Những ban đêm thành cột mốc tháng năm/ Đêm xanh vợi cũng trở thành đêm trắng/ Đêm thao thức đón chờ ánh sáng/ Đêm của chúng ta ấp ủ những mặt trời. (Đêm trắng - Nguyễn Văn Thạc)
Gửi thư    Bản in

Tiểu phẩm: Những bí mật của việc buôn bán - Akile Campanile (Ý)

Vũ Đình Bình (dịch) - 30-01-2012 02:25:04 PM

- Tôi đã tìm ra một cách kinh doanh lý tưởng, không bao giờ bị lỗ,- một người lạ mặt nói với tôi khi chúng tôi cùng xuống tàu điện ở bến cuối.- Cách đó là: bán một thứ vật dụng cá nhân để kiếm tiền.

Minh họa của Nhật Song

Tôi không quan tâm lắm đến những lời ông ta nói. Tôi đi với ông ta vì chúng tôi tiện đường, mà ban đêm đi một mình không phải bao giờ cũng an toàn, nhất là ở những khu vực vắng vẻ. Nhưng tôi không thể không đáp lại:

- Ông muốn nói rằng ông có nhiều thứ vật dụng đó?

- Không, bao giờ tôi cũng bán vẫn một cái ấy thôi.

- Chắc hẳn sau khi bán được nó, ông dùng số tiền thu được để…

- Không, tôi bán vẫn nó thôi, bán liên tục.

- Làm sao ông có thể bán những mấy lần vẫn chỉ một cái đó?

- Chính tôi cũng không hiểu. Nhưng sự thật vẫn là sự thật - tôi đưa thứ hàng của tôi ra, người ta trả tiền tôi, nhưng người ta không lấy hàng.

- Lạ nhỉ,- tôi nói.- Thứ hàng ấy là cái gì vậy?

- Là khẩu súng lục của tôi. Dù tôi giơ nó ra cho ai, người đó cũng lập tức đưa tôi tiền và điều kỳ lạ nhất là người đó không cầm lấy khẩu súng. Đôi khi tôi đi theo sau người đó để cố giao hàng, nhưng không ăn thua. Tất cả các khách hàng của tôi đều đi rất nhanh, có thể nói là họ chạy.

- Chắc ông cũng quảng cáo cho mặt hàng của ông, ông bảo nó rất tốt, nó dễ sử dụng và bắn rất trúng?

- Nào tôi có kịp quảng cáo! Thường thường tôi nói rằng tôi không phải người buôn bán chuyên nghiệp,- sự thật là thế, tôi không muốn đánh lừa ai, - mà chỉ vì hoàn cảnh túng quẫn quá nên tôi đành buộc phải chia tay với thứ vật dụng này. Tôi luôn mở đầu bằng việc đưa khẩu súng lục ra và nói: “Tôi nghèo khổ quá. Tôi cần một ít tiền…”. Tôi chưa kịp nói hết câu, thì khách hàng đã trả tiền cho tôi rồi chạy biến, tôi liền đuổi theo để giao hàng, tôi nói rõ to: “Này ông kia! Dừng lại!”, nhưng ông ta cứ như mọc cánh ở chân vậy, thoáng một cái đã biệt tăm!

- Thật kỳ lạ! Sao lại thế nhỉ?

- Tôi có cảm giác tôi thành công là vì tôi theo đúng quy tắc kinh doanh.

- Đó là những quy tắc nào vậy?

- Chào mời hàng đúng nơi và đúng lúc khách hàng đang cần nhất. Ở đâu và khi nào người ta cần một khẩu súng lục hơn cả? Đó là ở nơi người ta cần tự vệ. Chẳng hạn ban đêm, trên một con phố vắng vẻ. Ai cần khẩu súng lục? Một người không có vũ khí. Nếu đem khẩu súng lục ra mời chào một người đang cầm trong tay một khẩu tiểu liên thì thật ngu xuẩn.

- Tất nhiên.

- Vì thế, tôi mới đi ban đêm ở một khu hẻo lánh và nếu trông thấy một khách bộ hành đi một mình và có vẻ nhút nhát, tôi liền đem khẩu súng lục ra mời chào. Đôi khi, để tăng sức thuyết phục, tôi nói thêm: “Ông nhìn xem, súng đã nạp đạn rồi, chỉ cần bóp cò một cái là chết liền”.

- Thế ông khách bộ hành phản ứng ra sao?

