Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Nhân EURO 2012 kể chuyện: MẤY CHÂN SÚT VĂN NGHỆ

Tư Giỡn - 13-06-2012 07:50:49 AM

Nếu chọn 11 cầu thủ trong đội hình chính thức đá trên giấy thì sau khi sưu tra tàng thư giai thoại xin đề cử một danh sách như sau:

 

1. Trước hết là nhà văn cấp tướng Hồ Phương, người giỏi đá ở vị trí… trọng tài với cái còi tự trang bị. Là một quân nhân, tất nhiên tướng quân ủng hộ đội câu lạc bộ quân đội, trận nào đội bóng này ra quân trên sân Hàng Đẫy, Hồ Phương tướng quân cũng ra theo và làm trọng tài trên… khán đài. Những khi thấy đội nhà bị chơi xấu, tướng quân liền đứng thẳng lên như đang duyệt binh rồi rút… hai ngón tay (chứ không có thẻ đỏ) đưa vào mồm và huýt lên lanh lanh. Riết rồi thành quen, các fan quân đội nhân dân trên sân Hàng Đẫy cứ nghe tiếng còi tay ấy mà tập hợp thành đội ngũ.

2. Đến tay với miệng cấp trên đã chẳng hẹp hòi gì với bóng đá thì nhà văn áo lính Hữu Mai tiếc gì bóng đá, cái mũ trên đầu mình! Chuyện rằng Hữu Mai rụng tóc hơi bị sớm, cho nên từ khi còn trẻ, dù không mưa nắng, ông cũng rất tề chỉnh vấn đề mũ! Tề chỉnh đến độ có lần máy bay địch bỏ bom, đã chạy xuống hầm rồi, Hữu Mai lại chạy lên lấy cái mũ bỏ quên trong nhà, rồi mới yên tâm trú ẩn. Vậy mà trên sân cỏ khi đội nhà ghi bàn, Hữu Mai lại có thể tung mũ (hơi bị quá tay) lên trời mà hò reo mừng chiến thắng! Để rồi cái mũ tình tình tình gió bay và Hữu Mai sẵn sàng mang cái đầu trần cùng tin chiến thắng về nhà, chẳng ngại “công khai tài chính” thực trạng "rửa mặt thì lâu gội đầu thì chóng" của mình!

3. Có thể nói, với dân văn nghệ quân đội thì bóng đá là môn thể thao tòan quân! Nhưng sang tận Mỹ vào mùa World cup 1984 mà xem bóng đá thì quân số chưa đủ một tiểu đội, chỉ có Phạm Tiến Duật, Tô Nhuận Vĩ, Nguyễn Quang Thiều và Trần Đăng Khoa. Ở bên ấy, nhà thơ thần đồng họ trần đã tận mắt nhìn thấy thần đồng bóng đá Maradona bằng xương bằng thịt sống trên sân cỏ tươi và ông bình luận trong sách Đảo chìm của mình:"Trái bóng đâu có hiếm mà cũng đâu có đắt đến nỗi không mua nổi.Tại sao không tung ra vài chục quả cho anh em đá. Mỗi cầu thủ cứ chia cho vài quả. Tha hồ mà đá. Đá thoải mái. Chẳng việc gì phải chen chúc xô đẩy và tranh cướp nhau như một lũ giặc ngày"! Chắc Khoa thi sĩ nhầm bóng đá ghi bàn với thơ lục bát và đòi biến thể như thế. Rất may chẳng ai nghe theo, cho nên bóng đá vẫn chưa chìm như hòn đảo kia và nhân lọai vẫn còn được xem EURO 2012 vào mùa hè này.

