôi đập

Nó vẫn đau khi tôi chẳng còn đau

Tôi quên hẳn trái tim mình đang bệnh

Để nghĩ trái tim này

sao nó

lại đang đau?

Viện Y học hình ảnh

CORNELL, New York

6-12-2008

 

Khát trùng khơi

Chiếc neo gẫy cắm trên bờ cát

Thân rỉ mòn trong đất

Nghênh nghênh đôi ngạnh ngó chân trời

 

Neo gãy không còn về biển

Xa sóng, nằm nghe tiếng sóng reo.

 

Xa sóng nằm mơ cơn bão giật

Thân neo khan lại ngập sóng triều.

 

Chiếc neo gãy rỉ mòn trong cát

Chôn nguyên hình nỗi khát trùng khơi.

3-7-1998

 

Tiếng hót

Chim trong lồng

tiếng hót bay lên không

mở tự do cho trời xanh bát ngát.

24-8-2010

 

Bài thơ trăng sáng

Trăng sáng do mặt trời

nhưng bài thơ trăng sáng

do lòng người sáng soi.

24-8-2010

 

Đàn chim di trú

Đàn chim di trú

bay qua sân bé thơ

rủ hồn tôi đi mãi đến bây giờ.

24-8-2010

 

Làng Canh, quê mẹ

Tặng Uyển và Vĩnh, bạn trường làng 60 năm trước

 

Chùa lặng bên sông, sông chảy êm

Tiếng chuông hư ảo cả con thuyền.

Tôi về quê cũ sông thành phố

Chùa cổ chìm sau chợ áo xiêm

 

Quê mẹ hay mình thành khách lạ

Cầu Diễn đây mà sao quá xa

Cây gạo bên đình im lặng đỏ

Rừng rực “ngày xưa” trên sắc hoa.

28-5-2011

 

Cháu đón sinh nhật ông

Nến nhỏ cháy

trên bánh to sinh nhật

Thằng cháu ăn bằng mắt

cái tuổi gần bảy mươi của ông

Ngọt

chắc là ngọt và ngon

Nó liếm mép

làm ông thèm

tiếc lại

những tháng ngày ông ăn hàng vốc

mà chưa biết một lần liếm mép

cái vị ngon thời gian

 

Mắt không chớp, đăm đăm

quên cả ông, cháu chỉ còn thấy bánh

Sinh nhật bánh. Kìa bánh đã chia ra

nhưng mẹ bảo bưng đi mời bà

mời ông, rồi mời bố.

Cháu bưng trọn hai tay

bàn chân đi rón khẽ

Ôi ông thương cái thằng cu bé

rón chân đi dù đang nóng lòng chờ

 

Giá, ông nghĩ, được hàng ngày sinh nhật

hàng ngày cùng cái bánh sinh ra.

Tháng 9 - 2007

 

Đêm thức

Tí tách mưa

Tuần sau con đi

Dằng dặc dăm năm mới lại về

 

Mỗi đợt bên con càng thu ngắn lại

Đêm thức một mình thì cứ dài ra.

8-9-1995

 

Cầu qua đại dương

Tặng bà cháu Hạnh Nhi

 

Cháu ngủ không ru

Thì lòng bà hát

Bà thương con vạc

Kiếm ăn quê người

Phận gái mưa rơi

Cánh đồng xứ lạ.

 

Đôi bàn chân bé

Đi trên địa cầu

Dung dăng dung dẻ

Cùng trẻ năm châu

Tối nghe bà kể

Hàng cau, lá trầu…

 

Cháu ơi nơi đâu

Tình người đùm bọc

Lọt lòng tiếng khóc

Ơn người chở che

(Ngọn đèn hạt đỗ

Bà thương bộn bề)

Mẹ cha gieo gặt

Đất nào không quê?

 

Đâu mà không quê

Hạt lúa, hạt mì

Đều lên từ đất

Ở đâu nước mắt

Cũng là nỗi đau

Cháu bà, con mẹ

Công dân địa cầu

Núi sông khác lạ

Vẫn người thương nhau

 

Đại dương rộng sâu

Bà ơi! Cháu gọi

Tiếng lên thành cầu.