- Kỳ lạ lắm: ông ta trả tôi nhiều hơn giá trị của khẩu súng, người trả bằng tiền, lại có người trả bằng hiện vật. Có người đã đưa tôi ví tiền lại quẳng thêm cho tôi cả áo bành tô rồi co cẳng chạy luôn, không lấy hàng! Nhưng tôi không dừng lại ở đó. Tôi nghĩ: còn những ai cần đến súng lục nhỉ? À, ví dụ người vừa mới rút từ trong nhà băng ra một số tiền lớn. Tất nhiên người đó không cần sự bảo vệ ở đường phố đông đúc, bởi vậy, tôi đi theo người đó rất lâu, đến một con ngõ hẻo lánh nào đó tôi mới đem món hàng của tôi ra chào mời. Nhưng cả trong trường hợp này nữa, đáng lẽ tận dụng sự giúp đỡ thân ái của tôi và mua món hàng tuy rẻ tiền nhưng lại rất có ích là khẩu súng lục, người đó thậm chí không chờ tôi nói giá bán, lại đưa luôn toàn bộ xếp tiền!

- Số tiền đó chắc nhiều hơn giá trị khiêm tốn của khẩu súng lục?

- Tất nhiên. Nhưng anh hãy nghe tiếp đã. Thấy hiện tượng lạ lùng quá, tôi quyết định thử đến cửa hàng vũ khí để làm rõ hay là trong khẩu súng lục của tôi có ẩn giấu một số điều gì đặc biệt. Tôi bước vào cửa hàng giữa lúc ông chủ đang ngủ thiu thiu sau quầy. Tôi lấy khẩu súng lục của tôi ra và bắt đầu giải thích: “Tôi nghèo khổ quá…”. Ông ta liền đưa tôi toàn bộ số tiền trong két sắt. Tôi đến cửa hàng nào sự việc ấy cũng diễn ra y hệt…

Chúng tôi đang đi qua những ngôi nhà cuối cùng của một phố vắng, sắp bước vào quãng ngầm bên dưới đường sắt. Người lạ mặt dừng lại.

- Tôi không phát hiện được một điều gì ẩn giấu trong khẩu súng lục của tôi. Có thể anh phát hiện được chăng?

Ông ta lấy khẩu súng lục ra.

- Tôi hiểu rồi!- Tôi hét lên, quẳng cho ông ta ví tiền rồi co cẳng chạy, tai vẫn nghe tiếng ông ta gọi sau lưng. Sau đó tôi ngoảnh lại nhìn thì thấy ông ta đang đi xa dần, dáng bộ như có vẻ vừa ngỡ ngàng vừa băn khoăn, ông ta đã đút vào túi quần chiếc ví của tôi và khẩu súng lục mà rốt cuộc ông ta vẫn chưa bán được.

Chắc hẳn các bạn sẽ bảo tôi vội vã đưa ví tiền cho ông ta để trong túi chẳng còn xu nào như vậy là uổng phí. Hoàn toàn không phải thế. Tôi đã chuẩn bị tự đền bù lại cho mình bằng chính cái cách của ông ta. Bởi lẽ cả tôi nữa, giống như ông ta, tôi cũng có thể bán một thứ vật dụng cá nhân nào đó rồi nhận tiền mà vẫn giữ lại được thứ ấy. Tôi không có súng lục, nhưng tôi có thể thử với một vật dụng khác, thậm chí có giá trị hơn. Một chiếc đồng hồ chẳng hạn.

Đúng lúc này tôi đang có một chiếc đồng hồ vàng Thụy Sĩ tuyệt đẹp có thể gây thích thú cho bất kỳ ai.

Rồi tôi trông thấy gần đường ngầm có một người ăn mặc xoàng xĩnh. Ừ, một người như thế thì chắc chắn có đồng hồ. Nhất là đồng hồ vàng! Tôi thu hết can đảm bước tới gần ông ta, đưa chiếc đồng hồ ra.

- Ông có cần đồng hồ không?- Tôi hỏi.- Đồng hồ này bằng vàng, của một hãng xịn, có cả kim giây, gắn mười tám hạt hồng ngọc…

Tôi chưa kịp nói hết câu.

Thay vì trả tiền tôi rồi chạy đi, vẫn để lại món hàng trong tay tôi, hắn ta giật luôn chiếc đồng hồ rồi bỏ chạy mà chẳng trả tôi đồng nào.

Ôi, những bí mật của việc buôn bán!

(Nguồn daibieunhandan.vn)

Lên đầu trang

Tiêu đề

Hiện tại không có bình luận nào.

Viết bình luận của bạn


Các tin mới hơn

Nhân vật  

Người đi về phía ánh trăng

VanVN.Net - Nhà thơ Lò Ngân Sủn là một thi nhân Việt Nam xuất sắc, tác giả của 14 tập thơ, 2 tập truyện ký, 10 tiểu luận nổi tiếng và hàng loạt bài thơ được phổ nhạc rộng rãi. Mãi ...