4. Sân cỏ của nhà thơ Hòang Cầm ở bên này sông Đuống vì bên kia sông Đuống cỏ xanh trên bãi phù sa non thời trẻ đã bị ông vặt trụi để tìm lá diêu bông! Cho nên khi Hòang Cầm ra sân đá bóng là ra trong mầu áo đội lão tướng. Mời bạn đọc xem một tăng văn xuôi của của nhà thơ cầu thủ này: "Trong 90 phút giao tranh cũng diễn ra đủ các thứ mưu mẹo, lừa gạt gian dối, đủ các đức tính dũng cảm bền bỉ, nhanh trí, lười biếng, ngu xuẩn, độc ác, đủ các thứ may rủi, đủ các loại bất ngờ. Mũi giày đang lúc găng go, chỉ chệch nửa li là bóng vào lưới, sai một li nó lại đi vọt ra ngoài, chính anh cầu thủ cũng không hiểu sao nó lại như thế. Tài giỏi như Platini mà rồi sút phạt đền, bóng lại bay ra ngoài cầu môn. Trận bóng đá nào cũng phải có 3 ông trọng tài 1 chính 2 phụ. Như một nước thì phải có chính phủ, xã hội phải có quan tòa, trọng tài được phép độc đoán mới duy trì được luật lệ, còn tiếng còi khi đã huýt phạt, chưa biết đúng sai, cầu thủ cứ phải vâng theo đã".

5. Nhà văn Nguyên Hồng không mất công lí sự như thế! Thích thì cứ ra sân rồi tranh thủ những lúc có đội thủng lưới thì ôm chầm lấy người bên cạnh mà hôn dù người ấy là một bà đầm không hề quen biết ngồi bên ông trên sân Khác – Cốp bên châu Âu ngày ấy! Đã nhiệt tình với người bên cạnh đến thế, Nguyên Hồng lại vẫn còn sức để chỉ đạo cầu thủ dưới sân. Nhà văn Bùi Ngọc Tấn kể có lần cùng Nguyên Hồng xem trận tuyển Hải Phòng chơi với đội An Giê Ri. Càng chơi ta càng thua đậm cho nên mỗi khi bóng tới chân danh thủ Nguyễn Danh Túc là Nguyên Hồng lại gào lên chỉ đạo, khiến Bùi ngọc Tấn phải gàn: “Đội bạn cao thế Túc làm sao nhảy lên đánh đầu được”. Nghe vậy Nguyên Hồng hét lên như ra lệnh: “Nó đánh đầu bằng tay đấy! Nó là chuyên đánh đầu bằng tay. Tết bằng tay đi Túc”. Chẳng những biết đá… cuội như thế mà xem cuội cũng rất nghề, có lần không kiếm được vé vào sân Hàng Đẫy, sẵn bộ râu phủ hầu đạo mạo như một triết nhân, Nguyên Hồng đóng vai bố một danh thủ, ông vỗ vai anh sóat vé, xuất trình lời tự giới thiệu dỏm “tao là bố thằng Hùng đây” thế là vào sân, công khai trốn vé.

6. Đá bóng trên sân khấu là đạo diễn Dõan Hòang Giang. Chuyện này được nhà nghiên cứu Nguyễn Thị Minh Thái chứng kiến và kể lại. Vào mùa World cup 1998 Doãn đạo diễn treo biển trước cửa nhà mình: “Bóng đá, mời vào! Công việc, mời ra! […] Đóng cửa không làm việc, không dàn dựng suốt mùa World cup 1998 không có nghĩa là ông lười làm việc sân khấu như người ta tưởng. Thực ra là ông học, say mê học từ sân cỏ để làm sân khấu. Với con mắt đạo diễn lâu năm, ông nhìn thấy ở sân cỏ những yếu tố sân khấu rất bản chất, đó là sự đối đầu căng thẳng, một mất một còn giữa hai lực lượng xung đột, là các cầu thủ của hai đội bóng trên sân cỏ. Đó là yếu tố bất ngờ liên tục không một ai có thể dự đóan trước, suốt 90 phút giao tranh của hai bên trong trận bóng mà đôi khi, sau 90 phút những yếu tố bất ngờ lại còn khủng khiếp hơn, bởi những cú sút penalty định mệnh”.