Bang New Jersey, 23-12-2008

 

Đón giao thừa

Trong căn nhà này là nước Việt

Là đèn nhang, con cháu, giao thừa

Ngoài căn nhà này là nước Mỹ

Ngày giữa tuần, phố đã vào trưa.

 

Thiên hạ đi làm yên tĩnh quá

Nhà ta đón Tết với riêng mình

Một năm gom lại bao thương nhớ

Một đời đồng bãi lũy tre xanh

 

Ừ vui, ngày Tết, vui cay mắt

Đời người, năm tháng... như chiêm bao

Bên kia: làng nước, đây: con cháu

Sóng Thái Bình Dương nó thế nào.

                           California, Tết Ất Dậu


Với cháu

Trước yêu con

khác bây giờ yêu cháu

 

Đi công tác nhớ con nung nấu

nhưng về nhà, lúc cáu, đét mông con

 

Với cháu bây giờ đến mắng cũng không

không đủ sức

bởi lòng mình vịn nó

như vịn đời

thương khó

âu lo…

 

Nhiều khi ôm cháu chặt

mà thấy mình xa lắc

xa lơ.

17-4-2006

 

Đêm nghe tiếng cháu

Tặng Cu Trí

 

Ô... ê! Rồi nhỏ giọng dần

Cháu vào giấc ngủ, ông nằm nghe đêm

Hình như mưa xuống ngoài hiên

Gió khuya mang lạnh rít trên rặng sồi

Ngoài xa chắc biển sóng dồi

Bên kia bờ chắc mặt trời đã cao

Nhớ gì, nhớ cái cầu ao

Giấc đêm thì ngắn chiêm bao lại dài

 

Ở đây người cũng miệt mài

Núi cao cũng đá, sông dài phù sa

Bảo xa thì cũng là xa

Bảo thân thì cũng là nhà cháu con

 

Nước trôi thì đá phải mòn

Ở đâu cũng trái đất tròn dưới chân

Nhớ xa mới biết thương gần

Đục trong ai chọn cho thân phận người

Cong cong là cái đường đời

Chân lem cát bụi, lệ ngời long lanh

 

Cháu mơ... rồi ngủ, êm lành

Ông nghe thức cả đời mình ô... ê.

Santa Clara, 1-2011

 

Thơ tặng cháu

Tặng cháu Trí

 

Chưa biết nói, chưa biết đi

Nhưng cháu biết ông là người chơi được

Dù ông cháu mới mấy ngày quen biết

 

Sớm mai, từ trong buồng cháu tự bò ra

Nhìn thấy ông là bò nhanh như... cún

Ông thì ngừng những hít vào với lại thở ra

Ngồi thụp xuống xòa hai tay đón cháu

 

Ùa vào ông như sóng

Vịn chân ông đứng lên

Đôi mắt cháu nhìn ông như nói lại như cười

Ông bồng cháu dâng cao

Cả trái đất - lúc ấy thôi - ông chỉ còn thấy cháu

 Thằng Cu Trí nhìn ông

Chừng cũng thích như nhìn mèo, nhìn chó

Nghịch đầu ông, vỗ tóc, vò tai, xoa... thích chí

Ông thì như đang uống rượu của trời

Say sưa túy lúy

Cái đầu ông ngỡ đựng toàn nhí nhố

Lại đủ làm cho cháu cười vang

Cái nụ cười bốn răng rớt rãi

Lại đủ làm cho ông có lại

Những niềm vui tưởng buột khỏi tay rồi

 

Dạy cho ông hiểu cái thú đời người

Lại là cháu, cái thằng bò như... cún.

Santa Clara, 4-1-2011

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Nhân vật  

Nhà thơ Hữu Thỉnh: “Cỏ bao phen phải làm lại từ đầu”

VanVN.Net - Trong số các nhà thơ chống Mỹ, Hữu Thỉnh không phải là người gây được ấn tượng sớm. Hầu như phần lớn thành tựu trong sáng tác của ông đều xuất hiện sau năm 1975. Song, Hữu Thỉnh lại ...