Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Chùm thơ viết về làng quê của Trương Trọng Nghĩa

21-01-2013 08:21:19 AM

VanVN.Net – Tác giả  Trương Trọng Nghĩa sinh ngày: 25/12/1983. Quê quán: Chợ Gạo, Tiền Giang. Hiện là Thư ký tòa soạn Tạp chí Văn nghệ Tiền Giang, Chủ nhiệm CLB Sáng tác trẻ tỉnh Tiền Giang. Đã xuất bản tập thơ đầu tay "Những mảnh ghép không logic" (2006). VanVN.Net trân trọng giới thiệu chùm thơ anh chọn và gửi tới chia sẻ cùng bạn đọc.

Tác giả Trương Trọng Nghĩa

Ký ức sông

 

Hoa mướp vẫn vàng bến sông ngày tôi trở lại

Hàng dừa nước lao xao những bàn tay vẫy

Con cá thòi lòi ngơ ngác - tuổi thơ tôi…

 

Nơi dòng sông đi qua

Tình yêu tôi còn cồn cào đôi bờ bãi

Tuổi thơ trôi qua biết bao mùa lũ

Hạt phù sa in dấu hình hài.

 

Trong giấc mơ hằng đêm

Ký ức tuổi thơ lại trở về nguyên vẹn

Khúc sông hiền hòa những buổi trưa hè ngụp lặn

Bắt con chuồn chuồn cắn rún tập bơi.

 

Hoa bần xưa giờ vẫn còn trôi

Cần vó treo tuổi thơ tôi mắc cạn

Khúc sông nhỏ mà tình yêu thì vô hạn

Nên miên man ở phía bãi bồi.

 

Tôi - chú cá lìm kìm mãi đùa bóng nước

Biết ai giữ giùm con sóng nhỏ ngày xa?

 

Phía  sau làng

 

Tôi trở về bắt những con cà cuống ngoài đồng

Ngày xưa bữa cơm chiều

Mẹ nướng dầm nước mắm

Mùi rơm rạ len vào miền sâu thẳm

Kí ức tuổi thơ…

 

Ruộng rẫy bây giờ

Không còn những chú cua đồng

Ngày xưa nhiều như rơm rạ

Đêm đồng bằng nghe lời ru buồn bã

"À ơi!…

Về rẫy ăn còng…

Về sông ăn cá về đồng ăn cua…"

 

Những chú ếch đồng ngày xưa

Bây giờ mùa mưa không còn kêu nữa

Trẻ em lớn lên nghe kể về loài cà cuống

Bắt đầu bằng: “Ngày xửa ngày xưa…”

 

Tôi đi về phía tuổi thơ

Giẫm lên dấu chân

Những đứa bạn đã rời làng kiếm sống

Đất không đủ cho sức trai cày ruộng

Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no…

Thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca

Cũng thôi để tóc dài ngang lưng nữa…

Cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc

Đâu còn những lũy tre ngày xưa…

 

Tôi đi về phía làng

Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy…

 

Viết ở  một làng nghề

 

Ông nói vui mà tôi nghe thật buồn

“Bây giờ cha truyền nhưng con cái chắc gì chịu nối...”

Sông càng chảy càng xa nguồn cội

Con sãi ở chùa chẳng còn quét lá đa

 

Những chàng trai bỏ làng lên phố

Khát cháy giấc mơ đổi đời

Nửa đêm giật mình

Câu “Nhất nghệ tinh...” vẫn còn đau.

 

Bàn tay người thợ tài hoa

Năm tháng lấm lem bùn đất

Không thể nặn nên những giấc mơ có thực

Mồ hôi rơi...

Mặn chát môi người

Vá víu một đời

Nguyên vẹn đam mê.

 

Những cụ già sống bằng kí ức

Nửa đêm trở dậy nhóm lửa lò

Ngày mai đất sẽ nở hoa

Hết đêm nắng lại chan hòa đấy thôi...

 

Nghe vọng cổ trên sông

 

Nửa đêm trên sông

Ai ngâm nga mấy câu vọng cổ

Giật mình

Con cá thòi lòi quẫy đuôi vào nỗi nhớ

Đám dừa nước lao xao

Nghẹn ngào…

Thuyền chòng chành trên sông trăng

 

Không có tiếng đàn

Mái chèo khuya hòa nhịp

Văng vẳng xa

Mấy điệu xàng xê nghe mênh mông…

 

Thuyền bồng bềnh như chiếc lá

Rặng bần đom đóm lập lòe

Đám lục bình trôi…

Khe khẽ

Tựa hồ như cùng lắng nghe.

 

Độc ẩm trong đêm

 

Ngửa mặt

Uống…

Giọt sương tan

Đêm chếch choáng ánh trăng vàng

Mênh mông

Hương hoa quỳnh cũng bềnh bồng

Bàn tay tôi

Níu hư không

Dặt dìu…

 

Mùa tàn

Vẫy gọi hương yêu

Ngút ngàn nỗi nhớ

Buồn

Hiu hắt buồn

Giật mình làm giọt mưa tuôn

Chắt chiu

Tôi gửi nỗi buồn

Bay đi…

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Các tin mới hơn

Nhân vật  

Nhà thơ Hữu Thỉnh: “Cỏ bao phen phải làm lại từ đầu”

VanVN.Net - Trong số các nhà thơ chống Mỹ, Hữu Thỉnh không phải là người gây được ấn tượng sớm. Hầu như phần lớn thành tựu trong sáng tác của ông đều xuất hiện sau năm 1975. Song, Hữu Thỉnh lại ...