7. Mới bí mật đề cử 6 hảo thủ, thông tin đã rò rỉ! Đã kiện tụng tùm lum. Đã phát lộ chuyện đổi tình lấy vị trí trên sân mà là… tình trai! Từ Sài Gòn nhạc sĩ Lư Nhất Vũ gửi ra một văn bản, vừa đề cử, vừa khiếu nại, ghi rõ tiêu đề “Tôi bị đạo diễn Hồng Sến tuột quần!”. Xin lược trích:

“… trận cầu đinh từ lâu được mọi người mong đợi. Khá gay cấn để xác nhận ai là chủ nhân của chiếc cúp (bằng carton). Giải vô địch “V.League” Văn nghệ R, giữa đội Điện ảnh với đội tuyển Tiểu ban Văn nghệ (ca múa, cải lương và hội họa).

Đội Điện ảnh Giải phóng thật đáng gờm, phần lớn là những cầu thủ quen đá chân giày ở Hà Nội. Lại có chân sút Hồng Sến thường hay giở trò tiểu xảo để đánh lừa trọng tài là nhà văn Phạm Minh Hòa.

Soạn giả Xuân Phong làm trọng tài biên, có vẽ một cái tranh cổ động to tướng hình một cầu thủ đá văng chiếc guốc lên trời, rồi đem dán lên gốc cây dầu bên cạnh “khán đài” làm bằng đất nện. Cổ động viên của đội tuyển Tiểu ban Văn nghệ đông gấp mấy lần so với cổ động viên của đội Điện ảnh... dưới sự chỉ huy hào hứng bài bản của nhà văn Thanh Nghị.

Tôi với Việt Cường và Oanh là bộ ba của hàng tiền đạo, đã từng gây sóng gió nhiều khung thành đối phương. Vậy mà trận này tôi lại ngồi ghế dự bị, chẳng phải do rớt phong độ mà vì cái chân phải bị xi-cà-que chưa khỏi.

Hiệp 1 kết thúc mà không có tỉ số, mặc dù hai bên chơi rất “máu lửa”, không ngại va chạm, thay phiên nhau tấn công dồn dập, nã pháo liền tù tì mà không trúng đích. Cổ động viên hai đội la hét khan cả cổ họng, khi thì náo nhiệt, lúc thì trầm xuống.

Thủ quân Thọ bảo tôi khởi động vào sân, có mặt tôi, chí ít cũng động viên đồng đội, và may ra có thể “hù dọa” đối phương. Hồng Sến to nhỏ rỉ tai đồng đội: “Tụi bây để tao kèm ông Vũ, ông này nhảy cao đội đầu lợi hại lắm! Ổng mà nhảy lên đánh đầu thì tao tuột quần ổng, cho ổng nhảy sexy chơi!”.

Thế rồi, được vài phút, chuyện đến rồi cũng sẽ đến. Đội chúng tôi được đá phạt góc. Việt Cường rót bổng trái bóng vừa đúng tầm, tôi nhảy nhanh lên đánh đầu ghi ngon một bàn thắng cho đội nhà. Trong khi tôi nhảy lên, Hồng Sến “phục” sẵn, thực hiện ngay kế hoạch... tuột quần!!!

Ồ! Kiểu này thì trăm trận trăm thắng rồi, nhưng đá…truồng, đá bằng thứ ấy thì FIFA chưa theo kịp trình độ Việt Nam mình! Đành, bochan.com!

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Các tin mới hơn

Nhân vật  

Nhà thơ Hữu Thỉnh: “Cỏ bao phen phải làm lại từ đầu”

VanVN.Net - Trong số các nhà thơ chống Mỹ, Hữu Thỉnh không phải là người gây được ấn tượng sớm. Hầu như phần lớn thành tựu trong sáng tác của ông đều xuất hiện sau năm 1975. Song, Hữu Thỉnh lại ...